Thiên Kim Vô Dụng Vớ Được Lang Quân Như Ý

Chương 1



Ta là thiên kim vô dụng nổi tiếng ở kinh thành, bị kế mẫu sắp đặt gả cho một vị Hầu gia què chân làm kế thất.

Nào ngờ ngày đại hôn chưa kịp vén khăn che mặt, Tiểu Hầu gia đã nhận lệnh đi biên ải.

Dù sao cũng là sống qua ngày, đổi nơi ở cũng chẳng sao. Nhưng hắn lại để lại cho ta một kế nữ vướng víu.

Đứa trẻ đó đúng là khắc tinh của ta.

Ta lười biếng ngủ nướng, con bé đ.á.n.h nhau ở học đường, ta không thể không dậy đi dọn dẹp mớ hỗn độn.

Ta nằm ườn đọc thoại bản, con bé đ.á.n.h mắng nha hoàn, ta bị lão phu nhân phạt quỳ ở từ đường.

Về sau bị con bé liên lụy nhiều lần, ta chợt thấy cách con bé gây rắc rối rất quen thuộc. Chẳng phải giống hệt như lúc ta còn nhỏ bị kế mẫu tính toán sao?

1

Từ nhỏ ta đã được nuông chiều, thích làm đẹp, chịu không nổi khổ cực, không biết giả vờ. May mắn là kế mẫu thương xót ta từ nhỏ không có mẹ nên đặc biệt cưng chiều.

Ta thích mát mẻ, thích ăn đá lạnh, kế mẫu liền cho phép nhà bếp nhỏ thoải mái làm đủ loại đá bào trái cây cho ta.

Ta thích làm đẹp, kế mẫu liền dặn dò các cửa hiệu: "Nhất định phải chuẩn bị thêm nhiều kiểu dáng phù hợp với lứa tuổi Đại tiểu thư, nếu những mẫu dâng lên không được Đại tiểu thư vừa ý, cẩn thận da của các ngươi.”

Dần dần, khi muội muội do kế mẫu sinh càng ngày càng xuất sắc, mọi người nhắc đến ta chỉ lắc đầu gọi một tiếng thiên kim vô dụng.

Ban đầu ta hoàn toàn không biết những chuyện này, cho đến năm mười sáu tuổi bàn chuyện hôn sự. Hôn sự mà sinh mẫu đã định cho ta trước khi qua đời lại bị kế mẫu đổi cho muội muội. Lúc đó ta mới nhận ra tâm kế của kế mẫu sâu sắc đến nhường nào, nhưng đã quá muộn.

Tiểu Công gia đã đính ước với ta, vào ngày lễ cập kê của ta, đích thân đến cửa từ hôn.

Phụ thân ta mở miệng gọi hiền tế, muội muội ta yêu thương trong lòng bàn tay thì e thẹn nhìn Tiểu Công gia đang sỉ nhục ta.

Còn kế mẫu mà ta xem như mẹ đẻ thì cười dịu dàng: "Phù Cừ bị ta nuông chiều hư hỏng, dù Tiểu Công gia không từ hôn, bọn ta cũng đã bàn bạc với Quốc công gia, người vào cửa Quốc công phủ sẽ là Phù Dung."

Quan khách có mặt đều khen ngợi kế mẫu hiền thục, phụ thân kéo Tiểu Công gia ra tiền sảnh uống rượu.

Tiếng xì xầm bàn tán của các quý nữ vang lên bên tai ta. Ta không chịu nổi nữa, đột nhiên lao đầu xuống sông. Thà chế-t cho sạch sẽ còn hơn bị nhục nhã như vậy.

Nước sông tràn vào mũi miệng, ta chợt nảy sinh ý chí sinh tồn. Kẻ làm sai là người khác, ta còn nhỏ tâm địa đơn giản, bị người khác ức h.i.ế.p là do ta ngu ngốc. Nhưng tội không đáng chế-t, kẻ xấu vẫn sống tốt, ta có lý do gì phải chế-t?

Ta bắt đầu vùng vẫy kêu cứu điên cuồng. Nhưng kế mẫu trên bờ khóc lóc t.h.ả.m thiết, lại chẳng thấy bảo ai nhảy xuống cứu ta. Miệng, tai, mũi, khắp nơi đều tràn ngập nước sông, ta càng chìm sâu xuống, trong lòng tràn ngập không cam lòng và tuyệt vọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Của hồi môn của mẹ ta còn chưa kịp tiêu xài gì nhiều, nếu ta chế-t, chắc sẽ hời cho kế mẫu và muội muội.

Vào lúc ta bất lực nhất, một bóng đen nhảy xuống. Hắn nâng ta lên, cứu ta thoát khỏi cái chế-t ngạt thở.

Cô nam quả nữ, ôm ấp trong lòng, dù là để cứu mạng ta, Trấn Bắc Hầu Cố Uyên Dã vẫn bị ta - thiên kim vô dụng này bám lấy.

Trong lúc mơ hồ, ta vẫn nghe thấy tiếng kế mẫu khóc than: "Tiểu Hầu gia, ngài đã hủy hoại thanh danh của Phù Cừ nhà ta, ngài phải chịu trách nhiệm."

Thế là ta, một thiên kim vô dụng đã gả cho Diêm Vương Trấn Bắc Hầu mà cả kinh thành ai cũng tránh xa. Hơn nữa còn là một Tiểu Hầu gia què chân, đã qua một đời vợ.

2

Trước khi thành hôn, Cố Uyên Dã đặc biệt gặp ta. Hắn nói thân thể tàn tật không xứng với ta. Trong phủ còn có một tiểu nữ nhi cũng cần phiền ta chăm sóc.

Trong lúc ta đang ngỡ ngàng, hắn cong khóe mắt cười: "Nhưng ta cũng có thể hứa với nàng, cuộc sống của nàng hiện tại thoải mái thế nào, sau khi gả cho ta cũng không cần thay đổi."

Ta lập tức phấn chấn: "Có thể nằm ườn không dậy được không?"

Cố Uyên Dã mỉm cười gật đầu.

"Đánh người mắng người đều được chứ?"

Cố Uyên Dã lấy tay che miệng cười: "Đánh mắng người khác thì được, nhưng không được đ.á.n.h ta."

"Có thể tùy ý đọc thoại bản không?"

Cố Uyên Dã đắc ý: "Hiệu sách là do ta hợp tác với người khác mở, tất cả sách trong đó nàng đều có thể đọc thoải mái."

Vì những điều này, ta đầy kỳ vọng về việc gả cho Cố Uyên Dã. Thậm chí ngay cả kế nữ mà kế mẫu nói là gánh nặng, ta cũng thấy không có gì đáng ngại. Nhưng ta không ngờ rằng, ngay sau khi làm lễ thành hôn, thậm chí còn chưa kịp vén khăn che mặt, Cố Uyên Dã đã nhận lệnh khẩn cấp đi biên ải.

Ta đôi mắt đẫm lệ: "Chàng nhất định phải cẩn thận, phải toàn thân trở về, ta còn cần chàng chống lưng cho ta nữa."

Cố Uyên Dã dặn dò nãi ma ma: "Sau này trong viện của chúng ta, mọi việc đều do phu nhân làm chủ." Rồi vội vàng lên ngựa rời đi.

Ngày hôm sau lão phu nhân sai người truyền lời: "Uyên Dã không có nhà, việc dâng trà thỉnh an tạm miễn, đợi ngày Uyên Dã chiến thắng trở về, chúng ta sẽ tổ chức long trọng sau."

Ta hoàn toàn đồng ý. Không cần thỉnh an nghĩa là ta có thể ngủ nướng.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!