Bách Lý Tinh để hắc long đuổi bắt phong điêu, hắc xà thì cùng với pháp thú của đồng môn vây giết đối thủ.
Nửa giờ trôi qua, trên chiến đài chỉ còn lại 6 đầu pháp thú, gồm có hắc long và hắc xà của Bách Lý Tinh, băng xà và Cửu Sắc Băng Liên của Lãnh Hàn Băng, hai đầu phong điêu của Triệu Dương.
Trên không, hắc long đang giao chiến với hai đầu phong điêu, bên dưới, băng xà lướt tới quấn chặt lấy hắc xà, hàn khí liên tục tràn vào cơ thể đối thủ.
- Muốn đồng quy vu tận sao?
Dù đối diện với hai thiên tài Cửu Huyền Pháp Cung, vẻ mặt Bách Lý Tinh vẫn bình thản, hắn sở hữu ám linh thể có thể làm suy yếu đối thủ, càng chiến đấu lâu dài thì hắn càng chiếm nhiều lợi thế.
Hắc khí từ hắc xà cũng truyền qua cơ thể băng xà, đến lúc này phải xem đầu pháp thú nào chịu đựng tốt hơn.
Đột nhiên từng lớp vẩy trên người băng xà rơi xuống, một đầu tiểu băng xà từ trong cơ thể băng xà chui ra tiếp tục quấn lấy hắc xà.
Đám tu sĩ nhìn thấy chỉ biết há mồm, không ngờ bên trong băng xà vẫn còn một đầu băng xà.
- Kim thiền thoát xác.
- Ngu ngốc, rõ ràng là băng xà lột xác.
- Như nhau thôi đạo hữu ơi.
Bách Lý Tinh cảm giác tình hình không ổn liền để hắc long đến trợ giúp hắc xà nhưng bị phong điêu của Triệu Dương ngăn lại.
Đúng lúc này, Cửu Sắc Băng Liên đứng chơi từ đầu đến cuối chợt động, liên hoa cúi xuống nuốt cả băng xà và hắc xà rồi khép lại.
Bên trong liên hoa, băng xà và hắc xà vẫn tiếp tục giao chiến, hai thanh niên này vừa cuốn vừa cắn, mục tiêu chính là yêu đan của đối thủ.
Chín hạt liên tử lúc đầu đã hóa thành chín đầu huyền cấp băng xà, bọn chúng liên tục tấn công từ nhiều hướng, không chỉ phân tán sự chú ý mà còn tiêu hao năng lượng của hắc xà.
Bách Lý Tinh cảm nhận được hắc xà gặp nguy hiểm, lập tức để hắc long đến tiếp viện, Triệu Dương vừa thấy hắc long bỏ chạy liền ra lệnh phong điêu truy đuổi.
Tốc độ là ưu điểm của phong linh thể, dù hắc long có vùng vẫy thế nào cũng không thoát khỏi sự đeo bám của phong điêu, Bách Lý Tinh chỉ có thể thay đổi mục tiêu, trước tiên tiêu diệt phong điêu sau đó tiếp viện hắc xà.
Trên không, hắc long vừa cắn nát một đầu phong điêu thì đột nhiên dừng lại, một tờ pháp chỉ của Bách Lý Tinh rơi xuống, hắc xà đã không còn, kim bài cũng bị đoạt mất.
Liên hoa nở ra, bên trong chỉ còn lại một đầu băng xà đang ngậm lấy kim bài, lão chấp sự thấy vậy lập tức gõ chuông.
- Trận đấu kết thúc, đội chiến thắng là Cửu Huyền Thánh Cung.
- Hoan hô…
- Tỷ tỷ quá đỉnh…
Trên khán đài, người vui nhất đương nhiên là Lãnh Phi Dao, nàng đã đặt toàn bộ số linh thạch vào tỷ tỷ, trận này mà không thắng thì chẳng còn một xu dính túi.
Thành thật mà nói, Bách Lý Tinh mới thật sự là đệ nhất thiên tài pháp đạo Nam Hoang, dù Hàn Băng và Triệu Dương liên thủ cũng chưa chắc đã là đối thủ của hắn nhưng đâu phải lúc nào kẻ mạnh hơn cũng sẽ giành được chiến thắng.
Lâm Phong nhìn Bách Lý Tinh rời đi, nhờ có thanh niên này mà hắn lại học thêm được một bài học, dù đối thủ có mạnh hay yếu thì cũng không được xem thường.
Sau khi trận đấu kết thúc, mọi người lần lượt rời kháng dài, Lãnh Hàn Băng vừa ra đến đại môn thì bị tiểu muội kéo đi, Lâm Phong tạm thời không thể ra ngoài nên cả đám quyết định mở tiệc bên trong Thánh Cung.
Lãnh Phi Dao, Lâm Phong và Phong Viêm vừa thắng đậm nên xung phong bao hết đại tiệc tối nay, toàn bộ thức ăn được đặt ở khách điếm bên trong thánh thành, đến khi trời tối sẽ được mang vào Thánh Cung.
Tâm tình của Phi Dao hôm nay rất tốt, vừa ăn vừa cười nói, dù sao ở đây cũng không có người ngoài, chỉ có Huân Vũ, Hổ ca và Lưu Khôi là mới nhập bọn nên không cần phải giả bộ làm thục nữ.
Lâm Phong ngồi một chỗ, vừa ăn vừa nhìn hai nữ tử gần đó, hôm trước còn im lặng nhìn nhau, hôm sau đã ăn chung một chỗ.
- Nữ nhân đúng là kỳ lạ.
Phong Viêm ngồi bên cạnh Tuệ Vân, vừa trò chuyện vừa giúp nàng lấy thức ăn, nhìn qua vô cùng thân mật, Lâm Phong thấy vậy lập tức chạy đi tìm hai xiên thịt nướng mang tới chỗ nhị nữ.
Liễu Huân Vũ đang ngồi ăn cùng Hàn Băng thì nhìn thấy Lâm Phong bước đến nhưng nàng vẫn tiếp tục dùng thức ăn như không nhìn thấy hắn.
Hàn Băng ngồi bên cạnh nhìn thấy Huân Vũ không nói câu nào, nàng cũng giả vờ như không thấy lưu manh.
Lâm Phong mỉm cười đi đến trước mặt hai nàng.
- Tiểu đệ có một chuyện muốn nhờ hai vị tỷ tỷ giúp đỡ, không biết hai vị tỷ tỷ có thời gian không?
- Không có.
Huân Vũ mỉm cười nhìn nam nhân trước mặt, đôi môi xinh đẹp khẽ cong.
- Ngay cả đệ nhất thiên tài đan đạo Nam Hoang cũng không làm được thì sao một nữ tử bình thường như ta có thể làm được.
Ánh mắt Lâm Phong đổi hướng cầu cứu Hàn Băng bên cạnh nhưng nàng vẫn tiếp tục dùng thức ăn, hoàn toàn không quan tâm đến hắn.
Bình thường chỉ cần Lâm Phong đưa ra yêu cầu thì Hàn Băng sẽ đồng ý giúp đỡ nhưng hôm nay nàng lại không để ý đến hắn, tình hình có vẻ không ổn.
- Chẳng lẽ hai nàng muốn liên minh đàn áp lão tử?
Tu vi và chiến lực của Lâm Phong đều không bằng Hàn Băng và Huân Vũ, nếu như hai nàng thật sự liên minh thì hắn hoàn toàn không có cơ hội chiến thắng, trừ khi kéo nhau lên giường đại chiến một trận.
Một khi bật nóc thất bại nhất định sẽ bị tịch thu gia sản, mấy chục vạn anh em linh thạch cũng rời bỏ Lâm Phong mà đi, vừa nghĩ đến viễn cảnh trong người không còn một khối linh thạch, hắn bắt đầu đứng ngồi không yên.
Huân Vũ nhìn vẻ mặt của nam nhân đối diện liên tục biến đổi, từ vui vẻ biến thành lo lắng, sau đó là hoảng loạn, ánh mắt nàng khẽ nhìn qua nữ tử bên cạnh, đúng lúc cũng nhìn thấy ánh mắt bất an của Hàn Băng, rõ ràng cả hai đều cho rằng Lâm Phong đang thất vọng vì bị từ chối.
Huân Vũ vội mở lời.
- Đạo hữu muốn ta giúp chuyện gì?
- Mấy ngày nữa đệ sẽ đột phá, hi vọng hai vị tỷ tỷ có thể giúp đệ hộ pháp.
Sau trận chiến Đan Cung, linh lực bên trong cơ thể Lâm Phong đã có dấu hiệu đột phá, vì giải quyết chuyện của thượng cổ đan thuật nên hắn phải nhịn đến tận bây giờ.
Huân Vũ mỉm cười, còn tưởng là chuyện gì quan trọng, làm nàng lo lắng một hồi.
- Chỉ có chuyện này thôi sao?
- Đúng vậy.
- Sao đạo hữu không nhờ chấp sự Thánh Cung giúp đỡ?
- Chuyện quan trọng như vậy đương nhiên phải tìm người đệ tin tưởng.
Đột phá là một trong những giai đoạn quan trọng nhất của tu sĩ, trong quá trình đột phá, nếu bị ảnh hưởng sẽ dẫn đến hậu quả rất nghiêm trọng, nhẹ thì linh lực đảo loạn dẫn đến nội thương, nặng thì tâm ma cắn trả, tẩu hỏa nhập ma.
Huân Vũ vừa nghe liền hiểu được ẩn ý trong lời nói của Lâm Phong, giọng nói có thêm vài phần dịu dàng.
- Ta đồng ý giúp đạo hữu hộ pháp nhưng đạo hữu phải trả công cho ta.
Hàn Băng ngồi bên cạnh khẽ gật đầu, từ lúc lưu manh đưa ra yêu cầu thì nàng đã chấp nhận, chỉ là không tiện nói ra.
Lâm Phong nghe nhị nữ đồng ý, hắn lấy ra hai xiên thịt nướng đưa cho đối phương.
- Nhiêu đây có đủ không?
- Đây là thứ mà đệ nhất thiên tài đan đạo Nam Hoang trả công cho người ta sao?
- Đây chỉ là món quà của một tên tán tu ở Thương Vân tặng cho đệ nhất mỹ nhân Ảnh Nguyệt.
- Xem như đạo hữu lợi hại.
Liễu Huân Vũ nhận lấy cả hai xiên thịt nướng, nàng giữ một xiên còn một xiên tận tay đưa cho Hàn Băng.
- Lãnh tỷ tỷ, của tỷ.
- Đa tạ.