Trải qua hai lần giao thủ, ánh mắt của tên hắc y nhân tràn đầy tự tin, tu vi của hắn là vương giả đỉnh cấp, hoàn toàn có thể trấn áp đám người trước mặt.
- Thì ra chỉ là một đám chuột nhắt.
Hắc y nhân vừa dứt lời liền lướt về phía Linh Mộng, hai bên bắt đầu giao chiến, Lâm Phong đứng một bên quan sát, chỉ thấy hắc quang quấn lấy hỏa quang, không rõ tình hình thế nào, chỉ có thể quay qua hỏi bạo nữ.
- Tình hình thế nào rồi?
- Ngươi không thấy sao còn hỏi?
- Ngươi…
Lâm Phong nhìn vẻ mặt châm biếm của bạo nữ, rõ ràng nữ nhân này đang xem thường thực lực của hắn.
- Dù sao cũng là đồng môn, ngươi thật không ra tay sao?
- Nếu yêu nữ đó mở miệng cầu xin, ta có thể suy nghĩ.
- Ngay cả yêu nữ cũng không đánh lại tên đó thì có thêm ngươi cũng vô dụng.
- Ngươi nói gì?
Phong Thanh Thanh dùng ánh mắt tức giận nhìn Lâm Phong, loại nữ nhân kiêu ngạo như nàng ghét nhất chính là bị người khác xem thường.
Lâm Phong bày ra vẻ mặt vô tội.
- Không phải ta nói mà là cái tên đen thui đó nói.
- Không phải ngươi luôn nói bản thân là quân tử sao? Chẳng lẽ dám làm lại không dám nhận.
- Ta tất nhiên là quân tử, ngươi chưa nghe câu cầm tặc tiên cầm vương bao giờ sao?
Vừa rồi hắc y nhân đã giao chiến với cả Linh Mộng và Phong Thanh Thanh nhưng tên đó lại chọn Linh Mộng làm đối thủ, rõ ràng hắc y nhân cho rằng Phong Thanh Thanh không bằng Linh Mộng.
- Ngươi…
Phong Thanh Thanh nắm chặt trường thương, ngọc phong phập phồng lên xuống, dù trong lòng rất tức giận nhưng lại không biết phải đáp trả thế nào, nói về khẩu chiến thì nàng hoàn toàn không phải đối thủ của dâm tặc.
Trong lúc Lâm Phong đắc ý thì giọng nói của lão đầu truyền đến làm hắn biến sắc, hắn vội nhắc nhở bạo nữ bên cạnh.
- Không ổn, tên đó muốn bỏ trốn.
Hắc y nhân giao chiến với Linh Mộng gần trăm hiệp thì phát hiện tình hình không ổn, tu vi của nữ nhân này thua hắn nhất kỳ nhưng thực lực lại gần như tiếp cận với tôn giả, hắn hoàn toàn không có cơ hội chiến thắng.
- Ám kiếm.
Hắc y nhân chém ra một kiếm rồi xoay người bỏ chạy, khi tên hắc y nhân còn cách đại môn Chủ Cung vài trượng thì Phong Thanh Thanh xuất hiện cản đường, trường thương trong tay nàng đâm tới, thương âm ngân vang, khí thế như giao long xuất hải, tất cả nộ khí trong lòng đều trút vào một thương này.
- Keng…
- Phụt…
Tên hắc y nhân bị tập kích bất ngờ, chỉ có thể dùng trường kiếm đỡ lấy, hai bên vừa va chạm, cả người hắn bị đánh bay ngược vào bên trong, miệng phun máu.
Đúng lúc này, Linh Mộng xuất hiện phía sau hắc y nhân, trường kiếm đâm tới, mũi kiếm xuyên qua cơ thể đối thủ, ngọc thủ hóa chưởng đánh thẳng vào huyệt đại trùy.
- Ăn một đao của lão tử.
Lâm Phong nhìn tên hắc y nhân ngã gục trên đất, hắn lập tức vác theo đại đao chạy tới, ánh mắt đảo qua một vòng rồi dừng lại trên giới chỉ của đối phương.
- Cái tên này ở đâu chui ra vậy?
Sau khi kiểm tra giới chỉ, vẻ mặt Lâm Phong vô cùng đặc sắc, hắn gần như không tin vào mắt mình, bên trong giới chỉ ngoại trừ mấy viên đan dược thì chẳng còn thứ gì, ngay cả một khối linh thạch cũng không có, so với nữ nhân còn trong sạch hơn.
- Tiểu tử ngươi đừng nhìn nữa, coi chừng bảo vật bị nha đầu kia lấy hết.
Trong lúc Lâm Phong kiểm tra giới chỉ của tên hắc y nhân thì Linh Mộng đã tiến sâu vào bên trong Chủ Cung, hắn chuẩn bị đuổi theo thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Đừng để lại dấu vết.
Lâm Phong thu thi thể hắc y nhân vào túi trữ vật rồi đuổi theo Linh Mộng, chuyện bọn họ lén vào nơi này tuyệt đối không thể để lộ cho người ngoài biết nếu không sẽ rất phiền phức.
U Minh Chủ Cung đúng là vô cùng rộng lớn, Lâm Phong di chuyển một lúc thì có cảm giác như là lọt vào mê cung, hắn nhìn Linh Mộng chạy tới chạy lui, nhịn không được hỏi.
- Ngươi có biết đường không đó?
Linh Mộng không để ý đến Lâm Phong, nàng vẫn tiếp tục di chuyển, bộ dáng dứt khoác, người không biết còn tưởng nơi này là nhà của nàng.
Lâm Phong lảm nhảm một lúc rồi im lặng đuổi theo, trước khi tiến vào Chủ Cung, hắn đã ném một cái ma trận bên ngoài, dù yêu nữ có lạc đường vẫn có thể rút lui.
Đám người di chuyển thêm một lúc thì dừng lại trước một cái hồ nước hình tròn, bán kính gần 10 trượng, nước trong hồ có màu đen như mực, yên tĩnh như một mặt gương.
Linh Mộng vừa nhìn thấy hắc hồ, gương mặt xinh đẹp ẩn hiện hưng phấn, nàng liếc nhìn tên nam nhân đứng bên cạnh, giọng nói lạnh lùng.
- Đến lượt ngươi.
- Cứ giao cho ta.
Lâm Phong đi đến bên cạnh thành hồ, ánh mắt nhìn vào vô số đường trận văn chi chít nối liền với nhau, hắn đi dọc theo thành hồ vài bước thì dừng lại.
- Chính là chỗ này.
Lâm Phong lấy ra Thông Thiên Lệnh đặt lên thành hồ rồi truyền linh lực vào, từng đường trận văn lóe sáng, hắc thủy trong hồ bắt đầu chuyển động tạo thành một vòng xoáy không đáy.
Hắc hồ vốn là một cái địa đạo, hắc thủy chính là một cái Phệ Linh Đại Trận dùng để thôn phệ linh lực của tu sĩ, nếu không thể phá giải được đại trận, dù có công kích bao nhiêu cũng giống như ném đá xuống giếng, hoàn toàn vô ích.
Còn vì sao Linh Mộng có thể tìm được nơi này, là vì trong trận chiến vạn năm trước, Cửu Huyền Thánh Cung đã tìm được địa đồ của U Minh Thánh Địa từ trên người một vị trưởng lão U Minh Thánh Cung.
Vòng xoáy vừa hiện ra, đám người Lâm Phong lập tức nhảy vào, Linh Mộng bay phía trước mở đường, hỏa ảnh soi sáng thông đạo, Lâm Phong kích hoạt Phi Vân đuổi theo phía sau, vốn dĩ hắn muốn ôm Hàn Băng bay cùng nhưng không biết nàng lấy đâu ra một cái lam dực.
Sau khi bay được một lúc, phía trước xuất hiện vài tia sáng, Lâm Phong lập tức tăng tốc, không thể để yêu nữ chiếm lấy tiên cơ.
- Đây là…
Vừa rời khỏi vòng xoáy, Lâm Phong liền bị cảnh vật trước mặt làm cho kinh ngạc, cứ tưởng là bản thân vừa hóa kiếp.
Phía sau thông đạo là một không gian rộng lớn, so với đại sảnh của Chủ Cung còn lớn hơn gấp mấy lần, xung quanh là hàng trăm cổ quan tài, phần lớn đều có người nằm trong đó, mỗi tên đều mặt hắc bào, không cần suy nghĩ cũng biết mấy thanh niên chính là dư nghiệt của U Minh Thánh Cung.
Khu vực trung tâm có một cái thạch đài cao hơn 10 trượng, trên thạch đặt một cái vương tọa, chủ nhân của vương tọa là một trung niên nam tử, người khoác hắc bào thêu long văn.
Tuy trung niên nam tử chỉ ngồi một chỗ nhưng trên người lại tỏa ra một loại khí tức vô cùng bá đạo, không giận tự uy, làm cho đám người Lâm Phong không dám nhìn thẳng, thậm chí còn có xúc động muốn quỳ bái.
Phía trên trung niên nam tử lơ lửng một cái huyết sắc quang cầu, kích thước chỉ to bằng nắm tay, tỏa ra huyết vụ mờ ảo.
Trong lúc Lâm Phong còn đang kinh ngạc vì cảnh tượng kỳ lạ trước mặt thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Huyết Linh Chú.
Huyết Linh Chú là một loại Bảo Nguyên Bí Thuật, có thể kéo dài sinh mệnh của tu sĩ qua hàng vạn năm, trong lúc thực hiện bí thuật, tu sĩ sẽ rơi vào trạng thái vô thức để bảo tồn sinh cơ.
Ánh mắt Lâm Phong đảo một vòng xung quanh, theo lời của lão đầu thì mấy tên bên trong quan tài vẫn còn sống, vậy mà hắn cứ tưởng là ngủm hết rồi.
- Nói như lão thì bây giờ ta muốn làm gì bọn chúng cũng được?
- Tạm thời không thể động vào đám người này.
Nếu Lâm Phong tấn công hoặc chạm vào đám hắc y nhân sẽ lập tức bị Huyết Linh Chú phản phệ, toàn bộ huyết nhục của hắn sẽ bị Huyết Linh Châu cắn nuốt.