Thiên La

Chương 238: Thượng Cổ Chiến Trường 10



Cả đám lập tức xoay người bỏ chạy nhưng rất nhanh lại phát hiện một vấn đề nghiêm trọng, sau khi trận hỗn chiến với chương ngư kết thúc, cự xà và cự giải đều bị thương chưa lành, huyết nhục vẫn chưa khô, dù có chạy đến đâu cũng sẽ bị kiếm ngư phát hiện.

Lâm Phong chạy được một lúc thì giọng nói của cự xà truyền đến.

- Mau phá bỏ khế ước.

- Lão muốn bỏ ta ở lại một mình hả?

- Ngươi chạy đi, bản tọa sẽ ở lại chặn lão kiếm ngư.

- Như vậy sao được.

Lâm trận rút lui không phải là đạo quân tử, hơn nữa không có lão xà trợ giúp thì một mình Lâm Phong cũng không dám chạy loạn bên trong Thượng Cổ Chiến Trường.

Đúng lúc này giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Tiểu tử ngươi hỏi hai tên đó xem có biết vị trí của Thủy Hỏa Song Linh Thảo không?

Lâm Phong vừa nghe lão đầu nói liền tỉnh ngộ, hai tên này là dân bản địa không chừng biết được vị trí của Thủy Hỏa Song Linh Thảo, chỉ cần đến được nơi đó thì có thể nhờ yêu nữ giúp đỡ.

- Lão xà, có biết Thủy Hỏa Song Linh Thảo ở chỗ nào không?

- Đó là thứ gì?

- Là một gốc linh dược…

Sau khi nghe Lâm Phong miêu tả một lúc, cự xà gật đầu.

- Bản tọa biết một nơi có thứ ngươi cần tìm.

- Chỗ đó xa không?

- Cách nơi này hơn vạn dặm.

- Chắc là nơi đó rồi.

La Bàn Vĩnh Cửu chỉ vừa mất tín hiệu cho nên nơi Lâm Phong cần tìm sẽ không cách nơi này quá xa, khoảng cách cự xà đưa ra rất phù hợp với phân tích của hắn.

- Hai lão mau thu nhỏ lại, để ta giúp cho một đoạn.

Cự xà lập tức thu nhỏ thân hình, cự giải bên cạnh cũng làm theo, cả đám cùng phóng khỏi đại hải, Lâm Phong thả ra Thiên Ảnh Ma Điêu mang theo một xà một giải bay đi.

Thiên Ảnh Ma Điêu vừa bay được một lúc thì một đạo yêu lực hùng mạnh từ bên dưới hải vực bắn tới, Ảnh Điêu lập tức đổi hướng tránh né.

- Để ta.

Thêm một đạo yêu lực bắn tới, cự giải lập tức khôi phục thân hình dùng cơ thể to lớn đỡ lấy công kích của kiếm ngư, có lẽ vì khoảng cách quá xa nên yêu lực của kiếm ngư không thể xuyên phá phòng ngự của lão.

Lâm Phong thấy vậy liền thở phào, sắc mặt hắn vừa ổn định thì bị cảnh tượng bên dưới dọa cho xanh mét.

- Chạy lẹ.

Một thanh cự kiếm từ dưới hải vực nhô lên, mũi kiếm chỉ về phía Thiên Ảnh Ma Điêu, cuồng phong gào thét, một đạo yêu lực kinh thiên động địa phá không bay về phía Ảnh Điêu.

Lâm Phong cảm giác cả người lạnh toát, một đạo áp lực vô hình ép tới làm cho hắn khó thở, thú văn lập tức được kích hoạt, Thiên Ảnh Ma Điêu như một cơn gió lướt đi nhưng vẫn không trốn thoát.

- ẦM… Rắc…

Yêu lực đánh vào thân cự giải, thanh âm vỡ nát liên tục vang lên, Thiên Ảnh Ma Điêu bị thổi bay mấy chục trượng sau đó tiếp tục vỗ cánh bay đi.

Lâm Phong cảm giác lục phủ ngũ tạng bên trong cơ thể đã thay đổi vị trí, không nhờ cự giải chống đỡ phần lớn yêu lực của lão kiếm ngư thì hắn và Ảnh Điêu có lẽ đã bay thẳng lên tiên giới.

Nhưng nhờ một đòn của kiếm ngư đã đẩy cả đám đi một đoạn khá xa, tạm thời rời khỏi phạm vi công kích của đối thủ.

Lâm Phong nhìn cự giải nằm bên cạnh, cái mai lớn của lão đã bị thủng một lổ, từ trên nhìn xuống có thể nhìn xuyên qua cơ thể cự giải, đủ thấy một đòn vừa rồi của kiếm ngư lợi hại thế nào.

- Lão giải, lão còn sống không?

- Bản tọa không ổn rồi, tiểu tử ngươi có đan dược gì tốt thì mau lấy hết ra đây.

- Lão đừng vội, có di ngôn gì thì từ từ nói, ta sẽ giúp lão thực hiện.

- Tiểu tử thúi, bản tọa vừa cứu ngươi một mạng đó.

Lâm Phong lấy ra một viên đan dược ném tới, cự giải liền dùng đôi càng lớn kẹp lấy rồi bỏ vào miệng, vẻ mặt vô cùng hưởng thụ, mùi vị thứ này tốt hơn mấy khối linh thạch rất nhiều.

Bên dưới đại, hải kiếm ngư vẫn tiếp tục đuổi theo, cứ như thế này thì sớm muộn gì cũng bị đuổi kịp, thông thường lúc rơi vào tình huống thế này Lâm Phong sẽ dùng ma trận tẩu thoát nhưng khoảng cách truyền tống chỉ có vài chục dặm, chưa đủ thoát khỏi tầm truy đuổi của kiếm ngư.

Thần thức Lâm Phong đảo qua giới chỉ vài lần cuối cùng dừng lại trên một tờ pháp chỉ.

- Sao ta lại quên mất thứ này nhỉ.

Lần trước Lâm Phong hiến kế giúp Linh Mộng đẩy lùi yêu thú ở Tinh Vân Thành đã được yêu nữ ban thưởng vài tờ pháp chỉ, lâu quá không dùng nên quên mất con hàng này.

- Lão xà, linh dược nằm ở hướng nào?

- Phía trước.

- Ta chuẩn bị dùng cấm thuật, một khi sử dụng sẽ giảm mấy chục năm thọ nguyên, hai lão không được quên ân tình này của ta đó.

Lâm Phong lấy ra 10 viên địa cấp yêu đan kích hoạt thiên cấp Hành Không Pháp Chỉ, hồng quang bao phủ Thiên Ảnh Ma Điêu, mang theo cả đám bay về phía chân trời.

Hai ngày sau, bên trên một hòn đảo nhỏ, hai đạo linh quang một lam một hồng đang dần hòa vào nhau, xung quanh là vô số tu sĩ, mỗi tên đều cầm binh khí trên tay, sẵn sàng chiến đấu.

Muốn hái linh dược thì phải xông vào địa bàn của Thất Thải Cự Hà, trong vòng một canh giờ tu sĩ vừa giao chiến với cự hà vừa hái linh dược không phải là chuyện đơn giản, cho nên bọn họ quyết định trước tiên sẽ giao chiến với cự hà, đợi khi nhị quang hợp nhất sẽ tiến vào hái linh dược.

Một lão đầu tế ra pháp chỉ, từng đạo lam quang chiếu xuống đại hải, pháp chỉ xoay vòng trên không, thủy vực xung quanh hòn đảo dần xoay theo, lúc sau, một xoáy nước khổng lồ đã xuất hiện.

- RỐNG…

Tiếng thét của đám cự hà liên tục truyền đến sau đó là vô số thủy cầu từ bên dưới hải vực bắn về phía tu sĩ.

- HỘ…

Kim sắc cự thuẫn hiện ra chắn lại toàn bộ số thủy cầu, một lão đầu lăng không bay lên sau đó ném ra một cái lam võng vào đại hải.

- Thu…

Đại thủ lão đầu bắt ấn, lúc sau, một tấm lưới lớn màu lam từ bên dưới hải vực bay lên, trong lưới là hàng trăm đầu cự hà đang vùng vẫy.

Đám tu sĩ còn chưa kịp vui mừng thì một khối thủy cầu có bán kính cả chục trượng từ bên dưới hải vực phá không bay về phía lam sắc cự võng.

- Để đó cho lão phu.

Thêm một lão đầu vác theo đại đao bay tới, khí thế manh động, chỉ thấy đao ảnh dài hơn trăm trượng lóe lên, thủy cầu lập tức bị chẻ làm hai nửa.

- RỐNG…

Lại thêm vài khối thủy cầu bay tới, lão đầu vừa giơ lên đại đao thì cảm giác linh hồn chấn động, lão lập tức lui về phía sau, thủy cầu va vào lam sắc cự võng làm cho toàn bộ Thất Thải Cự Hà rơi xuống đại hải.

Đám lão đầu thấy vậy thì nhíu mày.

- Xem ra đám cự hà không dám xuất chiến.

- Thời gian không còn nhiều, lão phu đề nghị tất cả cùng xuống thủy vực chiến một trận.

Lão đầu vác theo đại đao lập tức gật đầu đồng ý.

- Lão phu đồng ý, không lẽ bao nhiêu đây người lại sợ một đám cự hà.

- Chỉ có thể làm như vậy.

Tiếp tục kéo dài thời gian sẽ bỏ qua cơ hội hái Thủy Hỏa Song Linh Thảo, nếu bỏ qua cơ hội lần này thì phải chờ thêm mười mấy ngày, bọn họ cũng không muốn vì hái một gốc linh dược mà bỏ qua vô số cơ duyên bên trong Thượng Cổ Chiến Trường.

Sau khi thương lượng xong, đám lão đầu lập tức lấy ra binh khí, cả đám cùng lúc xông vào hải vực, số tu sĩ còn lại đi theo phía sau yểm hộ.