Phong Viêm thu lại túi trữ vật, vẻ mặt kinh nghi nhìn tên sư đệ trước mặt.
- Đệ chỉ muốn ta tìm giúp một căn biệt viện?
- Đúng vậy.
- Lâm sư đệ quả là chân nhân bất lộ tướng.
Phong Viêm làm ăn ở Thánh Thành mười mấy năm, tất nhiên hắn hiểu rõ một căn biệt viện ở nơi này có giá thế nào, Lâm Phong vừa nhập cung vài năm đã mua được một căn biệt viện, chuyện này nói ra nhất định không ai tin.
Trong lúc Phong Viêm còn đang kinh ngạc thì giọng nói của Lâm Phong truyền đến.
- Chuyện đệ mua biệt viện làm phiền sư huynh giữ bí mật.
- Sư đệ yên tâm, ta biết phải làm sao.
Hai người trò chuyện thêm một lúc thì Phong Viêm rời đi, bên trong căn phòng chỉ còn lại Lâm Phong, nếu không có gì bất thường xảy ra, trong vòng vài ngày tới hắn sẽ có được một chốn dung thân ở Thánh Thành.
Một khi có được biệt viện, Lâm Phong có thể vận chuyển số linh dược bên trong Thánh Đan Các trở về, sau đó dùng Thông Thiên Giới Chỉ giúp bọn chúng rút ngắn thời gian sinh trưởng, lúc đó chỉ cần ngồi không mà đợi linh thạch tràn về.
- Thời của lão tử sắp tới rồi, hắc hắc…
Thời gian trôi qua, trong lúc Thánh Cung chuẩn bị cho đại hội chiêu đồ thì có một tin tức xuất hiện, Lãnh Hàn Băng thành công đột phá vương giả được thăng làm chấp sự của Pháp Cung.
Đám đệ tử Pháp Cung vừa nghe được tin tức liền thở dài cảm thán.
- Vậy là từ nay về sau ta không còn được gặp nữ thần của mình.
- Ngươi không muốn sống nữa hả, nói nhỏ thôi.
Tên thanh niên liếc nhìn xung quanh, đệ tử Thánh Cung đều biết Lãnh Hàn Băng có mối quan hệ mờ ám với Thánh Nữ, nam nhân có chủ ý với nàng đều có kết cục vô cùng thê thảm.
- Các ngươi không cần thất vọng, mỗi lần Thánh Cung chiêu đồ sẽ có không ít mỹ nữ tham gia, lúc đó tha hồ mà ngắm.
- Sư huynh anh minh.
Cách đó không xa, Lâm Phong vừa đi vừa nghe đồng môn bàn tán về chuyện Hàn Băng đột phá vương giả, một cảm giác bất an dâng trào bên trong cơ thể hắn.
Lúc Hàn Băng chưa đột phá chỉ cần dùng vài chiêu là có thể thu phục được Lâm Phong, bây giờ nàng đã đột phá vương giả, dù cho mấy chục tên như hắn cùng lúc xông lên cũng không đủ cho nàng đánh.
Lâm Phong nhớ lúc ngũ cung đại hội diễn ra, tu vi của Hàn Băng chỉ là linh giả lục cấp hậu kỳ, sau khi đại hội kết thúc thì đột phá linh giả đỉnh phong, từ lúc đó đến bây giờ chỉ trôi qua vài tháng, dù có thánh thụ trợ giúp cũng không nên nhanh như chứ.
- Bây giờ thì bật nóc kiểu gì đây?
Phía sau Lâm Phong là Phong Thanh Thanh, lúc này cả hai đang leo lên Bách Luyện Phong, khi hai người đi đến một nơi hoang vắng thì Lâm Phong chợt dừng bước.
Phong Thanh Thanh nhíu mày nhìn tên nam nhân bên cạnh.
- Ngươi đưa ta đến đây làm gì?
- Ta muốn ngươi giúp ta luyện tập.
- Không rảnh.
Nàng là hộ vệ của hắn chứ không phải là thuộc hạ, chuyện này không phải là nhiệm vụ của nàng.
Thời gian gần đây, Lâm Phong trải qua không ít chuyện, từ Vô Cực bí cảnh, thú triều đến tàn tích U Minh, đã giúp hắn nhận ra thực lực bản thân vẫn còn yếu kém, không phải lúc nào cũng có thể bỏ trốn, có những lúc cần phải đối mặt.
Cách tốt nhất để gia tăng thực lực chính là thực chiến nhưng sắp tới Lâm Phong phải tham gia Thánh Cung chiêu đồ nên không có thời gian ra ngoài thăm hỏi đám yêu thú, chỉ có thể chạy đến Bách Luyện Phong.
Trong số những người Lâm Phong quen biết thì Linh Mộng là người có chiến lực mạnh nhất nhưng yêu nữ ra tay không biết nặng nhẹ, hắn không thể vì tăng lên một chút thực lực mà liều cả cái mạng nhỏ này.
Hơn nữa Thánh Nữ Phủ không phải là nơi Lâm Phong có thể tự ý ra vào, Hàn Băng thì vừa đột phá, cần có thời gian ổn định linh lực, cho nên hắn mới quyết định nhờ Phong Thanh Thanh giúp đỡ.
Lâm Phong cũng đoán được bạo nữ sẽ không dễ dàng đồng ý nên đã chuẩn bị từ trước.
- Dù sao bên trong di tích ta đã giúp ngươi lấy được không ít chỗ tốt, xem như ngươi trả ân cho ta có được không?
- Những thứ đó đều là do ta tự lấy, liên quan gì đến ngươi.
- Nếu không phải lúc đó ta ôm ngươi bay vào…
- Câm miệng.
Phong Thanh Thanh trừng mắt nhìn tên nam nhân đối diện, khí tức vương giả có dấu hiệu bùng nổ, mỗi lần nhớ đến chuyện bị dâm tặc chiếm tiện nghi là nàng lại có xúc động muốn đập cho hắn một trận.
Lâm Phong nhìn thấy tình hình có vẻ không ổn liền đổi hướng.
- Ta sẽ trả công cho ngươi, mỗi ngày 1000 khối trung phẩm linh thạch có được không?
- Ta không cần linh thạch.
- Vậy ngươi muốn thứ gì?
Phong Thanh Thanh mỉm cười, thứ nàng muốn nhất đương nhiên là đập tên dâm tặc này một trận.
- Ta có thể giúp ngươi nhưng trong quá trình luyện tập nếu ta lỡ tay làm cho ngươi bị thương thì sao?
- Đó là do ta học nghệ không thông, không liên quan đến ngươi.
- Tốt.
Lâm Phong vừa dứt lời thì Phong Thanh Thanh liền lui lại, nàng lấy ra một thanh trường tiên cầm trong tay, ánh mắt hưng phấn nhìn dâm tặc.
- Đến đây.
- Sao ta có cảm giác bất an thế nhỉ?
Lâm Phong lấy ra đại đao đứng đối diện với Phong Thanh Thanh, thanh đao này là hắn lấy được bên trong U Minh bảo khố, huyết đao của hắn đã bị U Minh Ma Đao chém đứt bên trong địa đạo.
Trước khi động thủ, Lâm Phong còn không quên nhắc nhở bạo nữ.
- Đừng quên phong ấn tu vi của ngươi.
- Ngươi yên tâm, bây giờ tu vi của ta chỉ là linh giả ngũ cấp.
- Lão tử không tin ngay cả một nữ nhân cũng không đánh lại.
Lâm Phong đạp Vân Tung Mị Ảnh phóng thẳng tới chỗ Phong Thanh Thanh, với khoảng cách gần như vậy hắn không tin nàng có thể né được, đại đao trong tay chém về phía đối phương.
Phong Thanh Thanh vẫn đứng im bất động, đại đao chỉ còn cách nàng một chút thì dừng lại, Lâm Phong nhíu mày.
- Sao ngươi không động thủ.
Lâm Phong vừa dứt lời thì trước ngực liền truyền đến cảm giác đau nhói, cơ thể của hắn bay ngược về phía sau.
Phong Thanh Thanh thu lại ngọc cước, nàng mỉm cười nhìn tên dâm tặc đang chật vật đứng dậy.
- Cảm giác thế nào?
- Ngươi… khục khục… vô sỉ.
- Nhân từ với kẻ thù chính là tàn nhẫn với bản thân.
- Nha đầu không tệ.
Giọng nói của lão đầu truyền đến, mang theo vài phần tán thưởng.
Lâm Phong nắm chặt đại đao, khí tức linh giả ngũ cấp bùng nổ, ánh mắt khóa chặt thân ảnh nữ tử đối diện, lần này hắn sẽ cho bạo nữ thấy thế nào là nam nhân chân chính.
- Ăn một đao của lão tử.
Tốc độ xuất chiêu của Lâm Phong vô cùng nhanh, chỉ thấy ánh đao vừa lóe lên thì hắn đã xuất hiện bên cạnh Phong Thanh Thanh, đại đao từ trên cao chém xuống.
Đúng lúc này, đại thủ của Lâm Phong bị trường tiên quấn chặt, ngọc thủ của Thanh Thanh khẽ động, đại đao lập tức đổi hướng.
- Tốc độ quá chậm.
Phong Thanh Thanh vừa dứt lời thì chân của nàng liền va vào mặt của hắn, cơ thể Lâm Phong bị đánh bay đi, trên mặt truyền đến cảm giác nóng rát.
- Ngươi không biết đánh người không thể đánh mặt sao?
- Ta thích.
- Thiên Lý Tùy Hành.
Thân ảnh Lâm Phong biến mất giữa thiên địa rồi đột nhiên xuất hiện phía sau Phong Thanh Thanh, đại đao của hắn vừa giơ lên thì trước ngực lại truyền đến cảm giác khó thở, cơ thể của hắn lại bị bạo nữ đá bay.
- Đáng chết, lão tử không tin không đánh trúng ngươi.
Lâm Phong vừa đứng lên thì nhìn thấy Phong Thanh Thanh đã xuất hiện trước mặt, trường tiên trong tay nàng như yêu xà lướt tới quấn chặt lấy cơ thể hắn sau đó nâng lên không.