Bên trong một căn phòng, hỏa quang ẩn hiện, Lâm Phong ngồi trên giường, hai mắt nắm chặt, khí tức trên người không ổn định, lúc mạnh lúc yếu, bất cứ lúc nào cũng có thể bùng nổ.
- Phá… ẦM…
Hỏa quang rực sáng, khí tức trên người Lâm Phong liên tục tăng lên, khi đạt đến linh giả ngũ cấp đỉnh phong thì dừng lại, linh lực bên trong cơ thể hắn dần trở nên ổn định.
- Phù, cuối cùng cũng đột phá thành công.
Sau khi biết được Hàn Băng đột phá vương giả, Lâm Phong cảm giác áp lực đè nặng lên vai cho nên hắn muốn dùng Thăng Linh Đan để đột phá.
Nếu để lão đầu biết Lâm Phong vì sợ bị lão bà chèn ép mà cắn thuốc nhất định sẽ không đồng ý, cho nên hắn phải mất cả đêm để suy nghĩ ra vài cái lý do chính đáng, không ngờ hắn vừa mở lời thì lão liền gật đầu cái rụp.
Theo lão đầu suy đoán, sau khi thu nạp U Minh Thánh Cung thì Ma Giáo giống như hổ mọc thêm cánh, nhất định sẽ bành trướng thế lực, Nam Hoang lại là khu vực yếu nhất bên trong tứ hoang, khả năng trở thành mục tiêu là rất lớn.
Lâm Phong cần mau chóng gia tăng thực lực, không cần phải đủ sức giao chiến với Ma Giáo chỉ cần hắn có thể tự bảo vệ bản thân là được, không thể trở thành gánh nặng cho người khác.
Sắp tới Lâm Phong còn phải tham gia đại hội chiêu đồ, không chừng lúc đó sẽ phải thể hiện một chút kỹ năng, khi tu sĩ đột phá tiểu cảnh giới thì linh lực bên trong cơ thể sẽ tăng thêm vài phần, niềm tin cũng theo đó mà tăng lên.
Lâm Phong thử cảm nhận một chút, đúng là linh lực bên trong cơ thể của hắn đã có sự thay đổi rõ rệt, không chỉ nhiều hơn mà còn mạnh hơn.
- Lần sau sẽ cho bạo nữ một chút bất ngờ.
Mấy ngày qua, Lâm Phong ngoài luyện đan thì thời gian còn lại hắn sẽ cùng Phong Thanh Thanh tiến vào Bách Luyện Phong luyện tập, sau vài lần bị bạo nữ bán hành cuối cùng hắn đã có thể đánh vài chiêu với nàng.
Mỗi lần từ Bách Luyện Phong trở về, lão đầu sẽ giúp Lâm Phong tìm ra yếu điểm để khắc phục, nhờ có Vô Cực Thánh Thụ trợ giúp nên hắn rất nhanh đã ngộ ra được cách giải quyết vấn đề.
Ngay cả Phong Thanh Thanh cũng không giấu nổi sự kinh ngạc, tốc độ phát triển của dâm tặc hoàn toàn vượt ngoài sức tưởng tượng của nàng, lúc đầu nàng chỉ cần dùng trường tiên là có thể treo hắn lên đánh nhưng về sau phải dùng đến không ít sức lực.
Sau khi lấy được linh thạch từ U Minh bảo khố, Lâm Phong đã dùng một phần để rút ngắn thời gian sinh trưởng của Vô Cực Thánh Thụ, lúc đầu hắn dự định sẽ để thánh thụ đột phá thẳng đến thiên cấp nhưng tên này há miệng còn to hơn cả sư tử.
Một gốc linh dược bình thường chỉ cần 10 vạn trung phẩm linh thạch là có thể đột phá đến địa cấp, một số loại linh dược đặc thù như nguyên dược, hồn dược thì cần nhiều hơn vài phần.
Đến khi Lâm Phong ném ra cả trăm vạn trung phẩm linh thạch thì Vô Cực Thánh Thụ mới chịu đột phá địa cấp, tức là số linh thạch thanh niên này cần dùng để đột phá nhiều gấp 10 lần linh dược bình thường, vị chi muốn đột phá đến thiên cấp phải cần đến cản ngàn vạn trung phẩm linh thạch.
Tuy Lâm Phong lấy được không ít linh thạch bên trong U Minh bảo khố nhưng hắn còn phải mua nhà, tạm thời không thể chi ra nhiều như vậy, chỉ có thể để Vô Cực Thánh Thụ dừng lại ở địa cấp.
Dù đã bỏ ra cả trăm vạn trung phẩm linh thạch nhưng Lâm Phong lại không cảm thấy đau lòng, Vô Cực Thánh Thụ sau khi trưởng thành nhất định sẽ mang đến cho hắn vô số lợi ích, vụ đầu tư này chỉ có lời chứ không lỗ.
Hôm sau, Cửu Huyền Thánh Thành trời xanh gió mát, không khí trong lành, là thời gian thích hợp để đi dạo và ngắm cảnh.
Bên ngoài đại môn Lãnh gia, một thanh niên đứng dưới gốc đại thụ, thỉnh thoảng lại liếc nhìn vào bên trong, bộ dáng thập phần khả nghi, nếu không phải vì thanh niên này quen mặt thì đã sớm bị đám hộ vệ đuổi đi.
Thanh niên đứng đợi một lúc thì nhìn thấy một nữ tử xinh đẹp từ bên trong đại môn bước ra, hắn vội vẫy tay với nàng.
- Hàn Băng sư tỷ, đệ ở bên này.
Lãnh Hàn Băng từng bước đi về phía thanh niên, giọng nói vẫn lạnh như thường.
- Tìm ta có chuyện gì?
Lâm Phong không trả lời, ánh mắt liên tục đánh giá nữ tử đối diện, rõ ràng vẫn xinh đẹp động lòng nhưng hắn lại cảm giác trên người nàng có thêm một thứ gì đó rất đặt biệt, không thể nhìn rõ, không thể diễn tả thành lời.
- Cảm giác này hình như đã gặp ở đâu thì phải?
Lâm Phong suy nghĩ một lúc, cuối cùng cũng nhớ ra, lần đầu hắn gặp Linh Mộng cũng có cảm giác như thế này, theo lão đầu giải thích thì loại cảm giác này chỉ xuất hiện khi thực lực của đối phương hoàn toàn áp đảo Lâm Phong.
Lãnh Hàn Băng bị Lâm Phong nhìn một lúc, ánh mắt lạnh lùng thoáng qua chút bối rối, lưu manh hẹn nàng ra đây chẳng lẽ chỉ để ngắm nhìn?
Lâm Phong nhìn Hàn Băng thêm một lúc, ánh mắt lưu luyến rời khỏi người nàng, lão bà của hắn ngày càng xinh đẹp, dù có ngắm cả đời cũng không chán nhưng trước tiên vẫn phải làm chính sự.
- Hàn Băng sư tỷ, đệ có một chuyện cần tỷ giúp đỡ.
- Là chuyện gì?
- Nơi này không tiện nói chuyện, chúng ta đổi một chỗ khác có được không?
Hàn Băng khẽ gật đầu, cả hai cùng rời đi, nửa canh giờ trôi qua, hai người vẫn đi dạo bên trong Thánh Thành, bộ dáng của Lâm Phong không có gì là nóng vội, thỉnh thoảng còn dừng lại bên đường cùng Hàn Băng lựa chọn vật phẩm.
Lúc sau, hai người dừng lại trước một căn biệt viện, Lâm Phong đẩy cửa bước vào, ánh mắt liên tục liếc nhìn xung quanh, vẻ mặt tràn đầy hài lòng.
- Sư tỷ thấy nơi này thế nào?
- Khá tốt.
Hàn Băng khẽ gật đầu, nơi này tuy không thể so với Lãnh Phủ nhưng cũng không tệ, diện tích khá lớn, ngang dọc hơn vài dặm, hoa viên, đại sảnh, phòng ốc đều có đủ, chỉ cần bố trí thêm vài cái đại trận là có thể ở lại tu luyện.
Mấy hôm trước, Lâm Phong có nhờ Phong Viêm tìm giúp một căn biệt viện, kết quả là gian thương ném cho hắn một bảng danh sách, bên trong có đến mười mấy căn biệt viện đang rao bán ở Thánh Thành.
Sau khi khảo sát một thời gian, Lâm Phong quyết định chọn căn biệt viện này, không chỉ có diện tích lớn mà giá thành cũng thuộc loại bình dân, lúc đầu gia chủ ra giá 9000 vạn trung phẩm linh thạch, nhờ có Phong gia giúp đỡ nên đối phương đã bớt cho hắn 200 vạn trung phẩm linh thạch.
Khuyết điểm duy nhất là vị trí của biệt viện nằm khá xa khu vực trung tâm, ít người lui tới nhưng đây lại chính là thứ mà Lâm Phong cần, sắp tới hắn sẽ chuyển số linh dược bên trong Thánh Đan Các về dược viên của biệt viện, sau đó sẽ dùng Thông Thiên Giới Chỉ rút ngắn thời gian thành thục của linh dược, tốt nhất là chọn một nơi ít người để dễ hành sự.
Lâm Phong dẫn Hàn Băng đi dạo vài vòng bên trong biệt viện, mỗi lần đến một nơi hắn đều giới thiệu với nàng, lúc này cả hai đã bước vào hoa viên, trước mặt là hàng ngàn đóa hoa nở rộ, cảnh tượng rực rỡ làm cho một nữ lạnh lùng như Hàn Băng cũng phải rung động.
Lâm Phong lấy ra một cái hộp ngọc đưa cho nữ tử bên cạnh.
- Hàn Băng sư tỷ, chúc mừng sư tỷ đột phá thành công.
Lãnh Hàn Băng nhìn hộp ngọc trong tay Lâm Phong, trong lòng có chút loạn nhịp, từ lúc bước chân vào biệt viện, nàng đã đoán ra được vài chuyện, chỉ là không ngờ mọi thứ lại đến nhanh như vậy.