Đây chính là huyết mạch của Lục gia, là thứ mà Ngụy Quang Minh thèm khát đến phát điên.
"Muốn cướp đồ của Lục Thanh Thanh tôi sao? Ngụy Quang Minh, anh đúng là nằm mơ giữa ban ngày."
Lục Thanh Thanh hít một hơi thật sâu. Trên ngón tay trỏ bàn tay phải của cô, một chiếc nhẫn bạc có họa tiết dây leo cổ xưa bắt đầu tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Đây chính là Không gian giới chỉ — báu vật vô giá đã cùng cô đồng sinh cộng t.ử suốt mười năm mạt thế, bên trong là một thế giới độc lập, không gian lưu trữ gần như vô hạn và đặc biệt là khả năng ngưng đọng thời gian, vật phẩm đưa vào thế nào sẽ giữ nguyên trạng thái thế ấy.
"Thu!"
Lục Thanh Thanh khẽ quát một tiếng. Năng lượng tinh thần bùng nổ, hóa thành một cơn lốc xoáy vô hình bao trùm lấy toàn bộ Tầng hầm an toàn.
Chỉ trong chớp mắt, hiện tượng kỳ vĩ bắt đầu diễn ra. Hàng chục dãy máy chủ khổng lồ đang hoạt động êm ru bỗng nhiên biến mất tăm, không để lại dù chỉ một con ốc vít, để lộ ra những sợi cáp quang bị cắt đứt gọn gàng. Những bức tường két sắt nặng nề bị một lực lượng vô hình bứng tận gốc, hút thẳng vào hư không. Hàng tấn vàng thỏi, những chiếc rương gỗ t.ử đàn, toàn bộ giấy tờ tài liệu... tất cả đều cuồn cuộn bay lên, chui tọt vào chiếc nhẫn nhỏ bé trên tay cô như một đàn cá kình bị hố đen vũ trụ nuốt chửng.
Lục Thanh Thanh đi dạo trong hầm ngầm như đi trong sân nhà. Bàn tay cô lướt đến đâu, tài sản ở đó bốc hơi không dấu vết. Cô không chỉ lấy đi tài sản cốt lõi, mà với bản tính "có thù tất báo, dọn cỏ tận gốc" rèn luyện từ mạt thế, cô quyết định không chừa lại cho kẻ thù bất cứ thứ gì, dù là vô giá trị.
"Hệ thống đèn chiếu sáng? Thu!"
"Hệ thống điều hòa trung tâm? Thu!"
"Ngay cả mấy chiếc kệ thép chịu lực này cũng là thép tốt. Thu hết!"
Mười phút. Đúng mười phút đồng hồ ngắn ngủi.
Một Tầng hầm an toàn từng được mệnh danh là pháo đài bất khả xâm phạm, nơi cất giữ khối tài sản khổng lồ đủ sức khuynh đảo nền kinh tế Nam Thành, giờ đây trống trơn, sạch sẽ đến mức một hạt bụi cũng không còn. Tường bê tông trơ trọi, mặt sàn nhẵn thín không còn lấy một vật dụng. Nếu lúc này có người bước vào, họ sẽ tưởng đây là một công trình bỏ hoang chưa từng được đưa vào sử dụng.
Lục Thanh Thanh đứng giữa căn phòng trống không, kiểm tra lại Không gian giới chỉ. Toàn bộ máy chủ, két sắt và vàng thỏi đều được sắp xếp ngăn nắp trong một góc không gian. Dữ liệu cốt lõi đã an toàn, Lục gia đã thoát khỏi nguy cơ bị phong tỏa tài sản. Ngụy Quang Minh muốn dùng "tang chứng, vật chứng" để định tội Lục gia? Nằm mơ! Không có máy chủ, không có két sắt, để xem hắn nhét tài liệu phản quốc vào đâu!
Lúc này, cô chuyển sự chú ý sang ba chiếc cặp táp màu đen mà bọn tay sai của Ngụy Quang Minh mang đến, hiện đang nằm lăn lóc ngoài cửa hầm. Lục Thanh Thanh dùng dị năng kéo chúng vào tay, mở ra kiểm tra. Bên trong là ba chiếc ổ cứng di động và hàng xấp tài liệu được làm giả cực kỳ tinh vi, đóng dấu mật của một tổ chức tình báo nước ngoài.
"Làm giả tinh xảo đấy chứ." Lục Thanh Thanh cười nhạt, ném luôn ba chiếc cặp táp vào một góc riêng trong Không gian giới chỉ. Đây chính là bằng chứng thép để cô phản đòn, tống cổ Ngụy Quang Minh vào nhà đá. Hắn muốn gài bẫy cô? Cô sẽ dùng chính cái bẫy đó để treo cổ hắn.
[Cảnh báo! Lực lượng cảnh sát đã tiến vào khuôn viên Khách sạn Đế Vương. Đội tiên phong đang di chuyển lên sảnh tiệc. Ngụy Quang Minh đã nhận được tin nhắn báo hiệu, chuẩn bị bước lên sân khấu tuyên bố lý do đính hôn.]
Giọng nói của Hệ thống Tình báo vang lên, nhịp độ có phần dồn dập hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Đã đến lúc nhân vật chính xuất hiện rồi."
Lục Thanh Thanh xoay người, bước ra khỏi hầm ngầm. Cô dùng Mộc hệ dị năng tạo ra một làn gió nhẹ, cuốn sạch mọi dấu vết từ ADN, sợi vải cho đến mùi hương của bản thân để lại tại hiện trường. Cánh cửa hợp kim titan được cô đóng lại, khóa c.h.ặ.t y như cũ. Nhìn từ bên ngoài, hệ thống an ninh vẫn hiển thị trạng thái bình thường, không ai có thể ngờ bên trong chỉ còn là một khoảng không vô nghĩa.
Còn ba tên tay sai vẫn đang ngủ say như c.h.ế.t trên sàn nhà? Lục Thanh Thanh chẳng buồn quan tâm. Cứ để cảnh sát xuống đây phát hiện ra chúng, lúc đó Ngụy Quang Minh có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội danh đưa người đột nhập trái phép vào hầm chứa của khách sạn.
Cô xoay gót, di chuyển thần tốc theo lối cầu thang bộ, hướng thẳng lên tầng ba — nơi đặt Sảnh tiệc Vàng của Khách sạn Đế Vương. Vừa đi, Lục Thanh Thanh vừa dùng tay vuốt lại những nếp nhăn trên bộ lễ phục đính hôn màu đỏ thẫm. Sắc đỏ rực rỡ tôn lên làn da trắng ngần và vóc dáng hoàn hảo của cô, nhưng cũng đồng thời làm nổi bật khí tràng áp bách, lạnh lẽo như một nữ sát thần bước ra từ núi đao biển m.á.u.
Tâm trí cô tĩnh lặng như mặt hồ nước sâu. Tài sản đã được bảo toàn tuyệt đối. Căn cơ của Lục gia đã được giữ vững. Bây giờ, cô không còn bất kỳ vướng bận nào nữa. Cuộc chơi tiếp theo, hoàn toàn là sân khấu để cô bạo hành tra nam, xé nát vỏ bọc đạo đức giả của hắn trước hàng trăm cặp mắt của giới tinh anh Nam Thành.
Ding.
Cửa thang bộ tầng ba mở ra. Âm nhạc du dương từ đàn piano và cello vọng lại dọc theo hành lang trải t.h.ả.m đỏ. Phía trước mặt Lục Thanh Thanh là cánh cửa gỗ sồi chạm trổ hoa văn vàng lá khổng lồ của sảnh tiệc. Xuyên qua khe cửa, cô có thể nghe thấy tiếng MC đang dõng dạc trên sân khấu, cùng tiếng vỗ tay rào rào của quan khách.
"Tiếp theo chương trình, xin trân trọng kính mời Giám đốc Ngụy Quang Minh và đại tiểu thư Lục Thanh Thanh bước lên sân khấu, chính thức trao nhẫn đính hôn, minh chứng cho một tình yêu đẹp nhất Nam Thành!"
Tiếng vỗ tay lại vang lên như sấm. Lục Thanh Thanh dừng bước trước cánh cửa lớn. Cô hít sâu một hơi, để sát khí mạt thế tạm thời thu liễm dưới đáy mắt, thay vào đó là một vẻ kiêu ngạo, bức người vốn có của đại tiểu thư Lục gia.
Bên trong sảnh, Ngụy Quang Minh đang mặc bộ vest trắng tinh tươm, nụ cười trên môi rạng rỡ, ánh mắt đắc ý hướng về phía cửa, chờ đợi "con mồi" ngoan ngoãn bước vào l.ồ.ng dẫu không biết rằng, cái l.ồ.ng mà hắn cất công đan dệt đã bị cô phá nát bươm từ bên dưới.
"Ngụy Quang Minh," Lục Thanh Thanh khẽ thì thầm, bàn tay đặt lên tay nắm cửa bằng đồng nguyên khối, "Hy vọng anh sẽ thích màn kịch vả mặt mà tôi đặc biệt chuẩn bị cho anh."
Rầm!
Hai cánh cửa gỗ sồi nặng nề bị Lục Thanh Thanh đẩy tung ra, va mạnh vào tường tạo thành một tiếng động lớn, cắt đứt hoàn toàn tiếng nhạc du dương. Ánh đèn pha lê từ trần nhà lập tức rọi thẳng vào bóng dáng kiêu sa trong bộ váy đỏ rực.
Đêm nay, Khách sạn Đế Vương sẽ không có tiệc đính hôn, chỉ có một bản án t.ử hình dành cho kẻ phản bội.
Tiếng va đập của hai cánh cửa gỗ sồi khổng lồ mang theo một luồng uy áp vô hình, nháy mắt càn quét toàn bộ sảnh tiệc rộng hơn hai ngàn mét vuông. Âm nhạc im bặt, hàng trăm ánh mắt của giới tinh anh Nam Thành đồng loạt đổ dồn về phía cửa chính.
Lục Thanh Thanh đứng đó. Bộ lễ phục dạ hội màu đỏ rực rỡ ôm sát lấy những đường cong hoàn mỹ, tựa như một đóa hồng nhung nở rộ giữa biển lửa. Dưới ánh sáng ch.ói lòa của dàn đèn pha lê, gương mặt kiều diễm của cô lạnh băng, đôi mắt đen láy sâu thẳm hắt ra một loại hàn khí thấu xương, hoàn toàn không có vẻ e ấp, hạnh phúc của một cô dâu sắp đính hôn. Khí tràng áp bách từ một chiến thần mạt thế tản ra, khiến những vị khách đang cầm ly champagne gần đó bất giác rùng mình, lùi lại nửa bước.