Thiên Kim Mạt Thế: Tuyệt Sát Cục Diện Đô Thị

Chương 1



Mùi m.á.u tanh tưởi hòa lẫn với mùi thịt rữa nát dường như vẫn còn xộc thẳng vào khoang mũi. Tiếng gầm rú đinh tai nhức óc của Tang thi vương và sức nóng cháy da thịt từ vụ nổ tự bạo vẫn đang càn quét trong tâm trí.

"C.h.ế.t đi!"

Lục Thanh Thanh bật bật dậy, đôi mắt bỗng chốc mở trừng. Từ sâu trong đáy mắt cô, một cỗ sát khí ngút trời, lạnh lẽo và đặc quánh như thực thể bùng nổ, khiến nhiệt độ xung quanh dường như giảm xuống âm độ. Bàn tay cô vung lên theo phản xạ, năm ngón tay cong lại thành hình móng vuốt, nhắm thẳng vào yết hầu của kẻ thù tưởng tượng trước mặt.

Nhưng không có Tang thi vương nào cả. Không có bầu trời xám xịt khói bụi, cũng không có vùng đất hoang tàn rỉ m.á.u.

Lục Thanh Thanh khựng lại. Sát khí bạo liệt đang cuộn trào trong huyết quản bị cô dùng ý chí sắt đá cưỡng ép đè nén xuống. Cô thở dốc, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, ánh mắt sắc bén như chim ưng bắt đầu rà quét xung quanh.

Đập vào mắt cô là một căn phòng rộng lớn, xa hoa lộng lẫy. Đèn chùm pha lê tỏa ánh sáng vàng dịu mắt. Bàn trang điểm làm từ gỗ hương cao cấp phủ đầy những hộp mỹ phẩm đắt tiền. Mùi hương nước hoa Pháp thoang thoảng trong không khí, thay thế hoàn toàn cho mùi t.ử khí của mạt thế.

Cô cúi đầu. Bản thân đang mặc một chiếc váy dạ hội màu trắng tinh khôi, đính hàng ngàn viên pha lê Swarovski lấp lánh. Làn da trắng ngần, mịn màng không tì vết, hoàn toàn không có những vết sẹo dữ tợn do móng vuốt quái vật để lại.

Bóng hình phản chiếu trong chiếc gương lớn toàn thân là một cô gái hai mươi hai tuổi, dung mạo kiều diễm, ngũ quan tinh xảo đến mức khiến người ta phải nín thở. Chỉ có đôi mắt đen láy kia là sâu thẳm, lạnh lẽo và mang theo sự tàn nhẫn không thuộc về một thiên kim tiểu thư được bao bọc trong nhung lụa.

"Mình... chưa c.h.ế.t?" Lục Thanh Thanh thì thào, giọng nói khàn đặc nhưng mang theo sự kinh ngạc tột độ.

Ký ức ùa về như một thước phim quay chậm. Mười năm sinh tồn trong mạt thế, nếm mật nằm gai, dẫm lên x.á.c c.h.ế.t để leo lên vị trí dị năng giả hệ Mộc cấp sáu đỉnh phong. Cuối cùng, để bảo vệ căn cứ, cô đã chọn cách đồng quy vu tận với Tang thi vương.

Vậy mà bây giờ, cô lại ở đây.

Lục Thanh Thanh nhắm mắt lại, lục lọi trong mớ ký ức hỗn độn của cỗ thân thể này. Rất nhanh, khóe môi cô nhếch lên một nụ cười trào phúng, mang theo sự lạnh lẽo thấu xương.

Khách sạn Đế Vương. Phòng thay đồ VIP.

Hôm nay là ngày đính hôn của cô và Ngụy Quang Minh – Giám đốc điều hành tập đoàn do chính Lục gia nâng đỡ. Đồng thời, ngay sau tiệc đính hôn sẽ là đại hội cổ đông quyết định việc chuyển giao một phần quyền lực cốt lõi của Lục Thị Tập Đoàn cho người con rể tương lai này.

"Ngụy Quang Minh..." Lục Thanh Thanh nhai nuốt ba chữ này trong miệng, sát ý vừa bị đè nén lại có dấu hiệu rục rịch tuôn trào.

Ở kiếp trước, trước khi mạt thế giáng xuống, cô từng là một tiểu thư ngây thơ, tin vào tình yêu màu hồng. Cô yêu Ngụy Quang Minh say đắm, bất chấp sự khuyên can của ông nội, nhất quyết dâng cơ ngơi mà gia tộc cất công gây dựng cho hắn ta. Đổi lại là gì?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đúng vào đêm đính hôn này, Ngụy Quang Minh đã dẫn theo cảnh sát và lực lượng của Cục Trị an ập vào Lục gia. Hắn ta tung ra hàng loạt bằng chứng giả mạo, vu khống Lục Thị Tập Đoàn tham gia rửa tiền và bán tài liệu mật quốc gia cho gián điệp kinh tế nước ngoài. Ông nội cô, người thương yêu cô nhất trên đời, vì quá sốc trước sự phản trắc của đứa cháu rể tương lai mà lên cơn nhồi m.á.u cơ tim, c.h.ế.t tức tưởi ngay tại chỗ. Lục gia sụp đổ chỉ sau một đêm, toàn bộ tài sản bị đóng băng và tịch thu.

Còn cô? Cô bị hắn và ả tình nhân Diệp Linh Hề giam lỏng, hành hạ dã man hòng ép cô giao ra mật mã kho tiền bí mật cuối cùng ở Thụy Sĩ. Nếu không nhờ mạt thế đột ngột bùng nổ khiến trật tự thế giới sụp đổ, cô đã c.h.ế.t trong tầng hầm tăm tối đó rồi.

[Tít! Nhận diện linh hồn tương thích. Hệ thống Tình báo chính thức khởi động!]

Một âm thanh điện t.ử sắc lạnh, vô cơ đột ngột vang lên trong đầu Lục Thanh Thanh. Ngay sau đó, một màn hình màu xanh lam nhạt mang đậm phong cách công nghệ cao hiện ra lơ lửng ngay trước võng mạc của cô.

Lục Thanh Thanh không hề hoảng loạn. Mười năm mạt thế đã rèn luyện cho cô thần kinh thép. Cô bình tĩnh nhìn những dòng chữ đang chạy dọc trên màn hình ảo.

[Chào mừng Ký chủ Lục Thanh Thanh. Bản hệ thống đã theo ngài xuyên không trở về thời điểm một giờ trước biến cố. Chức năng hiện tại: Quét dữ liệu điện t.ử bán kính 10km, đọc tâm trí nông của mục tiêu được chỉ định, cập nhật tình báo thời gian thực.]

[Cảnh báo đỏ! Phát hiện âm mưu đe dọa trực tiếp đến sinh mệnh và tài sản của Ký chủ!]

[Tình báo số 1: Ngụy Quang Minh hiện đang ở sảnh tiệc tầng 1, bề ngoài đang tiếp khách nhưng thực chất đang đợi tín hiệu từ đồng bọn. Hắn đã chuyển thành công ba vali chứa tài liệu giả mạo (bao gồm sổ sách kế toán kép và hợp đồng chuyển giao công nghệ trái phép) vào Tầng hầm an toàn của Lục gia thông qua một đường hầm bí mật mà hắn bí mật đào suốt nửa năm qua.]

[Tình báo số 2: Diệp Linh Hề, tình nhân ẩn danh của Ngụy Quang Minh, hiện đang trốn trong phòng nghỉ nhân viên số 402. Cô ta đang giữ một bản sao ghi âm cắt ghép nhằm chứng minh Lục gia chủ động liên hệ với thế lực thù địch. Bọn chúng dự định tung ra vào đúng lúc ông nội Lục phát biểu.]

[Tình báo số 3: Lực lượng cảnh sát điều tra tội phạm kinh tế đã nhận được tin báo nặc danh. Dự kiến đúng 8 giờ tối nay, tức là 55 phút nữa, họ sẽ đồng loạt phong tỏa Khách sạn Đế Vương và ập vào niêm phong Tầng hầm an toàn Lục gia.]

Lục Thanh Thanh đọc lướt qua những dòng thông tin chi tiết đến từng phút, từng giây. Những bằng chứng, những con số, những bản kế hoạch thâm độc của Ngụy Quang Minh được Hệ thống Tình báo phơi bày không sót một chữ.

Sự hoang mang ngắn ngủi ban đầu đã hoàn toàn tan biến. Thay vào đó là một sự bình tĩnh đến đáng sợ. Cô vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve chiếc nhẫn bạc chạm khắc hoa văn cổ xưa trên ngón trỏ tay phải.

"Không gian giới chỉ... vẫn còn." Lục Thanh Thanh lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự sắc bén.

Cô nhắm mắt lại, chìm ý thức vào bên trong chiếc nhẫn. Một không gian vô tận, tĩnh lặng và duy trì trạng thái chân không tuyệt đối hiện ra. Đây là "bàn tay vàng" lớn nhất của cô trong mạt thế, nơi cô từng cất giữ hàng vạn tấn vật tư và v.ũ k.h.í. Đáng tiếc, sau vụ tự bạo, vật tư bên trong đã bị hủy gần hết, chỉ còn lại một khoảng không gian trống rỗng khổng lồ chờ được lấp đầy.

Tiếp đó, cô hít một hơi thật sâu, vận chuyển tâm pháp quen thuộc. Dưới lớp da trắng ngần, những luồng năng lượng màu xanh lục nhạt bắt đầu lưu chuyển. Lục Thanh Thanh khẽ b.úng tay. Từ đầu ngón tay trỏ của cô, một sợi dây leo nhỏ bằng sợi chỉ, trong suốt và mang theo sinh mệnh lực mạnh mẽ, lặng lẽ vươn ra. Sợi dây leo uốn lượn trong không khí như một con rắn lục nhỏ, tuân theo mọi mệnh lệnh trong ý nghĩ của cô.