Mẫu thân kéo ta ngồi xuống uống trà, dịu giọng dạy bảo:
“Tiểu Ngũ, mẫu thân rất tiếc vì đã bỏ lỡ 12 năm đời con. Đêm nay mẫu thân đến tìm con, cũng là muốn nói với con vài lời thật lòng.”
Trong giọng nói thong thả của mẫu thân.
Ta mới biết, bà cũng không phải ngay từ đầu đã trở thành một phụ nhân như bây giờ.
Bà của ngày trước hành sự phóng khoáng, dám giận dám nói, chưa từng để bản thân phải chịu ấm ức.
Sau khi theo phụ thân hồi kinh, bà bị những quy củ trong nhà trói buộc đến phiền muộn.
May mà phụ thân ta cũng có bản lĩnh, vừa thăng quan liền lập tức dọn ra ở riêng.
Ban đầu, mẫu thân khinh thường việc kết giao với người trong kinh thành.
Người ngoài đều lén lút chê cười bà là kẻ thô lỗ đến từ Mạc Bắc.
Rùa
Trưởng tỷ và đệ đệ cũng vì thế mà bị người ta xa lánh.
Sau đó tổ mẫu gọi mẫu thân tới, cùng bà trò chuyện một hồi thâu đêm.
Mẫu thân nhớ lại:
“Tổ mẫu con là một trưởng bối rất sáng suốt. Bà nói, kinh thành có quy củ của kinh thành, Mạc Bắc có quy củ của Mạc Bắc. Người thật sự sống thông suốt, không phải là kẻ một mực chống đối, mà là người biết thuận thế mà đi. Mặt chân thật nhất, hãy để dành cho người thân, bằng hữu, người mình yêu. Còn dáng vẻ làm bộ làm tịch kia, cứ để dành cho người ngoài là được.”
Về sau, mẫu thân theo tổ mẫu học cách làm một vị chủ mẫu, học cách qua lại với người trong kinh thành.
Dần dần, bà cũng tìm thấy vài phần thú vị trong đó.
Quản gia chẳng khác gì cầm binh, cũng phải dùng đến ba mươi sáu kế.
Qua lại với các quý phu nhân trong kinh, cũng phải biết xem xét thời thế, chẳng khác nào quần nhau với mật thám của địch.
Ngày tháng lâu dần, mẫu thân liền thích nghi với cuộc sống nơi kinh thành, cũng xem như thuận buồm xuôi gió.
Nghe xong, ta nghĩ một lát rồi nói:
“Mẫu thân muốn nói với con rằng, sống trên đời này, ít nhiều gì cũng phải biết giả vờ một chút. Dù sao ngày tháng là của mình, nhưng thế đạo lại chẳng do mình quyết định. Rồng mạnh không áp được rắn địa phương. Con chim ưng Mạc Bắc như con, đến kinh thành rồi thì cũng phải giả làm gà con.”
Mẫu thân bật cười:
“Cũng xem như là đạo lý ấy.”
Ta tỏ vẻ đã hiểu.
Không thành vấn đề.
Ta sớm đã bị cuộc đời đ.á.n.h cho quen rồi, co được thì cũng duỗi được.
Ta của bây giờ chẳng khác nào mèo hoang ngoài đường.
Chỉ cần làm bộ làm tịch một khắc, đổi lấy 15 năm vinh hoa phú quý.
Mèo nhà có cách sống của mèo nhà.
Mèo hoang cũng có cách sống của mèo hoang.
Giống như mẫu thân dạy ta.
Nếu người khác hỏi sở thích ngày thường của ta.
Ta sẽ nói mình thích đọc sách.
Dù sao “Thất Hiệp Ngũ Nghĩa” cũng tính là sách.
Nếu có người hỏi ta lưu lạc bên ngoài nhiều năm, rốt cuộc sống ra sao.
Ta sẽ nói có một vị sư phụ đức cao vọng trọng nhận nuôi ta, ngày đêm tu hành.
Người ngoài cùng lắm chỉ đoán rằng ta theo cao nhân tu thân dưỡng tính.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nào biết thứ ta học là thuật g.i.ế.t người.
Mẫu thân nói:
“Tóm lại, cứ qua loa ứng phó vài câu, miễn sao trên mặt không mất lễ là được.”
Ta tự tin nói:
“Mẫu thân yên tâm. Những năm đầu lăn lộn giang hồ, con theo sư huynh lừa lọc khắp nơi, sớm đã biết gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ. Bảo đảm sẽ không để ai bắt được lỗi của con.”
Mẫu thân nghe vậy, thương yêu ôm lấy ta:
“Mẫu thân dạy con những điều này, không phải vì cảm thấy những thói quen con có khi ở giang hồ là không tốt. Trái lại, nữ nhi của mẫu thân ở bên ngoài sống quang minh lỗi lạc, lại luyện được một thân võ nghệ, ta rất tự hào. Chỉ là mẫu thân từng trải qua cảm giác bị người ta xem nhẹ, phớt lờ, xa lánh. Vì vậy mẫu thân mới nghĩ, nếu chúng ta giả vờ một chút mà tránh được những chuyện ấy, thì cũng đỡ phiền hơn nhiều.”
Ta gật đầu:
“Con hiểu. Người sống trên đời, chẳng qua cũng chỉ gói gọn trong bốn chữ: đối nhân xử thế.”
Phụ thân là Lễ bộ Thượng thư.
Mẫu thân lại là quý phu nhân có danh tiếng trong kinh thành.
Ta còn có tổ phụ, tổ mẫu gia thế hiển hách.
Trưởng tỷ đang đợi xuất giá.
Đệ đệ sau này cũng phải bàn chuyện hôn sự.
Ta, một đích thứ nữ, ít nhiều cũng phải làm chút công phu bề ngoài, không để người ngoài xem nhẹ.
Một vinh cùng vinh, một nhục cùng nhục.
Chúng ta đều là những quả hồ lô mọc chung trên một dây.
Mẫu thân thấy ta thông suốt như vậy, liền mỉm cười đầy vui mừng.
Bà lại cẩn thận hỏi ta chuyện cứu Khang Vương ở Mạc Bắc.
Ta kể ngắn gọn:
“Khi ấy bọn con đều trúng độc, chỉ còn nửa sống nửa c.h.ế.t, cũng chẳng nhìn rõ dung mạo của nhau. Sau đó con dẫn hắn trốn ra ngoài rồi ngất đi. Khi tỉnh lại, hắn đã được người nhà đưa đi mất. Khối ngọc bội hắn đưa cho con lúc bị vây khốn, con cũng bất cẩn đ.á.n.h mất rồi.”
Mẫu thân nghe xong, trầm ngâm một lát rồi hỏi:
“Khi ấy cùng trốn ra với các con, còn có người khác không?”
Ta nghĩ một lúc rồi nói:
“Hẳn là còn 5 người nữa, trong đó có một cô nương. Khi ấy mắt con không nhìn thấy, chỉ loáng thoáng nghe nàng khóc hai tiếng. Về sau nàng không nói nữa, nhưng vẫn lặng lẽ chăm sóc con. Nghĩ lại, chắc là người gặp nguy không loạn, rất biết trầm tĩnh.”
Mẫu thân ngẩn ra một thoáng, sau đó hỏi ta:
“Đối với hôn sự của mình, con nghĩ thế nào?”
Đương nhiên ta thấy gả cho Khang Vương là tốt nhất.
Ta đã hỏi thăm đệ đệ về Khang Vương rồi.
Quả thực là lựa chọn hàng đầu để ta xuất giá.
Thân thể hắn không tốt, nhưng có quyền có thế.
Nếu ta gả qua đó, hắn sớm bệnh mất, ta liền có thể làm một quả phụ chưa kịp viên phòng.
Một quả phụ có tiền có thế, ai dám quản ta, ai dám đắc tội ta?
Ở kinh thành, hôn sự là chuyện đứng đầu.
Gả chồng rồi lại thủ tiết, vậy là được tự do.