Lâm Phong nhìn bạo nữ xoay người rời đi, hắn vội kêu lại.
- Ngươi không muốn Thánh Chủ Lệnh của ta sao?
Phong Thanh Thanh dừng bước, nàng xoay người nhìn hắn.
- Ngươi đồng ý trao đổi với ta?
- Còn phải xem tâm trạng của ta có tốt hay không?
- Nói điều kiện của ngươi đi.
Từ sau trận chiến ở Xích Viêm Cốc, Lâm Phong đã trao đổi với lão đầu về chuyện của Phong Thanh Thanh, hắn biết mục tiêu của nàng là Thánh Chủ Lệnh, sợ nàng sẽ ra tay ám toán.
Nhưng lão đầu lại có suy nghĩ khác, hạ thủ với đồng môn là trọng tội, chưa kể bên cạnh Lâm Phong còn có Hàn Băng, khả năng thành công là không cao, trên Thánh Chủ Lệnh còn có ấn ký, dù có cướp được cũng không thể sử dụng.
Lão đầu cho rằng Phong Thanh Thanh đi theo là muốn bảo vệ Lâm Phong, muốn hắn nợ ân tình của nàng, nếu có thể cứu mạng của Lâm Phong thì chuyện trao đổi Thánh Chủ Lệnh sẽ dễ dàng hơn.
Lúc đó Lâm Phong vẫn có chút hoài nghi lời của lão đầu, tính tình bạo nữ ngang ngược không thua gì yêu nữ, sao có nghĩ ra một phương pháp tràn đầy tính nhân văn như vậy.
Trải qua một thời gian quan sát, mọi chuyện đúng như lão đầu đã nói, Phong Thanh Thanh luôn theo sau Lâm Phong nhưng hai bên lúc nào cũng giữ một khoảng cách an toàn.
Lâm Phong ỷ có Phong Thanh Thanh bảo kê, lá gan cũng trở nên lớn hơn, chỉ cần nhìn thấy hang động là chui vào, không cần biết bên trong là địa thú hay thiên thú, đánh không lại thì có thể chạy tới chỗ bạo nữ trốn.
Lúc đầu Lâm Phong chỉ muốn lợi dụng Phong Thanh Thanh để kiếm lợi, xem như trả lại món nợ lúc trước nàng đã ra tay với hắn nhưng khi nhìn thấy bạo nữ thay hắn đỡ một chưởng của tôn giả, Lâm Phong biết bản thân đã xem thường quyết tâm của nữ nhân này.
Lâm Phong biết rõ nguyên nhân vì sao Phong Thanh Thanh lại phải liều mạng để đổi lấy Thánh Chủ Lệnh, sau khi suy nghĩ một thời gian, Lâm Phong quyết định đồng ý trao đổi, có lẽ hắn đã bị hành động xả thân cứu mạng của bạo nữ làm cho cảm động, cũng có thể là hắn không muốn nhìn thấy người khác giống mình, không thể tận hưởng thứ tình cảm thiêng liêng nhất trên đời.
Nhưng Thánh Chủ Lệnh của Lâm Phong là dùng Tam Dẫn Hỏa Nguyên Thuật để đổi lấy, dù hắn muốn trao đổi với Phong Thanh Thanh thì cũng phải hỏi ý kiến của lão đầu.
Lâm Phong biết lão đầu là khí linh có thể sẽ không hiểu được tình người, lúc nào cũng hành sự theo lý trí, muốn thuyết phục được lão thì phải tìm được lý do chính đáng, vì chuyện này mà hắn đã phải suy nghĩ cả đêm.
Đến khi Lâm Phong mở lời thì lão đầu lập tức đồng ý, ngay cả lý do cũng không cần nghe qua, hắn dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn lão.
- Lão thật sự đồng ý?
- Lão phu nhất ngôn cửu đỉnh.
- Lão không muốn nghe lý do của ta sao?
Lâm Phong nhịn không được hỏi, hắn đã phải vất vả cả đêm mới nghĩ ra được vài cái lý do, giờ mà không cho nói thì trong lòng sẽ rất khó chịu.
Lão đầu nhìn vẻ mặt như bị táo bón của Lâm Phong, giọng nói châm biếm.
- Tự cổ chí kim, anh hùng khó qua ải mỹ nhân, chuyện này lão phu có thể hiểu.
- Lão hiểu cái gì mà hiểu.
- Thánh Chủ Lệnh đúng là không thích hợp với tiểu tử ngươi.
Với tu vi và địa vị của Lâm Phong, khả năng hắn đắc tội với thánh nhân gần như là không thể, dù có đắc tội thì một cái Thánh Chủ Lệnh cũng không cứu nổi, ngược lại khả năng hắn bị đám tôn giả, vương giả úp sọt là rất cao, Thánh Chủ Lệnh chỉ dùng được một lần thì quá ít.
Lúc đầu, lão đầu muốn dùng Thánh Chủ Lệnh làm bùa hộ mệnh cho Lâm Phong, có thể giúp hắn hù dọa mấy tên có ý đồ bất chính, nhưng kết quả không mấy khả quan, gặp phải mấy tên máu liều nhiều hơn máu não như Chu Vô Cửu gần như không có hiệu quả.
Sau một thời gian suy nghĩ, lão đầu quyết định thay đổi phương pháp, đó là lấy ít đổi nhiều, dùng chất lượng đổi lấy số lượng.
Lâm Phong nghe lão đầu giải thích, vẻ mặt tràn đầy hoài nghi.
- Nữ nhân đó có thể bảo vệ ta sao?
- Nha đầu đó không tệ.
Ý của lão đầu là dùng Thánh Chủ Lệnh để đổi lấy sự bảo vệ của Phong Thanh Thanh, thực lực của bạo nữ không có gì để nói, nàng xuất thân đại tộc, trên người nhất định có không ít bảo vật, dù gặp phải tôn giả cũng có thể mang theo Lâm Phong bỏ trốn, chỉ là tính tình có chút không ổn, cần phải được dạy dỗ.
Lâm Phong nhìn Phong Thanh Thanh đối diện, khóe môi khẽ cong lên, nói về thủ đoạn thì mấy ai qua được lão đầu, chỉ cần nghĩ đến tương lai mờ mịt của bạo nữ là trong lòng hắn lại có cảm giác vui sướng khi thấy người gặp họa.
- Ta chỉ có một điều kiện nhưng chưa chắc ngươi có thể đáp ứng.
- Chỉ cần ta làm được thì không có vấn đề.
Phong Thanh Thanh vừa dứt lời liền nhìn thấy ánh mắt tên dâm tặc đối diện liên tục quét qua cơ thể ngạo nhân của nàng, khí tức vương giả âm thâm bạo phát.
Lâm Phong mỉm cười gật đầu.
- Ta muốn ngươi…
- Đừng tưởng ngươi vừa cứu ta thì ta không dám đánh ngươi, ta sẽ không bao giờ lấy một tên dâm tặc như ngươi.
- Ấy chà, ngươi đi xa quá rồi đó, ta còn chưa ngốc đến nỗi dùng bảo vật đổi lấy cổ vật đâu.
- Ngươi…
Đáng chết, rõ ràng tên dâm tặc này đang chê nàng già đây mà, vì Thánh Chủ Lệnh tạm thời Phong Thanh Thanh sẽ nhẫn nhịn, đợi đến khi thương lượng xong sẽ cho hắn nếm mùi đau khổ.
- Cuối cùng thì ngươi muốn gì?
- Ta muốn ngươi bảo vệ cho ta, thời hạn là 10 năm.
- Chỉ có nhiêu đây?
- Còn nữa, trong thời gian này nếu như ta bị người khác đả thương thì xem như ngươi không hoàn thành nhiệm vụ, lúc đó ngươi phải đền bù cho ta.
Phong Thanh Thanh nhíu mày.
- Đền bù như thế nào?
- Ta có thể gia tăng thời gian hoặc là đưa ra vài yêu cầu hợp tình hợp lý.
Chỉ cần Phong Thanh Thanh đồng ý thì sẽ rơi vào cái bẫy của Lâm Phong, từ nay về sau, hắn tha hồ bán hành cho bạo nữ.
Tuy Phong Thanh Thanh biết được tên dâm tặc này chắc chắn sẽ không đưa ra được yêu cầu tốt lành gì nhưng nàng không còn lựa chọn.
- Ta đồng ý.
- Trước tiên phải lập tâm ma đại thệ.
- Ta, Phong Thanh Thanh…
Lâm Phong ngồi bên cạnh chờ đợi đến khi Phong Thanh Thanh lập xuống tâm ma đại thệ, nàng vừa dứt lời, hắn liền phóng tới tấn công.
Phong Thanh Thanh còn chưa kịp phản ứng thì giọng nói của Lâm Phong đã truyền đến.
- Đừng quên những gì chúng ta đã giao ước.
Theo đại thệ, Phong Thanh Thanh sẽ không để Lâm Phong bị tổn thương nên nàng không thể ra tay với hắn, chỉ có thể né đòn chịu trận.
- Phong vực.
Phong Thanh Thanh mở ra linh vực, cả người Lâm Phong lơ lửng giữa không trung, cảm giác như cá mắc lưới, không thể di chuyển chỉ có thể trừng mắt nhìn bạo nữ.
- Thả ta ra, ngươi không sợ bị tâm ma cắn trả sao?
- Ta có làm ngươi bị thương sao?
Lâm Phong vùng vẫy một lúc vẫn không thoát được liền hạ lệnh cho Thiên Ảnh Ma Điêu cứu viện.
- Mau tấn công nàng ta.
- Ta chỉ nói là không làm ngươi bị thương ngươi nhưng không nói sẽ đảm bảo an toàn cho yêu sủng của ngươi.
Thiên Ảnh Ma Điêu nhìn Lâm Phong sau đó nhìn Phong Thanh Thanh rồi cuối cùng nhìn khối thịt nướng trước mặt, mặc kệ hai tên đó, điêu gia tiếp tục ăn.