Lâm Phong vừa tiến vào hang động đã ra lệnh cho Thiên Ảnh Ma Điêu mang theo một cái ma trận trời đi, chỉ cần hắn kích hoạt ma trận sẽ lập tức trở lại bên cạnh Ảnh Điêu.
Linh Mộng nhìn hai đầu Xà Vương trở về hang, ánh mắt ẩn hiện lo lắng, không biết Hàn Băng và tên khốn kia có kịp thoát thân không.
- Éc…
Cách đó vài dặm chợt truyền đến tiếng yêu cầm, Linh Mộng vừa nghe liền nhận ra đó là thanh âm của Thiên Ảnh Ma Điêu, nàng lập tức xoay người rời đi.
Một canh giờ sau, bên trong một hang động cách Xích Viêm Cốc gần trăm dặm, Lâm Phong lấy ra một gốc linh dược đưa cho yêu nữ.
- Đây là phần của ngươi.
Linh Mộng chuẩn bị nhận lấy linh dược thì Lâm Phong đột nhiên thu lại, ánh mắt nàng tức giận nhìn hắn.
- Ngươi có ý gì?
- Câu này phải là ta hỏi ngươi mới đúng, linh thạch của ta đâu?
Theo như giao dịch, Lâm Phong giúp Linh Mộng lấy được Địa Hỏa Tham Vương, đổi lại hắn sẽ nhận được 100 vạn trung phẩm linh thạch đặt cược.
- Hừ.
Linh Mộng lấy ra một cái túi trữ vật ném cho Lâm Phong, bên trong có đúng 500 vạn trung phẩm linh thạch, đây là số linh thạch đã được quy đổi sau khi Lâm Phong giành được ngôi vị đệ nhất thiên tài đan đạo Nam Hoang.
Lâm Phong nhận lấy túi trữ vật, hắn cẩn thận kiểm tra vài lần rồi thu vào giới chỉ, sau đó giao Địa Hỏa Tham Vương cho Linh Mộng.
Lúc đầu Lâm Phong sợ Linh Mộng chỉ giao 100 vạn trung phẩm linh thạch nên hắn mới không giao Địa Hỏa Tham Vương cho nàng, không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi như vậy.
- Thánh Nữ đại nhân đúng là bậc quân tử.
- Không phải ai cũng vô sỉ như ngươi.
Linh Mộng nhận lấy linh dược, đúng là Địa Hỏa Tham Vương nàng đang tìm kiếm, ánh mắt nghi ngờ nhìn thanh niên đối diện.
- Ngươi ở bên trong hang động lâu như vậy chỉ lấy được nhiêu đây thôi sao?
- Nếu không phải ai đó ngay cả hai đầu Xà Vương cũng không ngăn được thì lão tử đâu có thu hoạch ít như vậy.
- Ngươi…
Hai đầu Xà Vương bên trong Xích Viêm Cốc đều có sức mạnh tương đương với tôn giả, Linh Mộng có thể cầm chân một lúc đã là ngoài mong đợi rồi.
Sau khi hoàn thành giao dịch, Lâm Phong xoay người rời đi, hắn còn phải làm rất nhiều chuyện trước khi bí cảnh kết thúc, không có thời gian ở đây tán dóc với yêu nữ.
Linh Mộng cũng không muốn để ý đến Lâm Phong nhưng khi nhìn thấy Hàn Băng đi theo hắn thì nàng vội ngăn lại.
- Hàn Băng, muội muốn đi theo hắn?
Lâm Phong nghe yêu nữ nói thì xoay người, ánh mắt nhìn Hàn Băng đang bước theo sau.
Nếu là bình thường thì Lâm Phong sẽ rất vui nhưng bây giờ hắn còn phải đi tìm Diệt Hồn Thạch, có thể sẽ không đến được chỗ của thánh thụ.
- Hàn Băng sư tỷ, lần này đệ sẽ không đến chỗ của thánh thụ hay là tỷ đi theo nàng ta đi.
Linh Mộng mỉm cười.
- Xem như ngươi biết điều, với khả năng của ngươi dù có tu luyện thêm vài chục năm cũng không thể đến gần thánh thụ.
Hàn Băng nhìn Linh Mộng, ánh mắt lạnh lùng có thêm vài phần kiên định.
- Ta sẽ đi cùng hắn.
- Chẳng lẽ muội không muốn đến chỗ của thánh thụ sao?
- Vạn sự tùy duyên.
Linh Mộng hiểu rõ tính tình của Hàn Băng, một khi đã quyết định thì rất khó thay đổi, ánh mắt nàng tức giận nhìn tên nam nhân bên cạnh, tất cả đều là tại vì tên khốn kiếp này.
Lâm Phong nhìn yêu nữ rời đi sau đó lại nhìn băng nữ bên cạnh, trong lòng dâng trào cảm giác ấm áp, hắn sẽ luôn ghi nhớ một nữ tử vì bảo vệ hắn mà bỏ qua cơ duyên hàng vạn tu sĩ mơ ước.
Lãnh Hàn Băng bị Lâm Phong nhìn chằm chằm, đôi gò má dần ửng đỏ, hơi thở loạn nhịp, mỗi lần đối diện với hắn, nàng đều không giữ được bình tĩnh.
Ánh mắt hai người chạm vào nhau, thời gian như dừng lại, không gian tĩnh lặng, bên trong đôi mắt chỉ còn lại hình ảnh của đối phương.
- Hai ngươi muốn nhìn đến bao giờ?
Phong Thanh Thanh xuất hiện bên cạnh Lâm Phong, ánh mắt quét vài vòng qua người hắn, sau đó nhìn về phía Hàn Băng.
- Tên dâm tặc này có gì tốt mà ngươi lại thích hắn như vậy.
Lâm Phong nhíu mày.
- Sao ngươi còn ở đây?
- Lão nương muốn đi đâu tiểu tử ngươi quản được sao.
- Hàn Băng sư tỷ đừng để ý đến nữ nhân này, chúng ta đi thôi.
Trong lòng Lâm Phong vẫn còn ghi hận bạo nữ, nếu nàng giúp Linh Mộng ngăn cản hai đầu Xà Vương thì biết đâu hắn đã đào được thêm vài gốc linh dược.
Trong lúc Lâm Phong thí luyện bên trong bí cảnh, bên ngoài Nam Hoang đã xảy ra một sự kiện kinh thiên động địa, Ma Giáo đột nhiên phát động tập kích ngũ đại Thánh Cung trên quy mô lớn.
Lúc đầu Ma Giáo chỉ tập kích một số thành trì nhỏ của Thánh Cung, không biết bọn họ đã dùng cách gì khai mở phong linh dẫn đến thú triều bùng nổ.
Vài ngày sau, đại thành trì đầu tiên ở Vô Cực Thánh Cung bị tập kích, Ma Giáo dùng tà thuật mở ra một khe hở trên phong linh để đám yêu thú tiến vào, toàn bộ tu sĩ bên trong thành đều phải cầm binh khí giao chiến với yêu thú.
Trong vòng vài ngày, đã có liên tiếp 4 đại thành trì bị Ma Giáo tập kích, chủ yếu là phá vỡ phong linh để dẫn động thú triều.
Bên trong một căn phòng của Vô Cực Thánh Cung, mười mấy vị trưởng lão đang tụ tập để bàn luận kế sách.
Một lão đầu thở dài.
- Không ngờ đám dư nghiệt Ma Giáo lại có thể tìm ra cách khai mở phong linh.
- Lão phu đã phái người điều tra, Ma Giáo dùng trận pháp tạm thời mở ra phong linh, thời gian không quá ba ngày.
- Như vậy cũng đủ để bọn yêu thú xông vào.
Chỉ cần phong linh mở ra nửa ngày là đám yêu thú trong ngàn dặm xung quanh đã đánh hơi được, ba ngày đủ cho toàn bộ yêu thú trong vạn dặm kéo đến.
Một lão đầu xen vào.
- Lão phu đoán Ma Giáo muốn dùng yêu thú để làm suy yếu sức mạnh của Thánh Cung, đợi hai bên lưỡng bại câu thương sau đó sẽ làm ngư ông đắc lợi.
Lão đầu bên cạnh nhíu mày.
- Dù biết như vậy nhưng chúng ta cũng không có cách đối phó.
- Lão phu đề nghị bố trí thêm vài cái trận pháp hộ thành, như vậy có thể giảm thiểu thương vong.
- Phòng ngự không phải là cách tốt, chúng ta nên chủ động xuất kích tiêu diệt đám yêu thú.
Lão đầu đối diện lập tức phản đối.
- Làm như vậy thương vong sẽ rất lớn.
- Chuyện này lão không cần lo, chỉ cần chúng ta xuất kích chắc chắn sẽ có không ít tu sĩ ủng hộ.
Yêu thú là một trong những nguy hiểm lớn nhất đối với tu sĩ đồng thời cũng là tài nguyên tu luyện, nếu Thánh Cung ra lệnh tấn công yêu thú nhất định sẽ có không ít tán tu và thế lực cùng tham gia.
Vài ngày sau, phong linh của Thất Tinh Thành xuất hiện vết nứt, chưa tới một ngày đã có hàng vạn yêu thú xông vào.
- Các vị đạo hữu, mau cùng lão phu tiêu diệt yêu thú.
Năm vị trưởng lão, mười mấy vị chấp sự và hàng ngàn đệ tử Thánh Cung dẫn theo vô số tu sĩ đại chiến với yêu thú ngay dưới chân Thất Tinh Thành, trận chiến ác liệt diễn ra liên tục vài canh giờ, kết quả là đám yêu thú bị tu sĩ quét sạch, một số ít bỏ chạy vào Hoang Nguyên.
Bên trong bí cảnh, Lâm Phong vẫn chưa biết được tin tức về cuộc chiến tàn khốc bên ngoài, lúc này hắn đang tiến về một cái khoáng mạch với hi vọng đào được vài tấn hồn thạch.