Thiên Kim Khốc Lệ

Chương 8



“Mộ cô nương, người mảnh mai như cô chắc không chịu nổi mấy đòn đâu. Vẫn nên khai đi thôi, bằng không sẽ giống hắn kia!”

 

18

 

Lời ngục lại vừa dứt, một roi đã quất xuống người tên tù nhân kia, “chát” một tiếng, vết m.á.u đỏ tươi rợn người.

 

Tên tù nhân rên lên một tiếng, rồi nghiến răng nói:

 

“Đám ác lại các ngươi, đừng hòng ép cung!”

 

Ta nhìn kỹ, đây chẳng phải tên đại tham quan đã nằm trong danh sách của ta trước khi c.h.ế.t sao?

 

Kẻ này tội ác tày trời, chỉ là so với hắn, Hoàng thượng còn để tâm hơn đến mấy vị đại thần kết bè kết đảng khác, nên ta căn bản không rảnh xử lý hắn. 

 

Tội của hắn ta rõ như lòng bàn tay, cùng lắm là từng hối lộ vài lần cho nghịch thần có liên quan, thực sự chưa đến mức mưu phản.

 

Xem ra ám ngục bây giờ không bằng trước, để kịp giao nộp mà ngay cả mấy kẻ râu ria cũng bắt đến cho đủ số.

 

Ta lắc đầu:

 

“Chút mưa bụi thế này làm sao khiến hắn khai được?”

 

Ngục lại áp giải ta thấy ta không hề hoảng loạn, không nhịn được hỏi:

 

“Ngươi đúng là định lực tốt. Theo ngươi thì nên thẩm thế nào?”

 

Ta khẽ cười:

 

“Ta có một cách, bảo đảm khiến hắn sống không bằng c.h.ế.t! Chỉ cần dùng móc sắt luồn vào mũi hắn, từng chút một móc não hắn ra.”

 

“Quá trình phải chậm, như vậy hắn sẽ không c.h.ế.t ngay. Khi móc sắt khuấy trong não, trước tiên sẽ ngứa đến cực độ, như vạn kiến gặm tim, tiếp đó đau đớn tột cùng như vạn tiễn xuyên tim. Muốn sớm kết thúc loại dày vò ấy, ngươi hỏi gì, hắn sẽ nói nấy!”

 

Ta rõ ràng nhìn thấy trong mắt tên tù nhân kia nỗi sợ hãi quen thuộc.

 

Dù sao hắn cũng làm điều ác vô số, trên tay dính đầy mạng người, không cần nương tay.

 

Mấy tên ngục lại nghe xong chân mềm nhũn, run giọng hỏi:

 

“Làm vậy chẳng phải c.h.ế.t người sao? Còn thẩm cái quái gì!”

 

Ta xoay người, ánh đuốc nhảy múa trong mắt ta, sáng tối chập chờn, dọa hai tên phía sau lùi lại một bước:

 

“Cho nên thủ pháp rất quan trọng. Phải móc chậm rãi, nhẹ nhàng, bảo đảm hắn vẫn còn thần trí để khai cung. Đợi hắn khai xong, não cũng chảy sạch. Nhịp độ nhất định phải nắm chuẩn, đó mới là tinh túy của hình này!”

 

Cả phòng giam lặng như tờ, chỉ nghe tiếng đuốc cháy lách tách. 

 

Ba ngục lại và một tù nhân đứng như tượng gỗ.

 

Thấy bọn họ vô dụng như thế, ta tặc lưỡi:

 

“Nếu không tin, để ta đích thân làm mẫu. Đây là tuyệt kỹ không truyền ra ngoài, hôm nay tiện nghi cho các ngươi đấy, nhìn cho kỹ!”

 

Không ai ngăn cản, ta liền xắn tay áo rộng, thong thả bước lên.

 

Ngục lại đang tra khảo trước mặt tù nhân bất giác né sang một bên.

 

Ngón tay thon dài của ta lướt qua dãy hình cụ trải sẵn, cuối cùng dừng lại ở một chiếc móc thép nhỏ nhắn. 

 

Thân móc mảnh, đầu móc sắc bén. 

 

Ta hài lòng nhấc nó lên.

 

“Lại đây, cố định đầu hắn lại!”

 

Ta theo thói quen ra lệnh. Thật sự có người vội vàng trói c.h.ặ.t đ.ầ.u hắn vào cọc gỗ phía sau.

 

Ta ngẩng đầu, đối diện đôi mắt hoảng sợ kia.

 

“Ráng nhịn đi. Đau đớn chỉ là nhất thời, chẳng bao lâu ngươi sẽ sinh ảo giác, lúc như ở thiên đường, lúc như rơi xuống địa ngục, kích thích lắm!”

 

Chiếc móc sắt lạnh lẽo lóe hàn quang thọc vào mũi hắn.

 

Đột nhiên vang lên tiếng kêu t.h.ả.m thiết như lợn bị chọc tiết:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Ta khai! Ta khai! Ta khai hết!”

 

19

 

Cả phòng giam tràn ngập một mùi hôi thối, hắn vậy mà tiểu tiện đại tiện ngay trên người mình. 

 

Ta bịt mũi lùi lại mấy bước, nhíu mày nói: 

 

“Ngươi chắc chắn muốn khai? Ta còn chưa bắt đầu mà!”

 

“Ta khai ta khai hết! Ngươi sao lại nghe không hiểu tiếng người vậy chứ!” 

 

Tên tù nhân gào khóc t.h.ả.m thiết.

 

Ta tiếc nuối ném cái móc sắt trở lại lên bàn. 

 

Vốn còn định nhân cơ hội này thử cổ pháp tra khảo đọc được trong sách, không ngờ hắn lại yếu vía như vậy, xem ra lần này lại không thử được rồi. 

 

Ta phẩy tay: “Dẫn xuống tắm rửa cho hắn, rồi chuẩn bị ghi chép lời khai!”

 

Đám ngục lại mặt mày ngơ ngác vội vàng tiến lên, tháo tù nhân khỏi giá t.r.a t.ấ.n.

 

“Cô nương không giống những tiểu thư khuê các tầm thường, ngược lại trông như rất quen thuộc với bộ t.r.a t.ấ.n bức cung này!” 

 

Một giọng nói vang lên từ phía sau.

 

Ta quay đầu, đợi nhìn rõ y phục và khí độ của người tới, liền cười lạnh một tiếng: 

 

“Thì ra là đại nhân Chưởng Ngục Sứ, ngài đích thân ra trận, mặt mũi của ta cũng thật lớn.”

 

Ngoài miệng nói vậy, trong lòng ta lại khinh thường vô cùng. 

 

Sau khi ta c.h.ế.t, chính thứ đồ như thế này quản lý ám ngục sao? 

 

Không chỉ vậy, ta còn nhạy bén nhận ra, ám ngục dường như đã trải qua một cuộc thay m.á.u lớn, ta vậy mà không thấy một gương mặt quen thuộc nào.

 

Chẳng trách lại tiêu điều đến thế, đám ngục lại mới tới kẻ nào kẻ nấy đều vô dụng, ngay cả một nữ t.ử yếu đuối cũng bắt vào cho đủ số. 

 

Nếu thuộc hạ cũ còn ở đây, nào đến nỗi như vậy.

 

Chưởng Ngục Sử lộ vẻ kinh ngạc: 

 

“Nơi này là ám ngục do Hoàng thượng đích thân lập ra, bên ngoài ít người biết đến. Cô nương là một nữ t.ử khuê các, làm sao lại rõ ràng quan chức của ta đến vậy?”

 

Ta thong thả kéo một chiếc ghế lúc thẩm vấn lại ngồi xuống, cầm ấm trà trên bàn bên cạnh, rót cho mình một chén. 

 

Cả buổi sáng bận rộn, ta đã sớm khô cổ rát họng. 

 

Chỉ là chén trà trông không được sạch lắm, nước trà cũng có chút đục, ta nhíu mày đặt chén xuống: 

 

“Ta biết không chỉ có vậy đâu, mấy chuyện với Tam hoàng t.ử kia thực ra chẳng đáng là gì.”

 

“Ồ? Bản đại nhân làm sao biết ngươi không phải vì muốn thoát thân mà bịa chuyện?” 

 

Chưởng Ngục Sứ lạnh lùng nhìn ta.

 

Ta cúi đầu nhìn thân thể mảnh mai của mình: 

 

“Đại nhân, với bộ xương cốt này của ta, căn bản chịu không nổi vài roi, hẳn ngài cũng nhìn ra rồi, nên mới không dùng hình ngay từ đầu. Ta không muốn chịu khổ vô ích, tự nhiên sẽ biết đáp lễ đại nhân.” 

 

“Huống hồ nếu đại nhân nghe theo ta, nhất định có thể bắt được vài con cá lớn, công lao ấy so với việc thẩm vấn ta mạnh gấp trăm lần. Đến lúc đó ngài nở mày nở mặt trước Hoàng thượng, chẳng phải vẹn cả đôi đường sao?”

 

“Vậy ngươi nói ra nghe thử xem?” 

 

Chưởng Ngục Sứ trông có vẻ đã động lòng.

 

Ta nhắc qua vài câu về bí sự ta đang điều tra trước khi c.h.ế.t, hắn lập tức mặt đầy chấn kinh: 

 

“Mau, rót trà hảo hạng cho cô nương!”

 

Ta nhấp ngụm trà thơm thanh mát, nhìn Chưởng Ngục Sứ đang sốt ruột không chờ nổi: 

 

“Trước khi ta tiếp tục, không biết đại nhân có thể tiết lộ một chút, là ai mật cáo ta không?”