Nàng rõ ràng là muốn bắt chước điệu bộ nhu nhược, đáng thương của các nữ chính trong thoại bản, nhưng khổ nỗi cái giọng bẩm sinh lại quá vang, vừa rống lên một cái liền biến thành màn... chọ c tiế t lợn ngay tại chỗ.
Thế nhưng, có lẽ bộ lọc tình mẫu t.ử đã hoàn toàn làm mù mắt lẫn tai của Tống phu nhân.
Nghe tiếng gào khóc của con gái, bà càng ôm c.h.ặ.t lấy nàng vào lòng, nước mắt như vỡ đê:
"Bảo bối của ta... Đều tại mẫu thân vô dụng! Năm xưa nếu mẫu thân mạnh mẽ hơn, nếu phủ Quốc công không bị dồn vào thế bí, mẫu thân đã không phải đem con rời khỏi vòng tay, để con phải chịu bao nhiêu năm khổ cực thế này! Mẫu thân hận không thể chịu khổ thay con...Bây giờ con về rồi, tiền của phủ Quốc công đều là của con hết, nửa đời sau ta chỉ mong con được bình an vui vẻ thôi!"
Minh Châu nghe những lời khóc lóc đầy chân tình của người mẹ này, hốc mũi bỗng chua xót, một cảm giác tủi thân thật sự trào dâng, thế là nàng cũng xúc động khóc thật luôn.
Tống Quốc công nhìn hai mẹ con ôm nhau khóc nức nở, cũng quay lưng đi lén lau nước mắt.
Tống Cảnh Hành ở bên cạnh vừa đau lòng vừa cuống quýt, cuối cùng cũng nhào vào ôm lấy ba người, cả nhà khóc thành một cái đài phun nước cỡ đại trong phòng.
Cuối cùng, phải đợi đến khi vị quản gia tổng quản của vương phủ bước vào, bầu không khí hỗn loạn đầy nước mắt ấy mới được cứu rỗi:
"Quốc công, phu nhân, thế t.ử, sính lễ... à không, quà gặp mặt chuẩn bị cho tiểu thư bây giờ có dâng lên không ạ?"
Vừa nghe thấy hai chữ "quà tặng", Minh Châu liền dùng tốc độ ánh sáng nén ngược nước mắt vào trong.
"Xem đầu óc ta này, kích động quá mà quên mất. Mau mang vào đây, nghênh đón bảo bối nữ nhi của ta về nhà!"
Tống Quốc công vỗ tay ra lệnh.
Cảnh tượng tiếp theo khiến Minh Châu suýt chút nữa thì ngất xỉu thêm lần nữa vì sốc tiền.
Tống phu nhân lau nước mắt, trực tiếp nhét vào tay nàng một chiếc lệnh bài bằng vàng ròng khảm ngọc: "Bảo bối, cầm lấy, đây là lệnh bài thông hành của ngân hàng vương phủ, không có hạn mức, muốn mua gì cứ mua, tiêu bao nhiêu cũng được!"
Tống Quốc công theo sau, đưa tới một chồng khế đất dày cộm cùng một xâu chìa khóa đồng nặng trịch: "Trang viên ở trung tâm Kinh thành, biệt viện suối nước nóng dưới chân núi, còn cả tòa phủ đệ này nữa, đều đã sang tên dưới danh nghĩa của con rồi."
Tống Cảnh Hành ở bên cạnh thì tay chân thoăn thoắt, lôi từ trong túi ra một sấp ngân phiếu, nhét thẳng vào túi áo nàng: "Cho muội ít tiền vặt tiêu tạm, hết cứ bảo đại ca nhé!"
Minh Châu cúi đầu nhìn cái túi áo căng phồng, đếm nhẩm trong đầu: Một vạn, mười vạn, một trăm vạn... Nàng bấm ngón tay đếm đi đếm lại ba lần mà vẫn cảm thấy trước mắt nổ đom đóm.
Cái con số này, đến nằm mơ nàng cũng không dám nghĩ tới!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cảm xúc vừa mới bình phục xong, lập tức lại "vút" một cái lao lên đỉnh điểm. Nước mắt Minh Châu phun ra như vòi rồng, khóc đến mức nấc cục: "Oa... Muội không phải đang nằm mơ đấy chứ... oa oa..."
¹Cả nhà cuống cuồng chân tay, người vỗ lưng người đưa khăn gấm lau mặt. Tống phu nhân hốt hoảng hét lên: "Đừng khóc đừng khóc! Đại phu vừa mới đi xong! Con mà vừa cười sốc hông xong lại khóc đến ngất đi là ta không chịu nổi đâu!"
Tống Quốc công cũng phụ họa thêm: "Qua vài ngày nữa, phụ thân sẽ chuyển thêm một phần mười cổ phần tiệm vàng và ngân hàng của gia tộc sang cho con, mỗi năm chỉ ngồi ăn tiền chia hoa hồng thôi."
Minh Châu vừa khóc vừa sụt sịt, nhưng trong lòng thì sướng đến mức muốn bay lên trời: Đáng giá! Quá xứng đáng! Cho dù có khóc ngất đi mười lần nữa thì nàng vẫn cam lòng! Đây đâu phải là nhận người thân, đây rõ ràng là trúng vé số độc đắc rồi!
Nàng đang thầm mở cờ trong bụng thì bỗng nhiên sực nhớ ra một chuyện cực kỳ quan trọng. Nàng chớp mắt, ngập ngừng hỏi:
"Thế... thế còn vị tỷ tỷ bị bế nhầm kia thì sao ạ? Mọi người tính xử lý thế nào?"
Trong nháy mắt, cả căn phòng đột nhiên im bặt, cứ như ai đó vừa bấm nút dừng lại vậy. Không khí ngưng đọng mất ba giây, Tống Quốc công ho nhẹ một tiếng, trên mặt lộ vẻ khó xử:
"Tri Vi tính ra là tỷ tỷ của con, nó cũng giống như con, đều là nữ nhi của Tống gia. Tình cảm không phải là thứ có hạn định, một nhà hai đóa hoa, vẫn có thể nở rực rỡ như nhau."
Minh Châu thầm nghĩ: Quả nhiên, kịch bản thoại bản không lừa ta! Thiên kim giả nuôi nấng mười mấy năm trời, làm sao nói bỏ là bỏ được. Nhưng ngẫm lại, nàng hoàn toàn hiểu cho phụ mẫu.
Vị thiên kim giả kia ở cạnh họ từ thuở lọt lòng, chứng kiến từng cái răng rụng, từng lần ốm đau, nuôi lớn thành người quý tộc tinh anh, mười mấy năm tình cảm đó đã ăn sâu vào xương tủy rồi.
Còn nàng? Nàng là một người lạ mặt đột nhiên xuất hiện, có chăng chỉ là sự áy náy, bù đắp và trách nhiệm mà thôi.
Thấy ánh mắt Minh Châu bỗng chốc trầm xuống, Tống phu nhân nghẹn ngào nắm lấy tay nàng:
"Nó là khúc ruột ta ôm ấp, dỗ dành mười mấy năm qua; còn con là cái gốc rễ ta mong mỏi, nhớ nhung, nợ nần mười mấy năm trời. Bỏ đứa nào ta cũng không đành lòng. Con yên tâm, ta tuyệt đối không thiên vị bất cứ ai, hai đứa đều là bảo bối của Tống gia!"
Tống Cảnh Hành cũng mở lời: "Tri Vi hiện đang đi bàn chuyện làm ăn ở Giang Nam chưa về. Đợi nó về rồi muội sẽ biết, nó rất hợp để làm tỷ tỷ của muội."
Nhìn vẻ mặt đầy áy náy của họ, Minh Châu tặc lưỡi tự nhủ: Thôi bỏ đi, không làm khó bọn họ nữa, nước tới đâu bắc cầu tới đó vậy. Dù sao mình đến đây là để gia nhập vào cái gia đình giàu có này, chứ không phải đến để phá hoại nó.
Nếu thiên kim giả an phận thủ thường, mình coi như có thêm một người tỷ tỷ; còn nếu cô ta thích giở trò "trà xanh" hãm hại, mình ôm đống khế đất này chuồn lẹ ra ngoài tự lập môn hộ, chọc không nổi thì mình trốn không được sao?
Những ngày sau đó, Minh Châu chính thức nâng cấp từ "kẻ nghèo hèn nhìn cái gì cũng tiếc tiền" thành "Phú bà bậc nhất Kinh thành với số dư tài sản làm lóa mắt người nhìn".
Phụ mẫu suốt ngày ôm nàng gọi "bảo bối, cục cưng", hận không thể nhét hết ngân phiếu vào túi nàng. Ngay cả chiếc xe ngựa kéo mà đại ca mua cho nàng làm phương tiện đi lại cũng là loại khảm đầy đá quý, phiên bản giới hạn của Kinh thành.
Nàng chẳng phải làm gì cả, suốt ngày hóa thân thành con sâu gạo, chỉ có ăn, ăn và ăn! Sáng ăn tổ yến chưng với dưa muối, trưa ăn bò tót nướng kèm mì kéo, tối ăn lẩu cay Tứ Xuyên uống rượu nho Tây Vực. Đây đúng là cuộc sống của thần tiên mờ!