Thiên La

Chương 191: Tập Kích



Hàn Băng và Huân Vũ xuất hiện bên cạnh Lâm Phong, ánh mắt cả ba người cùng nhìn về phía Chủ Cung, bọn họ đều cảm nhận được một đạo uy áp hùng mạnh từ nơi đó tỏa ra.

- Cảm giác này… là U Minh Ma Đao.

Cảm giác bị đè nén đến nghẹt thở này Lâm Phong đã từng trải qua một lần, hắn lập tức kích hoạt Hộ Thần Giáp sau đó ra lệnh cho Thiên Ảnh Ma Điêu rời khỏi dược viên.

Tình hình bên ngoài Chủ Cung lúc này vô cùng căng thẳng, một mình U Minh Thánh Chủ đối diện với cường giả ngũ đại Thánh Cung, sát khí khủng bố từ U Minh Ma Đao tỏa ra làm cho hàng vạn tu sĩ chùng bước.

Thiên Ảnh Ma Điêu bay được một lúc thì dừng lại, nó bị sát khí của ma đao áp chế nên không dám đến gần, từ nơi này Lâm Phong chỉ nhìn thấy được vài bóng người mờ ảo.

- Lão đầu, không phải lão nói đám người kia phải ít nhất một ngày nữa mới thức tỉnh sao?

- Có thể bọn chúng đã dùng đến huyết tế.

Huyết tế có thể rút ngắn thời gian hoàn thành Huyết Linh Chú nhưng cái giá phải trả cũng không nhỏ, theo lão đầu tính toán, muốn rút ngắn nhiều thời gian như vậy có thể phải dùng đến huyết nhục của mười mấy tên vương giả.

Lâm Phong nghe lão đầu nói, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an.

- Nói như lão thì đám người bên trong quan tài kia sắp tỉnh lại hết rồi?

- Không sai.

Bên dưới địa đạo có hơn trăm cái quan tài, tuy bọn người đó đều đang ngủ say nhưng Lâm Phong vẫn cảm giác được khí tức mạnh mẽ từ trên người bọn họ, nếu cả đám cùng thức tỉnh vậy thì đại sự không ổn rồi.

Hơn trăm cái quan tài chắc chắn không chỉ có một hay hai tên tôn giả, chưa kể đến vị U Minh Thánh Chủ hùng mạnh kia, Lâm Phong nghe nói tên này từng một mình cân năm vị Thánh Chủ của ngũ đại Thánh Cung.

Trong lòng Lâm Phong bắt đầu dâng lên thoái ý, lúc này mà chuồn êm không chừng sẽ có cơ hội trốn thoát nhưng khi hắn nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của hai nữ tử bên cạnh, trong lòng lại xuất hiện do dự.

Lâm Phong thân cô thế cô, muốn chạy đi đâu thì chạy nhưng người thân của Hàn Băng và Huân Vũ đều tham gia trận chiến lần này, chưa chắc hai nàng đã đồng ý cùng hắn rời đi.

- Lão đầu, có cao kiến gì không?

- Tẩu vi thượng kế.

- Nếu bây giờ ta bỏ trốn thì thanh danh của ta còn đâu.

- Vậy thì chiến một trận, không chừng tiểu tử ngươi sẽ được lưu danh thiên cổ.

Lâm Phong thở dài, hắn cũng muốn chiến một trận nhưng hữu tâm vô lực, ngay cả đến gần đối thủ cũng không được thì đánh đấm kiểu gì.

- Hài, xem ra lần này lão tử lành ít dữ nhiều rồi.

- Vậy thì chưa chắc.

- Xin tiền bối chỉ giáo.

- Thời gian qua lâu như vậy mà đám hắc y nhân bên dưới địa đạo vẫn chưa xuất hiện, tiểu tử ngươi không thấy có gì lạ sao?

Theo lão đầu suy đoán, vì quá trình thực hiện Huyết Linh Chú bị ảnh hưởng nên đám hắc y nhân đã xảy ra chút vấn đề, tạm thời chưa thể tham chiến.

Lâm Phong vừa nghe lão đầu nói liền hiểu ra huyền cơ.

- Ý của lão là U Minh Thánh Chủ chỉ phô trương thanh thế, mục đích của hắn là kéo dài thời gian để đám người bên dưới địa đạo khôi phục.

- Không tệ.

- Lão nắm chắc mấy phần?

- Trên đời không có gì là tuyệt đối.

Ánh mắt do dự của Lâm Phong dần trở nên kiên định, đám người bên dưới địa đạo bất cứ lúc nào cũng có thể tham chiến, lúc đó chưa chắc ngũ đại Thánh Cung sẽ chiến thắng, lỡ như thất bại thì không chỉ hắn mà cả Hàn Băng và Huân Vũ đều sẽ gặp nguy hiểm.

Lâm Phong lấy ra một cái ma trận đưa cho Hàn Băng, sau đó hắn lấy ra Dạ Ảnh khoát lên người, Phi Vân cũng được kích hoạt.

- Hàn Băng sư tỷ, Huân Vũ tỷ tỷ, đệ có chuyện cần giải quyết, hai người cứ ở đây đợi đệ là được.

Huân Vũ nhìn thấy Lâm Phong chuẩn bị rời đi liền nắm chặt lấy tay hắn.

- Chàng muốn làm gì?

- Đệ muốn làm một nam nhân đỉnh thiên lập địa.

- Ta đi cùng chàng.

Hàn Băng vừa nghe Huân Vũ nói liền gật đầu, ánh mắt kiên định, Lâm Phong đi đâu thì nàng sẽ theo đến đó.

Lâm Phong vội lắc đầu.

- Không được, chuyện này đệ chỉ có thể làm một mình.

Mục tiêu tập kích của Lâm Phong lần này là U Minh Thánh Chủ, với tu vi của Hàn Băng và Huân Vũ chẳng những không giúp được gì mà còn có thể sẽ gặp nguy hiểm.

Lâm Phong thấy hai nữ tử trước mặt vẫn không nghe lời, hắn nghiêm mặt nhìn hai nàng.

- Sao hả, ngay cả lời của ta mà hai nàng cũng không nghe.

Huân Vũ nhìn bộ dáng gia trưởng của Lâm Phong, khóe miệng không nhịn được mà cong lên, vẻ mặt này của hắn ngay cả hài tử chưa chắc đã dọa được chứ đừng nói đến tu sĩ như nàng.

Giọng nói lạnh lùng của Hàn Băng truyền đến.

- Ngươi… chàng nhất định phải cẩn thận.

Huân Vũ nghe Hàn Băng nói, giọng nói nóng vội.

- Hàn Băng tỷ, tỷ thật sự muốn để hắn đi sao?

- Ta tin Lâm Phong.

Huân Vũ muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ có thể dùng ánh mắt ửng đỏ nhìn Lâm Phong.

- Nhất định phải bảo trọng.

- Yên tâm, ta sẽ không sao.

Lâm Phong vừa dứt lời liền kích hoạt Phi Vân rời đi, thân ảnh của hắn dần hòa vào hắc vụ, ngay cả khí tức cũng hoàn toàn biến mất như chưa từng xuất hiện.

Lúc này các vị trưởng lão của ngũ đại Thánh Cung vẫn đứng đối diện với U Minh Thánh Chủ, không phải bọn họ không muốn động thủ mà là đang chờ cơ hội.

Linh lực của các vị trưởng lão bị sát khí khủng bố của U Minh Ma Đao ảnh hưởng, nhiều nhất chỉ có thể phát huy tám phần thực lực, trước tiên cần phải áp chế được sát khí của ma đao sau đó mới có thể toàn lực chiến một trận.

Lâm Phong ẩn mình bên trong hắc vụ, khoảng cách giữa hắn và U Minh Thánh Chủ chỉ còn hơn trăm trượng, sắc mặt Lâm Phong lúc này đã trở nên tái nhợt, dù hắn đã kích hoạt tất cả thiên văn của Hộ Thần Giáp cũng không thể áp chế được sát khí của U Minh Ma Đao.

- Đúng là một thanh đao lợi hại.

Ánh mắt Lâm Phong nhìn chằm chằm vào thanh đoản đao trong tay U Minh Thánh Chủ, một thanh đao tốt thế này lại không thuộc về hắn, thật là đáng tiếc.

Đúng lúc này, giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Tiểu tử, đến đây là được rồi.

Lão đầu vừa dứt lời, Lâm Phong liền lấy ra một tờ pháp chỉ kích hoạt, sau đó lấy ra thêm mười viên địa cấp yêu đan, đại thủ liên tục bắt ấn, kim quang lóe sáng, hư ảnh hoàng kim cự đao hiện ra.

- Trảm…

U Minh Thánh Chủ đang tập trung áp chế cường giả ngũ đại Thánh Cung, hoàn toàn không ngờ có người lại phá giải được sát khí của U Minh Ma Đao nhanh như vậy, càng không ngờ đến có người lại dám liều mạng tập kích hắn.

Khi U Minh Thánh Chủ cảm giác được nguy hiểm thì hoàng kim cự đao đã chém tới, hắn chỉ có thể dùng U Minh Ma Đao đón đỡ.

- Keng…

- ẦM…

Hai bên vừa va chạm, U Minh Thánh Chủ lập tức bị đánh bay, cơ thể hắn đập thẳng vào Chủ Cung, hoàng kim cự đao tiếp tục xuyên qua hắc vụ chém thẳng xuống đại địa bên dưới, để lại vết cắt dài đến mấy chục trượng, sâu không thấy đáy.

- Thánh Chủ.

Không gian đột nhiên trở nên yên tĩnh đến đáng sợ, đám hắc y nhân là những người đầu tiên có phản ứng, bọn chúng lập tức lao về phía U Minh Thánh Chủ.

- Còn lại giao cho các ngươi.

Lâm Phong chuẩn bị kích hoạt pháp chỉ thêm một lần nữa để tiêu diệt U Minh Thánh Chủ nhưng khi hắn nhìn thấy đám hắc y nhân xuất hiện liền biết cơ hội đã trôi qua, chỉ có thể bỏ lại một câu rồi xoay người rời đi.