Thiên La

Chương 160: Hỗn Chiến





Tu sĩ dựa vào hộ thành đại trận giao chiến, liên tục kích hoạt trận pháp tiêu diệt yêu thú, chưa tới nửa canh giờ đã có hơn vạn đầu yêu thú nằm xuống nhưng số lượng yêu thú vẫn không chút suy giảm, ngược lại càng lúc càng đông.

Sau một thời gian liên tục bị công kích, đại trận dần xuất hiện một số vết nứt, đám yêu cầm từ đó bay vào.

Trưởng lão Thánh Cung hét lớn, giọng nói vang vọng khắp Bạch Vân Thành.

- Các vị đạo hữu, cùng lão phu thề chết vệ thành.

- Thề chết vệ thành.

Hàng vạn tu sĩ cùng lúc phóng về phía đám yêu thú, khí thế ngập trời, hỗn chiến kinh thiên bắt đầu diễn ra.

Lâm Phong đứng bên trong đại trận, nhìn vô số yêu cầm trên cao như mây đen phủ kín bầu trời, rõ ràng là ban ngày vậy mà không một tia sáng có thể chiếu vào Bạch Vân Thành, toàn bộ đều bị yêu thú che khuất.

- Tiểu Ảnh, đến lúc làm việc rồi.

Lâm Phong và Hàn Băng cưỡi Thiên Ảnh Ma Điêu xông thẳng về đàn yêu cầm vừa tiến vào đại trận, nhiệm vụ của hắn là tiêu diệt yêu thú tiến vào thành trì, không cho bọn chúng phá hỏng trận pháp.

Bên ngoài đại trận, một mình Linh Mộng giao chiến với hai đầu thiên cấp man ngưu, trên không, trưởng lão đối chiến với thiên cầm, phía xa, hàng vạn yêu thú vẫn đang không ngừng kéo đến.

Từ trên cao nhìn xuống, Bạch Vân Thành như là một hòn đảo giữa biển lớn, từng con sóng dữ không ngừng vỗ đến nhưng không cách nào nhấn chìm.

Đại trận càng lúc càng xuất hiện nhiều lỗ hỏng, yêu thú tiến vào ngày một nhiều hơn, bọn chúng chạy loạn khắp nơi bên trong thành trì, không chỉ tìm kiếm tu sĩ mà còn phá hủy cả kiến trúc.

Lâm Phong cưỡi Thiên Ảnh Ma Điêu, một tay cầm huyết đao, một tay cầm pháp chỉ đuổi theo một đám đầu chó thân chim.

- Là Lang Đầu Biên Bức, cuối cùng lão tử cũng chờ được ngày này.

Lúc thú triều tấn công Thương Vân Thành, Lâm Phong từng bị một đám Lang Đầu Biên Bức truy đuổi, nếu không phải hắn nhanh chân thì đã bị tóm được, Nam Hoang lại mất đi một thiên tài.

Hai bên vừa tiếp cận, Lãnh Hàn Băng giơ lên lam trượng, hàn khí cuốn lấy song dực Lang Đầu Biên Bức làm cho bọn chúng rơi thẳng xuống bên dưới, yêu cầm không thể phi hành thì chẳng khác nào cá mắc cạn.

- Phong Hỏa Pháp Chỉ, phá.

Hỏa quang lóe lên, vài chục đạo hỏa cầu bay về phía đám yêu cầm, vì khoảng cách quá gần nên bọn chúng không có thời gian né tránh, kết quả là cả đám bị hỏa cầu đánh trúng, rơi xuống bên dưới thành trì.

Pháp chỉ trong tay Lâm Phong là phiên bản nâng cấp mới nhất, một khi kích hoạt sẽ tạo ra vài chục hỏa cầu, yêu thú dưới địa cấp một khi trúng đòn thì không chết cũng trọng thương.

Đại chiến diễn ra liên tục một canh giờ vẫn không có dấu hiệu hạ nhiệt, yêu thú kéo đến ngày một đông hơn, lúc này số yêu thú lọt vào thành trì đã lên đến vài ngàn.

Linh Mộng dùng trường kiếm chém lui man ngưu, nàng lấy ra cùng lúc hai tờ thiên cấp pháp chỉ kích hoạt, hỏa quang rực sáng, hai đầu hỏa điêu xông thẳng vào đám yêu thú.

Lâm Phong đang đuổi giết yêu cầm thì giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Tiểu tử, mau nhìn ra bên ngoài.

Bên ngoài đại trận, hai đầu hỏa điêu của Linh Mộng liên tục bay lượn, nơi bọn chúng đi qua, yêu thú bị đốt thành tro, ngay cả địa thú cũng không dám tới gần.

Một đầu thiên cầm bay tới, song dực vỗ xuống tạo thành vô số phong nhận tấn công hỏa điêu.

- HÉT…

Hỏa điêu há miệng phun ra hỏa diễm đốt cháy phong nhận, hai đầu yêu cầm xông vào giao chiến, tạm thời bất phân thắng bại.

- Đó chính là linh lực hóa hình sao?

Linh lực hóa hình là sự chuyển đổi trạng thái từ hư thành thực, hai đầu hỏa điêu của Linh Mộng không khác gì hai đầu thiên cấp yêu thú chính hiệu.

- Sao lúc giao chiến với ta không thấy yêu nữ dùng thứ này nhỉ?

- Tiểu tử ngươi mà nhìn thấy chắc giờ đã đầu thai rồi.

Với thực lực của Lâm Phong không đáng để Linh Mộng dùng đến pháp chỉ, nàng chỉ cần dùng một ngón tay cũng có thể ép chết hắn.

Lâm Phong nhìn mấy chục đầu yêu cầm bay đến, hắn lấy ra mấy viên bạo đan ném tới.

- ẦM… ẦM…

Đám yêu cầm bị nổ tan xác, số còn lại bị pháp chỉ của hắn đốt không còn một con.

Hai bên hỗn chiến liên tục nửa ngày, đám yêu thú bắt đầu rút lui để lại một mảnh huyết địa trải dài hơn trăm dặm, huyết khí xung thiên.

Lâm Phong đợi đám thiên thú rời đi, hắn liền cưỡi Thiên Ảnh Ma Điêu đuổi theo, mục tiêu của hắn không phải để truy sát yêu thú mà là để quan sát nơi bọn chúng tiến vào.

Khi Thiên Ảnh Ma Điêu đến nơi thì đám yêu thú đã rời khỏi phong linh, thông đạo đã dần khép lại, một lúc sau thì phong linh khôi phục như ban đầu.

- Đám yêu thú này chạy cũng nhanh thật.

Sau khi kiểm tra vài lần, lão đầu không phát hiện được dấu tích của trận pháp chứng tỏ đối phương bày trận ở bên ngoài phong linh, có tìm thêm cũng vô dụng.

Đại chiến kết thúc, Bạch Vân Thành vừa khôi phục được một ít lại bị yêu thú tàn phá, khung cảnh so với lúc Lâm Phong mới đến còn thảm hại hơn.

Trên đường trở về, Lâm Phong nghe lời lão đầu vào Vạn Bảo Các mua một ít linh dược, lúc đầu hắn nghĩ lão muốn chơi trò ngư ông đắc lợi, thừa lúc đại chiến xảy ra luyện một ít đan dược chữa thương để kiếm chát nhưng khi nhìn thấy linh dược lão mua thì có gì đó không đúng.

- Lão đầu, thứ này hình như đâu phải linh dược chữa thương?

- Tiểu tử ngươi lại muốn thừa nước đục thả câu?

- Nào có, ta chỉ muốn cống hiến chút sức lực cho Thánh Cung.

Lâm Phong vừa về đến biệt viện thì nhìn thấy hai tên huyết y nhân đã đứng đợi sẵn, xem ra yêu nữ kia rất quan tâm đến chuyện trận pháp.

- Có nên nhân cơ hội này đào một ít không nhỉ?

Bên trong căn phòng của Thánh Nữ, Lãnh Hàn Băng đang giúp Linh Mộng chữa thương, hôm nay một mình yêu nữ giao chiến với hai đầu thiên thú, bị trúng vài vết thương là chuyện không thể tránh khỏi.

Đúng lúc này, bên ngoài căn phòng truyền đến tiếng gõ cửa, Linh Mộng lập tức mặc lại y phục.

- Vào đi.

Lâm Phong từ ngoài bước vào, ánh mắt nhìn về phía giường lớn thì thấy Linh Mộng đang thân mật với Hàn Băng, tuy cả hai đều là nữ tử nhưng hắn vẫn có cảm giác khó chịu, ý định đào mỏ yêu nữ lại càng thêm kiên định.

Linh Mộng đang tận hưởng cảm giác được Hàn Băng chăm sóc thì bị làm phiền, giọng nói bất thiện.

- Có phát hiện được gì không?

- Có.

Ánh mắt Linh Mộng thoáng lóe lên rồi khôi phục lại vẻ thường ngày.

- Phát hiện thứ gì?

- Ta phát hiện có một điểm bất thường.

Lâm Phong nhíu mày, vẻ mặt ngưng trọng.

- Lúc ta đến nơi thì toàn bộ yêu thú đã biến mất, mấy chục vạn yêu thú không còn lại một đầu, ngươi nói xem có phải rất bất thường không?

- Chỉ có nhiêu đó?

- Còn một chỗ nữa, chẳng phải ngươi nói có thông đạo xuất hiện sao, khi ta đến hoàn toàn không thấy cái thông đạo nào ở đó.

Cuối cùng Linh Mộng đã hiểu ra vấn đề, khi tên khốn này đuổi đến nơi thì toàn bộ yêu thú đã rời đi, cả thông đạo cũng đóng lại, chỉ vì hắn đến muộn mà những thứ vốn bình thường đều trở thành bất thường.

Ánh mắt Linh Mộng lạnh lùng nhìn tên nam nhân đứng trước mặt, nếu ánh mắt có thể giết người thì hắn đã bốc hơi.

- Cút.

Lâm Phong vừa nhìn thấy vẻ mặt tức giận của yêu nữ liền đoán được tình hình không ổn, hắn lập tức xoay người chạy đi.