Thiên La

Chương 100: TÂM SỰ



Liễu Huân Vũ liếc nhìn tên nam nhân bên cạnh một cái, giọng nói u ám.

- Mấy năm nay ta phải bế quan vất vả tu luyện, đâu giống Lâm đạo hữu có mỹ nhân bên cạnh bầu bạn.

Lâm Phong biết nàng đang nói đến Hàn Băng, đây cũng là chuyện hắn lo nhất.

- Thật ra chuyện này rất dài dòng…

- Ta biết đạo hữu muốn nói gì.

Liễu Huân Vũ xoay người nhìn hắn, ngọc thủ giơ ra.

- Thứ đó còn không?

- Vẫn còn.

Lâm Phong lấy ra một cái ngọc bội đưa cho nàng.

- Ta luôn giữ nó bên người, chưa từng rời xa.

Nhìn ngọc bội trong tay, vẻ mặt Huân Vũ có phần dịu xuống, trên ngọc bội xuất hiện vài vết nứt, có lẽ hắn đã từng sử dụng qua.

Lâm Phong vội giải thích.

- Lúc trước ta bị một đầu đường lang bên trong bí cảnh đánh lén, nhờ có ngọc bội của đạo hữu mà ta thoát được một kiếp, đại ân cứu mạng tại hạ sẽ không bao giờ quên.

- Thứ này không còn thích hợp với đạo hữu.

Huân Vũ lấy ra một cái ngọc bội khác đưa cho Lâm Phong, trên ngọc bội điêu khắc tam văn, vừa nhìn đã biết là địa cấp bảo vật.

Lâm Phong lập tức nhận lấy, ánh mắt hắn nhìn miếng ngọc bội bị nứt trên tay Huân Vũ.

- Huân Vũ…

- Lâm đạo hữu có chuyện gì muốn nói sao?

- Ý của ta là Liễu đạo hữu có thể cho ta xin lại miếng ngọc bội đó không?

Liễu Huân Vũ nhìn miếng ngọc bội trong tay rồi lắc đầu.

- Thứ này đã không còn hữu dụng với đạo hữu, giữ lại cũng vô dụng.

- Ai nói, trong lòng của ta miếng ngọc bội này là thứ vô cùng trân quý, dù là ngàn vạn linh thạch cũng không thể thay thế được.

- Thật sao?

- Quân tử nhất ngôn.

Huân Vũ nhìn Lâm Phong gật đầu khẳng định, đôi môi khẽ cong lên, cuối cùng cũng đưa lại ngọc bội lại cho hắn.

Lâm Phong vừa nhận lấy ngọc bội liền lấy ra một bình ngọc đưa cho nàng, bên trong là một viên đan dược màu đen nhìn như bị cháy.

- Tặng cho đạo hữu.

Liễu Huân Vũ nhận lấy bình đan dược, nàng nhìn một lúc cũng không nhận ra đây là thứ thần dược gì.

- Đây là…

- Đây là Tụ Linh Đan, huyền cấp hạ phẩm đan dược.

- À.

Liễu Huân Vũ nhìn viên đan dược đen thui, trong lòng sinh ra chút cảm giác ủy khuất, thứ nàng tặng hắn là pháp bảo phòng ngự địa cấp vậy mà chỉ nhận lại được một viên đan dược gần như là phế phẩm.

Lâm Phong nhìn ánh mắt Huân Vũ thoáng qua chút thất vọng, hắn vội giải thích.

- Liễu đạo hữu, đây là một trong những viên đan dược đầu tiên ta luyện chế, nó có ý nghĩ rất quan trọng với ta, hi vọng đạo hữu đừng đối xử lạnh nhạt với nó.

- Ta biết rồi.

Đối với đan sư thì những viên đan dược đầu tiên chính là những viên đan dược quý giá nhất, lần đầu bao giờ cũng sẽ để lại những kỷ niệm sâu sắc.

Liễu Huân Vũ ngắm nhìn viên đan dược trong tay một lúc rồi cẩn thận thu vào giới chỉ, vẻ mặt nàng chợt thay đổi.

- Lâm đạo hữu là thiên tài đan đạo, không biết lần đầu đạo hữu luyện được bao nhiêu viên đan dược?

- Không nhiều, chỉ có tứ đan.

Giọng nói Lâm Phong ẩn chứa chút kiêu ngạo, có thể luyện thành tứ đan ngay lần đầu không phải ai cũng làm được, dù là đệ tử chân truyền cũng không có mấy người.

Huân Vũ khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn Lâm Phong có thêm vài phần ẩn ý.

- Lâm đạo hữu lần đầu luyện chế đan dược đã luyện thành tứ đan, thiên phú của đạo hữu đúng là hiếm thấy.

- Cũng bình thường thôi.

Lâm Phong được mỹ nữ khen, trong lòng dâng trào đắt ý nhưng câu nói tiếp theo của nàng làm cho hắn có cảm giác như lên voi xuống chó.

- Vậy tam đan còn lại có phải vẫn đang ở chỗ của đạo hữu không?

- Chuyện này… chỗ ta chỉ còn nhị đan.

Một viên đan dược Lâm Phong tặng cho Huân Vũ, một viên được Hàn Băng mua ngay khi vừa ra lò, đến giờ hắn vẫn chưa từng suy nghĩ sẽ đòi lại.

Liễu Huân Vũ nhìn vẻ mặt của Lâm Phong, phần nào đoán được viên đan dược kia đang ở chỗ của ai, một nữ nhân thông minh sẽ không ép nam nhân vào đường cùng.

- Ta không cần biết Lâm đạo hữu có bao nhiêu viên đan dược, cũng không muốn biết đạo hữu sẽ tặng cho ai nhưng đạo hữu phải nhớ rõ một chuyện, đời này Huân Vũ chỉ tặng ngọc bội cho một nam nhân.

- Liễu đạo hữu yên tâm, những lời hôm nay tại hạ sẽ không bao giờ quên.

- Chúng ta trở về thôi.

Hai người vừa đi được vài bước, Huân Vũ hé môi nói với Lâm Phong, giọng nói của nàng nhỏ như tiếng muỗi kêu.

- Sau này Lâm đạo hữu có thể gọi ta là Huân Vũ.

Trên đường trở về, tâm tình của Lâm Phong vô cùng tốt, nhìn sắc mặt của Huân Vũ có lẽ đã không còn để ý đến chuyện của Hàn Băng nhưng hắn vẫn phải cẩn thận, tránh để không còn nhà trở về.

Cách đó không xa, mười mấy người đang mở hội ăn mừng, sau khi rời khỏi Thương Vân Thành thì toàn bộ tán tu của Ảnh Nguyệt được Liễu gia thu nhận.

Lý Thành Hổ và Lưu Khôi khi biết tin Lâm Phong sẽ tham gia ngũ cung đại hội đều xin đi theo cùng Huân Vũ, bọn họ dự định đến Vô Cực Thành sẽ tìm Lâm Phong, không ngờ lại gặp nhau ở Thương Vân.

Lý Thành Hổ vừa nướng thịt vừa cười nói.

- Vẫn còn mấy khối thịt Hắc Mộc Thử, nhất định Lâm huynh đệ sẽ rất thích.

- Tiểu Phong tử lúc trước từng ăn thứ này sao?

- Lúc đó ta và Lâm huynh đệ còn đào cả ổ của bọn chúng lên.

Lãnh Phi Dao biết được hai thanh niên này từng ở chung với Lâm Phong nên chạy đến hỏi chuyện, càng nói nàng càng cảm thấy tên to con này rất hợp với nàng.

Lãnh Hàn Băng ngồi bên cạnh sư muội, từ đầu đến cuối không hé nửa lời nhưng nàng vẫn luôn lắng nghe cuộc trò chuyện, ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn về hướng Lâm Phong đã rời đi.

Lãnh Phi Dao lúc đầu nghe nói thứ trước mặt là thịt của Hắc Mộc Thử thì có xúc động muốn bỏ chạy nhưng vừa ngửi được mùi thơm liền thay đổi chủ ý.

- Thơm quá đi, tên ngốc đó lại đi dùng thứ này để dụ Thanh Lân Xà, đúng là quá lãng phí.

Lý Thành Hổ gật đầu phụ họa.

- Ta cũng nghĩ như vậy, thịt của Thanh Lân Xà thua xa Hắc Mộc Thử.

Đúng lúc này, Lâm Phong và Huân Vũ quay trở lại, từ xa hắn đã ngửi được hương thơm quen thuộc.

- Là Hắc Mộc Thử sao?

- Lâm huynh đệ mau tới đây, đêm nay huynh đệ chúng ta không say không về.

- Tốt.

Lâm Phong lâu ngày gặp được huynh đệ cho nên vô cùng cao hứng, cả đám vừa ăn uống vừa cười nói quên cả trời đất, ngay cả mấy nữ nhân bên cạnh cũng không để ý.

Lãnh Phi Dao thấy vui cũng nhảy vào cùng đám nam nhân hò hét, chỉ có Hàn Băng và Huân Vũ là ngồi bên cạnh lặng lẽ nhìn đám người trước mặt, ánh mắt hai nàng thỉnh thoảng chạm vào nhau nhưng không ai nói với ai câu gì.

Sáng hôm sau, đám người Lâm Phong phải trở về Địa Sơn Thành, dù ăn nhậu cả đêm nhưng tinh thần của Lâm Phong vẫn rất tốt, vì hắn biết được Huân Vũ cũng đến Vô Cực Thành.

Lãnh Phi Dao nghe Lâm Phong nói, vẻ mặt tò mò.

- Huân Vũ tỷ tỷ sẽ đại diện đệ tử Trường Hà Chiến Cung tham gia thi đấu sao?

- Huân Vũ không phải đến đó để thi đấu, nàng chỉ đến quan sát thôi.

- Sao lại như vậy, rõ ràng Huân Vũ tỷ tỷ rất lợi hại mà.

Lâm Phong cũng từng hỏi Huân Vũ, lúc Trường Hà Thánh Cung tuyển chọn đệ tử tham gia đại hội thì nàng đang bế quan thức tỉnh huyết mạch nên bỏ lỡ.

Hôm sau, đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung tiếp tục tiến về thành trì kế tiếp, trong lúc đi đường, tin tức của các Thánh Cung còn lại lần lượt truyền đến, Âm Dương Thánh Cung và Trường Hà Thánh Cung cũng đã tiến vào địa bàn của Vô Cực Thánh Cung.

Bên trong Vô Cực Thánh Địa, một đám lão đầu đang ngồi bàn luận với nhau.

- Tình hình thế nào rồi ?

- Có vẻ rất thuận lợi, ngoại trừ Ngự Thú Thánh Cung thì tam đại Thánh Cung còn lại đều đã tiến vào địa phận của chúng ta.

- Đây chỉ là bình yên trước giông bão, không được chủ quan.

Một lão đầu gật đầu.

- Mấy lần trước Ma Giáo đều cử người đến phá nhưng lần này bọn chúng lại án binh bất động, rõ ràng là không bình thường.

- Có thể bọn chúng đang gặp phiền phức, vài ngày trước lão phu vừa nhận được tin tức, tam đại Thánh Cung ở Đông Hoang đã tập kích cứ điểm của Ma Giáo, nghe nói đã tiêu diệt được không ít dư nghiệt, trong số đó có gần chục tên vương giả.

- Dù là như vậy thì chúng ta vẫn phải đề phòng.

Mấy lão đầu liếc nhìn nhau, vẻ mặt nghiêm nghị, thiên hạ đều cho rằng Ma Giáo là tà đạo cần phải diệt trừ nhưng bọn họ không biết thế lực của Ma Giáo hùng mạnh hơn bất kỳ Thánh Cung nào trên đại lục, chỉ có liên thủ lại mới có thể đánh lui được tà giáo.

Mấy ngày tiếp theo, đệ tử các Thánh Cung liên tục tiến về Vô Cực Thánh Thành, trong số tứ đại Thánh Cung thì Cửu Huyền Thánh Cung có tốc độ nhanh nhất.

- Chỉ cần hai lần truyền tống nữa là chúng ta sẽ đến được Vô Cực Thánh Thành, không biết nơi đó có thứ gì tốt không?

Lâm Phong vừa đi vừa nói nhảm, ánh mắt liên tục liếc nhìn xung quanh, bộ dáng như tên nhà quê lên phố, Lãnh Phi Dao đi bên cạnh bĩu môi.

- Thì cũng giống như Cửu Huyền Thánh Thành thôi.

- Đệ nghe nói bên trong Vô Cực Thánh Thành có rất nhiều khoáng thạch, có những thứ ở nơi khác không thể tìm thấy.

- Một tên đan sư như đệ thì quan tâm đến mấy khối khoáng thạch đó làm gì?

Phi Dao dùng ánh mắt mờ ám nhìn tên sư đệ bên cạnh.

- Đệ muốn đến Vô Cực Thánh Thành như vậy có phải là để gặp người nào đó không?

- Người nào là người nào?

Lâm Phong giả ngu tiếp tục bước đi, Phi Dao thấy hắn không phản ứng liền nắm lấy y phục kéo lại.

- Ta cảnh cáo đệ, nếu đệ dám làm tổn thương tỷ tỷ, ta nhất định sẽ cho đệ biết sự lợi hại của ta.

- Sư tỷ yên tâm, đệ sao có thể là đối thủ của Hàn Băng sư tỷ.

- Đệ đừng có giả hồ đồ, từ lúc ở Thương Vân Thành trở về đến giờ, đệ chưa từng nói với tỷ tỷ câu nào, rõ ràng là đệ đang muốn cắt đứt quan hệ với tỷ tỷ, có đúng không?

Lâm Phong nhìn băng nữ đi phía trước, đúng là sau khi từ Thương Vân Thành trở về thì hắn chưa nói với nàng câu nào.

- Đệ thấy chuyện này cũng bình thường mà, Hàn Băng sư tỷ vốn không thích nói chuyện với người ngoài.

- Tỷ tỷ đúng là không thích giao tiếp với người ngoài nhưng đệ là người ngoài sao?

Lãnh Phi Dao lén nhìn tỷ tỷ đi trước mặt, nàng bước tới gần Lâm Phong, nhỏ giọng nói.

- Mấy hôm nay ta thấy tâm tình của tỷ tỷ rất không tốt, có thể tỷ tỷ đang lo lắng chuyện của đệ và Huân Vũ tỷ tỷ, hơn nữa lần này tỷ tỷ là người dẫn đầu Pháp Cung tham gia thi đấu, áp lực rất lớn, đệ mau tìm cách an ủi tỷ tỷ đi.

Phi Dao đợi một lúc vẫn không nghe thấy Lâm Phong phản hồi, nàng ngẩng đầu nhìn thì thấy hắn đang mở to mắt nhìn nàng, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc.

- Đệ nhìn ta như vậy làm gì?

- Sư tỷ, cuối cùng tỷ cũng đã trưởng thành rồi.

- Đệ… đệ có ý gì, chẳng lẽ trước giờ đệ xem ta là hài tử sao?

- Hắc hắc…

Lâm Phong cười nham nhỡ.

- Đệ không có nói, là tỷ tự nói.

- Tiểu Phong tử khốn kiếp, ta liều mạng với đệ.

Lãnh Hàn Băng đang bước đi thì nhìn thấy hai thân ảnh một nam một nữ lướt qua, nữ tử vừa hét vừa đuổi đó chính là tiểu muội của nàng, trong lòng nàng chợt nhớ đến những lời mẫu thân đã nói.

- Lúc đầu ta không nên để tiểu muội ở cùng một chỗ với hắn.

Bây giờ quan hệ giữa Phi Dao và Lâm Phong đã trở nên thân thiết, nếu Hàn Băng ra tay ngăn cản không chỉ làm tiểu muội tổn thương mà tình cảm tỷ muội có thể sẽ không còn được như trước.

Trong lúc Hàn Băng đang chìm đắm trong suy nghĩ thì một giọng nói từ bên cạnh truyền đến.

- Hàn Băng sư tỷ, chút nữa tỷ có thời gian rảnh không?

- Có chuyện gì?

- Chúng ta đến Vạn Bảo Các nhìn xem, đệ nghe nói bọn họ đang thu gom vật phẩm để chuyển về Vô Cực Thánh Thành đấu giá.

- Được.

Mỗi lần ngũ cung đại hội diễn ra sẽ quy tụ toàn bộ thiên tài và các nhân vật đình đám ở Nam Hoang, cơ hội tốt như vậy tất nhiên Vạn Bảo Các sẽ không bỏ lỡ, thông thường bọn họ sẽ tổ chức một buổi đấu giá trước khi đại hội bắt đầu.

Sau khi thu xếp xong chỗ dừng chân, cả ba người cùng rời đi, lúc đầu gian thương cũng muốn đi chung nhưng bị Phi Dao đá ra ngoài, vừa đi được nửa đường thì Phi Dao đột nhiên hét lên.

- Chết rồi, muội để quên đồ ở trong khách điếm rồi, hai người cứ đến Vạn Bảo Các trước, không cần phải đợi muội.

Lâm Phong nhìn tiểu sư tỷ chạy thục mạng, thầm nghĩ sau khi người ta trưởng thành đúng là hiểu chuyện hơn rất nhiều.

- Hàn Băng sư tỷ, chúng ta đi thôi.

- Được.

Nơi mà Lâm Phong dừng chân là Thanh Vân Thành, một trong số đại thành trì của Vô Cực Thánh Cung cho nên Vạn Bảo Các ở đây cũng không phải dạng vừa, vật phẩm nhiều vô số.

- Hàn Băng sư tỷ, chúng ta qua bên kia nhìn thử.

Lâm Phong dẫn Hàn Băng đến khu giao dịch nữ trang, nhìn hàng trăm món pháp bảo trước mặt, đủ các thể loại, màu sắc, kích cỡ nhưng hắn vẫn cảm thấy mấy thứ này quá bình thường.

- Chúng ta lên trên nhìn xem.

- Được.

Hàn Băng vẫn lặng lẽ đi phía sau Lâm Phong, ánh mắt lạnh lùng thoáng qua chút thất lạc, từ lúc nàng quen biết Lâm Phong đến giờ, đây là lần tiên nhìn thấy hắn mua nữ trang.

Lâm Phong xem linh thạch như sinh mệnh, tuyệt đối sẽ không tùy tiện sử dụng, ngay cả lúc mua linh dược hắn cũng trả giá vậy mà lại chịu bỏ ra linh thạch để mua nữ trang, một thứ mà hắn gần như không dùng đến.

Sau khi từ Thương Vân Thành trở về, thái độ của Lâm Phong đã thay đổi rất nhiều, hắn không còn nói chuyện với nàng như trước, bây giờ lại muốn nàng nhìn hắn muốn lễ vật cho Huân Vũ, chẳng lẽ hắn muốn nàng biết khó mà lui sao?

Vừa nghĩ đến đây, Hàn Băng cảm giác trái tim nhói lên, từng bước chân trở nên nặng trĩu, sức lực bên trong cơ thể như bị rút cạn, ánh mắt nàng nhìn nam nhân đang bước đi phía trước, bóng lưng của hắn dần xa cách, không cách nào giữ lại.

Lâm Phong vẫn bước đi, hoàn toàn không hay biết những suy nghĩ trong lòng Hàn Băng, mục tiêu của hắn vẫn là khu giao dịch nữ trang, lần này chỉ có vài chục kiện, tuy ít hơn bên dưới nhưng mỗi cái đều là trân phẩm.

- Sư tỷ nhìn xem thứ này thế nào?

Lâm Phong nhìn đám nữ trang trước mặt, hắn cảm thấy mấy vật phẩm ở đây không tệ, miễn cưỡng có thể phù hợp với yêu cầu.

Hàn Băng ngắm nhìn một lúc, sắc mặt vẫn không đổi, những thứ này đối với người bình thường thì đúng là bảo vật hiếm có nhưng đối với thiên kim Lãnh gia thì chẳng có gì nổi bật.

- Không tệ.