Minh Châu nhìn xuống bộ váy giao lĩnh kết hợp chân váy xòe bồng bềnh bằng lụa vân mây màu hồng đào ngọt ngào, khẽ hất cằm, cố giữ phong thái quý tộc đoan trang: "Hừ, đã bảo người đẹp vì lụa rồi mà. Đi thôi đại ca, hôm nay muội phải đi lóa mắt thiên hạ!"
Phủ Định Quốc công hôm nay náo nhiệt chưa từng có. Xe ngựa của các vương công đại thần, vương tôn quý tộc đậu dài từ đầu phố đến cuối phố.
Ai nấy đều tò mò muốn ch ết về vị thiên kim thật vừa mới được tìm về của Tống gia.
Tin đồn ngoài kia đã bay rợp trời, kẻ thì bảo nàng là thôn cô thô kệch không biết chữ, kẻ thì đoán nàng bị nuôi đến mức ngốc nghếch, mang tiếng là đích nữ nhưng chẳng qua cũng chỉ là một kẻ quê mùa ăn may.
Giữa ngự hoa viên lộng lẫy, các vị tiểu thư quyền quý đang tụ tập bên đài phun nước, che quạt cười khúc khích:
"Nghe nói vị tiểu thư thật kia mười mấy năm qua phải đi hái t.h.u.ố.c thuê ngoài thành, tay chân thô ráp, làm sao so được với tỷ tỷ Tri Vi khí chất ngút trời của chúng ta chứ?"
"Đúng vậy, Thưởng Hoa Yến hôm nay không khéo lại biến thành trò cười cho cả Kinh thành."
“Đích nữ thật sự của phủ Quốc công đến ——!”
Tiếng gào của gã sai vặt vừa dứt, toàn bộ ngự hoa viên lập tức im bặt. Mấy chục ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía lối đi rải sỏi trắng.
Tống Minh Châu từ từ bước ra. Ánh nắng ban trưa chiếu rọi lên bộ y phục màu đào mật của nàng, khiến những sợi chỉ vàng thêu trên gấu áo lấp lánh như sóng nước.
Làn da nàng trắng ngần, đôi mắt tròn xoe linh động, ngậm đầy nét cười ngọt ngào như một quả quả đào mọng nước vừa hái trên cây xuống.
Nhan sắc này, sự rực rỡ này, trực tiếp đập tan mọi lời đồn ác ý về một "thôn cô quê mùa"!
Mấy vị tiểu thư vừa cười nhạo lúc nãy mặt mày lập tức xanh mét, chiếc quạt lụa trên tay suýt chút nữa thì rớt xuống đất.
Minh Châu bề ngoài thì đi đứng uyển chuyển, nhưng trong lòng thì đang lẩm bẩm: "Một bước, hai bước... Cái váy này dài quá, tí nữa mà dẫm phải gấu váy vồ ếch trước mặt bàn dân thiên hạ thì có cho thêm mười vạn lượng ta cũng không gánh nổi nhục này!"
Nàng vừa đi vừa nhìn ngó xung quanh, thầm đ.á.n.h giá: "Chà, vị phu nhân kia đeo cái vòng ngọc phỉ thúy kia to gớm, chắc đáng giá mấy căn nhà mặt tiền thành Đông. Còn vị tiểu thư bên kia, trâm cài tóc bằng vàng ròng hơi mỏng nha, cắt giảm nguyên vật liệu rồi..."
Nàng đang mải mê "định giá" tài sản của khách khứa thì đột nhiên, một bóng hình cao ráo, lạnh lùng từ phía cổng nách bước vào.
Người nữ t.ử kia mặc một bộ trường y màu xanh trúc thanh nhã, tóc b.úi đơn giản bằng một chiếc trâm ngọc, gương mặt thanh tú nhưng lạnh lùng như băng tuyết trên đỉnh núi cao.
Khí chất áp bức và sắc sảo của một nữ cường nhân trên thương trường tỏa ra xung quanh, khiến người ta vô thức phải dạt ra hai bên nhường đường.
Mấy vị tiểu thư thấy người tới, lập tức như vớ được cọc, nhao nhao chạy tới:
"Tri Vi tỷ tỷ! Tỷ về rồi!"
"Tỷ xem, vị thiên kim thật kia vừa về đã chiếm hết hào quang của tỷ rồi, tỷ không tức sao?"
Tống Tri Vi — vị thiên kim giả đang đi bàn chuyện làm ăn ở Giang Nam vừa kịp chạy t.ử mã về dự tiệc.
Nàng không thèm liếc mắt nhìn mấy vị tiểu thư thích đ.â.m chọc kia lấy một cái, đôi mắt phượng lạnh lùng lướt thẳng qua đám đông, dừng lại chuẩn xác trên người Tống Minh Châu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Minh Châu cũng nhìn lại cô ta. Trong đầu nàng lập tức nhảy số: Kịch bản tới rồi! Trận chiến giành gia sản chính thức bắt đầu! Cô ta lườm mình, cô ta chắc chắn đang nghĩ cách hạ độc hoặc đẩy mình xuống hồ cá!
Hai nữ t.ử, một ngọt ngào rực rỡ, một lạnh lùng sắc sảo, đứng đối diện nhau giữa ngự hoa viên. Bầu không khí căng thẳng đến mức dường như có tia lửa điện xẹt qua xẹt lại.
Khách khứa xung quanh đều nín thở, chờ đợi một màn "cung đấu, trạch đấu" đẫm m.á.u sắp sửa diễn ra.
Tống Tri Vi chậm rãi bước từng bước chân quý tộc đến trước mặt Minh Châu. Nàng rủ mắt nhìn cô muội muội ruột thịt của Tống gia, rồi ánh mắt dừng lại ở đôi bàn tay vẫn còn vài vết chai mờ của Minh Châu vì năm tháng hái t.h.u.ố.c cực khổ.
Minh Châu âm thầm gồng cơ bụng, chuẩn bị sẵn sàng tinh thần: Tới đi! Muốn khẩu nghiệp hay muốn giả vờ té ngã? Bản nương t.ử chấp hết!
Thế nhưng, hành động tiếp theo của Tống Tri Vi lại khiến toàn bộ ngự hoa viên, bao gồm cả Minh Châu, triệt để hóa đá.
Tống Tri Vi lạnh lùng thọc tay vào ống tay áo rộng lớn, rút ra... một xấp khế ước dày cộp cùng hai chiếc chìa khóa vàng, thẳng tay ném vào lòng Minh Châu.
Bộp.
Minh Châu ngơ ngác ôm lấy đống giấy tờ, chớp chớp mắt: "Cái... cái gì đây?"
Tống Tri Vi khoanh tay trước n.g.ự.c, giọng nói lạnh lùng không chút hơi ấm, nhưng lời nói ra thì lại vô cùng bá đạo:
"Sản nghiệp riêng của ta ở Giang Nam, bao gồm ba tòa t.ửu lầu, năm tiệm tơ lụa và hai bến thuyền, tất cả đã sang tên cho muội. Cầm lấy."
Minh Châu: "???"
Tống Tri Vi tiến lên một bước, vỗ nhẹ vào cái đầu đang đơ ra của Minh Châu, thanh âm tuy lạnh nhưng chứa đựng một sự áy náy khôn nguôi:
"Mười mấy năm qua muội đã phải chịu khổ thay ta rồi. Yên tâm, phủ Quốc công nuôi muội, ta cũng nuôi muội. Sau này ở Kinh thành này, ai dám bắt nạt muội, ta dùng tiền đè ch ết vương phủ nhà bọn họ!"
Nói xong, Tống Tri Vi quay sang nhìn mấy vị tiểu thư thích đ.â.m chọc lúc nãy bằng ánh mắt hình viên đạn, khiến bọn họ sợ hãi rụt cổ lại.
Minh Châu cúi đầu nhìn xấp khế ước sản nghiệp Giang Nam toàn là những vị trí hái ra tiền, rồi lại nhìn vị tỷ tỷ lạnh lùng đang ra sức bảo vệ mình.
Đầu óc nàng một lần nữa rơi vào trạng thái trống rỗng.
Ủa? Kịch bản trạch đấu m.á.u ch.ó của nàng đâu rồi?
Thiên kim giả không những không tranh sủng, mà còn trực tiếp dùng tiền b.a.o n.u.ô.i nàng? Cái gia đình phủ Quốc công này rốt cuộc là bị cái gì thế? Từ đại ca cho đến tỷ tỷ giả, ai nấy đều có sở thích kỳ lạ là lấy tiền đè người vậy sao?
Nhưng nhìn xấp khế ước dày cộm, khóe miệng Minh Châu lại vô thức giật giật, một nụ cười "vựa muối" không thể kìm nén nổi lại bắt đầu manh nha xuất hiện.
Cuộc sống làm sâu gạo vinh hoa phú quý này... đúng là thơm không thể tả!
Buổi Đại tiệc Thưởng Hoa Yến kết thúc trong sự ngơ ngác toàn tập của giới quý tộc Kinh thành.
Bọn họ kéo nhau đến để xem kịch hay "thiên kim thật giả đại chiến", kết quả lại phải ăn một bụng "cẩu lương" tình chị em thắm thiết, mắt nổ đom đóm chứng kiến Tống gia dùng tiền và khế đất đập bôm bốp vào mặt thiên hạ.