Thiên La

Chương 172: Cố Sự



Lâm Phong vừa nghe đến đây liền hiểu ra vấn đề.

- Có phải vị trưởng lão đó họ Liễu đúng không?

Liễu Huân Vũ gật đầu.

- Vị thiên tài đó vì để trả ân đã gia nhập Liễu gia, đổi tên thành Liễu U.

- Không lẽ là vị ám thần Liễu U đó?

Lãnh Hàn Băng từng nghe phụ thân kể, mấy ngàn năm trước, Trường Hà Thánh Cung từng xuất hiện một vị tuyệt thế cường giả, người này sở hữu ám linh thể hùng mạnh, đánh khắp Nam Hoang gần như không có đối thủ.

- Hàn Băng tỷ nói không sai, vị ám thần Liễu U đó chính là truyền nhân của U Minh Thánh Cung.

Lâm Phong đang ngồi hóng chuyện chợt xen vào.

- Huân Vũ tỷ tỷ, đệ nghe nói đệ tử của U Minh Thánh Cung đều sở hữu ám linh thể có đúng không?

- Không phải.

Liễu Huân Vũ giơ lên ngọc thủ, hắc khí từ trong cơ thể nàng tỏa ra.

- Thứ sức mạnh này không phải là linh thể mà là huyết mạch.

Ánh mắt Huân Vũ lóe lên hắc quang, cả người nàng tỏa ra một loại uy áp hùng mạnh khiến cho Lâm Phong ngồi bên cạnh cảm thấy khó thở, nàng thu lại ngọc thủ, hắc khí theo đó dần tán đi.

Giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Tiểu tử, mau cởi y phục của nha đầu kia cho lão phu xem.

Lâm Phong đang ngẩn người nghe lão đầu nói xong thì tỉnh hẳn.

- Nè nè, lão có ý gì? Muốn gặm cỏ non hả?

- Lão phu nghi ngờ nha đầu này chính là hậu duệ của Ma Tộc.

- Không phải lão nói Ma Tộc đã biến mất rồi sao?

- Chỉ mong là như ngươi nói.

Thần Ma nhị tộc đã biến mất gần cả trăm vạn năm, dù hậu duệ của bọn chúng còn sống cũng chưa chắc biết được lai lịch của bản thân, có thể cả Liễu gia và U Minh Thánh Cung đều không biết đến sự tồn tại của Ma Tộc.

Nếu Huân Vũ thật sự là hậu nhân của Ma Tộc thì nàng sẽ không tùy tiện thi triển ma khí trước mặt Lâm Phong, một khi chuyện này bại lộ, Liễu gia sẽ bị toàn bộ Nhân Tộc truy sát.

Liễu Huân Vũ nhìn về phía nam nhân đối diện, ánh mắt ẩn hiện lo lắng.

- Có phải vừa rồi ta rất đáng sợ không?

Lâm Phong lắc đầu.

- So với đám yêu thú thì tỷ vẫn xinh hơn rất nhiều.

- Chàng…

- Đúng rồi, tỷ muốn đệ tìm giúp thứ gì vậy?

- Là một tấm địa đồ.

Mục tiêu của Liễu gia lần này không phải là U Minh Ma Đao mà là một tấm địa đồ dẫn đến nơi được gọi là U Minh Tổ Địa, chỉ khi đến được nơi này thì huyết mạch của Liễu gia mới hoàn toàn được khai phá.

- Nếu Cửu Huyền Thánh Cung có thể tìm được địa đồ thì Liễu gia sẽ dùng mọi thứ để trao đổi.

Lâm Phong nghe Huân Vũ nói, khóe môi khẽ cong lên, chỉ cần tìm được địa đồ thì hắn sẽ lập tức chạy tới Liễu gia cầu thân, lúc đó đám lão đầu ở Liễu gia chỉ có thể hai tay dâng Huân Vũ cho hắn.

Liễu Huân Vũ ở lại thêm một lúc rồi rời đi, nàng vừa bước đến cửa phòng thì nghe được giọng nói của Lâm Phong truyền đến.

- Huân Vũ tỷ tỷ hay là chúng ta cùng đi tìm địa đồ có được không?

Huân Vũ xoay người nhìn Lâm Phong.

- Nếu Lâm đạo hữu thật sự muốn đi chung với Huân Vũ thì nên sớm đến Trường Hà.

Lâm Phong nhìn Liễu Huân Vũ rời đi, vẻ mặt mờ mịt.

- Tàn tích U Minh chẳng phải ở bên trong Ma Lĩnh Sơn Mạch sao? Đến Trường Hà làm gì?

- Tiểu tử ngốc, ý của nha đầu đó là muốn ngươi đến Liễu gia cầu thân.

Một khi kết thành đạo lữ, Huân Vũ có thể danh chính ngôn thuận đi theo Lâm Phong, lúc đó hắn đến nơi nào thì nàng sẽ ở chỗ đó.

Nghĩ đến đây, Lâm Phong thầm hạ quyết tâm phải tìm được tấm địa đồ kia, có địa đồ trong tay, Liễu gia sẽ không thể làm khó hắn.

Ánh mắt Lâm Phong chợt nhìn qua nữ tử lạnh lùng bên cạnh.

- Hàn Băng sư tỷ, gia tộc của tỷ có muốn tìm thứ gì không?

- Ngươi hỏi làm gì?

- Không có, đệ chỉ muốn cống hiến một chút sức lực của mình, dù sao thì sư tỷ cũng đã giúp đỡ đệ rất nhiều.

Hàn Băng vừa nhìn vẻ mặt của lưu manh liền nhận ra hắn không có tốt, chỉ là nàng không biết hắn lại muốn giở trò gì.

Hàn Băng lấy ra một cái túi trữ vật ném cho Lâm Phong.

- Thứ này cho ngươi mượn, sau khi bí cảnh kết thúc nhớ trả lại cho ta.

Hàn Băng dứt lời liền rời đi, Lâm Phong nhìn băng nữ rời phòng lại nhìn túi trữ vật trong tay, vẻ mặt phức tạp.

- Có khi nào tên tác giả uống lộn thuốc rồi không?

- Có thể.

Ngoài nguyên nhân này ra thì lão đầu chẳng tìm được nguyên nhân nào hợp lý, từ khi lão xuất thế thì đây là lần đầu nhìn thấy vận khí của Lâm Phong tốt đến như vậy.

Bên trong túi trữ vật của Hàn Băng là một bộ thiên cấp hạ phẩm bảo giáp, ngoài ra còn có một tờ thư tịch, ghi rõ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng.

Vài ngày sau, đệ tử ngũ đại Thánh Cung liên tục kéo đến, tu sĩ tập trung bên ngoài Ma Lĩnh Sơn Mạch đã lên đến vài vạn, với số lượng hùng hậu thế này không chừng có thể sang bằng cả cái sơn mạch.

Lúc này hắc vụ đã suy giảm vài phần, các vị trưởng lão Thánh Cung cũng đã thương lượng với nhau, sáng hôm sau sẽ đồng loạt tiến vào Ma Lĩnh Sơn Mạch.

Cách đó vài chục dặm, một đám hắc y nhân đang quan sát tình hình, dẫn đầu chính là thủ lĩnh Ma Giáo Nam Hoang, Quỷ Ảnh.

- Lần này bản tọa sẽ để các ngươi vào được mà không ra được.

Di tích lần này chính là món quà của Thần Nữ đã chuẩn bị cho tu sĩ Nam Hoang, để tìm được vị trí chính xác của U Minh Thánh Cung, hàng ngàn đệ tử Ma Giáo đã ở bên trong Ma Lĩnh Sơn Mạch suốt mười mấy năm, đến khi tìm ra còn phải nhờ chín vị tôn giả đến phá giải đại trận phong ấn.

Lúc đầu Ma Giáo muốn lợi dụng thú triều cản bước ngũ đại Thánh Cung để bọn họ có thể độc chiếm tàn tích U Minh nhưng sau đó lại xảy ra biến cố nên toàn bộ kế hoạch đều phải thay đổi.

Ánh mắt Quỷ Ảnh lóe lên sát khí.

- Đã tìm ra được người phá giải trận pháp chưa?

- Bẩm đà chủ, thuộc hạ đã cho ma vệ điều tra, tất cả đều xác nhận là Cửu Huyền Thánh Nữ.

- Một đám vô dụng.

Linh Mộng không phải trận sư sao có thể phá được trận pháp mà Ma Giáo đã mất mấy chục năm để nghiên cứu.

- Điều tra tất cả những người đi cùng Linh Mộng đến Bạch Vân Thành.

- Tuân lệnh.

Nếu không thể tìm ra được chính xác là ai vậy thì chỉ còn cách diệt trừ toàn bộ, thà giết lầm còn hơn bỏ sót.

Sáng hôm sau, hàng vạn tu sĩ đồng loạt tiến vào Ma Lĩnh Sơn Mạch, dẫn đầu là ngũ đại Thánh Cung, khí thế vô cùng bá đạo, yêu thú trong vòng trăm dặm xung quanh đều tự động tránh đường.

Lâm Phong đi theo phía sau yêu nữ, vẻ mặt nhàm chán, đi đường hơn một canh giờ mà không nhìn thấy nổi một đầu yêu thú.

- Triệu sư huynh, nghe nói sư huynh vừa được thăng làm chấp sự Thánh Cung, tiểu đệ xin chúc mừng.

Triệu Dương mỉm cười đáp lễ.

- Đa tạ Lâm sư đệ.

Sau khi từ Vô Cực Thánh Cung trở về, Triệu Dương đã đột phá vương giả thất cấp, được Thánh Cung phong làm chấp sự Pháp Cung.

Nhưng khi đứng trước mặt Lâm Phong, Triệu Dương không có nửa phần kiêu ngạo, nghe thiên hạ đồn tên sư đệ bên cạnh rất có khả năng sẽ trở thành nam sủng của Linh Mộng, tốt nhất không nên đắc tội.

Lãnh Hàn Băng đã bị Linh Mộng kéo đi, Lâm Phong và Phong Thanh Thanh không thuộc về nhau, còn tốt lên trên đường đi có mấy vị sư huynh trò chuyện nếu không sẽ chán chết.

- Thứ này chính là địa cấp thượng phẩm Luyện Hồn Đan, là sản phẩm mới nhất của Vạn Bảo Các do đệ độc quyền cung ứng, mỗi viên chỉ có giá 10 vạn trung phẩm linh thạch.

Đám thiên tài gần đó cũng bắt đầu cảm thấy nhàm chán nên quay qua nói chuyện với Lâm Phong nhưng càng nói thì linh thạch của bọn chúng càng vơi đi.