Thiên La

Chương 241: Thượng Cổ Chiến Trường 13



Y phục của Lâm Phong và Phong Thanh Thanh cũng có ký hiệu giống nhau không chừng tên này thật sự là đệ đệ của nàng, nghĩ đến đây, sát khí trong ánh mắt Nguyên Đông ít đi vài phần.

Phong Thanh Thanh cảm giác khí tức trên người của đối phương đã giảm xuống, nàng lập tức ôm lấy Lâm Phong rời đi, Nguyên Đông không ngăn cản mà chỉ đuổi theo phía sau.

Trong lúc tìm một nơi an toàn để nghỉ ngơi, Lâm Phong từ chỗ lão đầu biết được thanh niên đang theo đuổi bạo nữ có thể là tên đã đánh ngang tay với đệ nhất thiên tài chiến đạo Nam Hoang Lưu Hoa Vân.

- Đúng là đen không chịu nổi.

Vừa tránh khỏi một đầu thiên thú lại gặp phải một tên thiên tài, tiếp tục như thế này chỉ sợ hắn thọ không lâu.

Phong Thanh Thanh mang theo Lâm Phong đến một nơi gần đó rồi dừng lại, nàng thả ra một đầu Lang Đầu Thủy Xà rồi đặt hắn lên.

- Ngươi ở đây nghỉ ngơi, ta đi giúp bọn họ.

- Đợi đã.

- Chuyện gì?

Lâm Phong nhìn tên nam tử mặc nguyên cây vàng từ trên xuống dưới, vẻ mặt lo lắng.

- Bây giờ đệ không thể sử dụng linh lực lỡ như bị yêu thú tấn công thì sao?

- Ngươi yên tâm, xung quanh nơi này đã không còn yêu thú.

- Chẳng phải vẫn còn một con ở đây sao?

Ánh mắt Lâm Phong nhìn thanh niên gần đó nhưng đại thủ lại chỉ vào Lang Đầu Thủy Xà.

- Lỡ như tên này tạo phản thì sao?

- Hừ.

Phong Thanh Thanh đương nhiên biết dâm tặc đang ám chỉ Nguyên Đông, nàng do dự một lúc cuối cùng vẫn quyết định ở lại bảo vệ cho hắn.

Cách đó không xa, trận chiến vẫn đang diễn ra kịch liệt, gần trăm tên tu sĩ vây đánh một đầu kiếm ngư, tình thế vô cùng hỗn loạn, đại hải liên tục dậy sóng.

- HỐNG…

Kiếm ngư thét lớn một tiếng, thanh âm mang theo một cổ dị lực làm cho linh hồn đám cường giả rung lên, yêu vĩ quét ngang, cuồng phong gào thét bay về phía tu sĩ.

- Phá…

Hai lão đầu mặt y phục giống nhau cùng lúc xuất hiện, trường kiếm trong tay chém tới, hai đạo kiếm khí phá không bay đi, kiếm khí xuyên qua phong nhận bay thẳng về phía kiếm ngư.

Cái miệng khổng lồ của kiếm ngư mở rộng nuốt luôn hai đạo kiếm khí trước sự kinh ngạc của đám lão đầu.

Một lão đầu tế ra pháp chỉ, lam quang rực sáng, lam sắc yêu ngư có kích thước không thua gì kiếm ngư hiện ra, thanh niên này vừa được triệu hồi liền phóng tới tấn công đối thủ, hai bên vừa va chạm, lam ngư lập tức bị kiếm ngư xuyên qua, ngay cả yêu đan cũng bị nuốt mất.

- Nghiệt súc, mau trả yêu đan cho lão phu.

Lão đầu lại tế ra thêm một tờ pháp chỉ, hư ảnh cự kiếm cao hơn ngàn trượng từ trên cao đâm xuống đại hải.

- Keng…

Kiếm ngư xoay người dùng cái mũi dài đỡ lấy, hư ảnh cự kiếm to lớn rung lên rồi vỡ nát.

- Khởi trận.

Tứ đại tôn giả chia ra bao vây kiếm ngư, mỗi vị tế ra một tờ pháp chỉ, đại thủ liên tục bắt ấn, một cái tử sắc cự võng hiện ra phủ xuống người kiếm ngư.

- HỐNG…

Sau khi bị tử sắc cự võng quấn chặt, dù kiếm ngư có vùng vẫy kiểu gì cũng không thoát được, yêu lực trên người không ngừng suy giảm.

- Các vị đạo hữu, mau tiêu diệt nghiệt súc.

Đúng lúc này, Thất Hải Cự Hà lại xuất hiện, bọn chúng liên tục phun ra thủy cầu muốn giải cứu kiếm ngư, vài vị tôn giả lập tức xuất hiện ngăn cản.

Đám cự hà xạ kích không thành liền đổi qua cận chiến, hai bên lại bắt đầu lao vào hỗn chiến.

Linh Mộng chỉ đứng một bên quan sát, nàng vừa nhìn thấy kiếm ngư bị trấn áp liền xoay người phóng vào đại hải, nhị quang vẫn hợp nhất, thời cơ hái linh dược vẫn còn.

Đám người bên cạnh nhìn thấy hành động của Linh Mộng liền đoán ra được ý đồ của nàng, mười mấy tên lập tức đuổi theo.

- Hết rồi sao?

Lâm Phong nhìn lão kiếm ngư bị trấn áp, trong lòng có chút hả hê, tên này đuổi đánh hắn liên tục mấy ngày liền, cuối cùng cũng bị tóm được.

- Tiểu tử ngươi gấp cái gì, kịch hay còn ở phía sau.

Lão đầu vừa dứt lời thì dị biến phát sinh, kiếm ngư đang bị trấn áp lại bắt đầu vùng vẫy, cơ thể tỏa ra từng luồng hắc vụ, khí tức không ngừng tăng lên.

- Sao tên đó lại bốc khói rồi?

- Tiểu tử ngươi nhìn cho kỹ vào, trước mắt ngươi chính là một trong hai loại sức mạnh đã từng thống trị đại lục.

Hắc vụ tỏa ra càng lúc càng dày đặc, cơ thể kiếm ngư dần biến đổi, yêu thể bắt đầu bành trướng, yêu nhãn hóa thành hắc nhãn, hơi thở mang theo từng luồng hắc khí.

- HỐNG…

Tiếng thét vang vọng khắp thiên địa, tử sắc cự võng rung lên rồi vỡ nát, kiếm ngư đằng không bay lên, thân ảnh to lớn che phủ một góc trời, hắc vụ vẫn không ngừng tỏa ra, yêu nhãn lạnh lùng như một vị ma thần từ trên cao nhìn xuống chúng sinh.

- Ngầu vãi chưởng.

Lâm Phong nhìn kiếm ngư lơ lửng trên không, trong lòng hắn chợt sinh ra một cảm giác thần phục, chỉ muốn quỳ xuống báy lạy.

Đúng lúc này, giọng nói của lão đầu truyền đến làm cho Lâm Phong thức tỉnh.

- Đây chỉ là một phần sức mạnh của Ma Tộc.

- Chỉ là một phần thôi sao?

- Đúng vậy.

Theo cổ thư ghi lại, muốn bộc phát hoàn toàn sức mạnh của Thần Ma nhị tộc thì cần phải có sừng trên đầu và cánh sau lưng, thứ mà kiếm ngư đang dùng chỉ là tinh hoa ma lực còn sót lại sau hàng vạn năm.

Lâm Phong nhíu mày.

- Chỉ có một phần mà đã bá đạo như vậy?

- Tên ngốc đó không chỉ kích hoạt ma lực mà còn thiêu đốt cả huyết mạch cho nên uy lực mới mạnh như vậy.

Theo lão đầu tính toán thì loại da dày thịt béo như kiếm ngư sẽ chứa một lượng lớn tinh huyết, có thể thiêu đốt liên tục trong vài ngày.

- Xem ra sắp có một trận chiến kinh thiên động địa.

Đám lão đầu đứng bên dưới nhìn lên, sắc mặt ngưng trọng, bộ dáng như gặp phải đại địch, mỗi người đều lấy ra binh khí cầm trên tay, khí tức tôn giả hoàn toàn bạo phát.

Thiên địa biến sắc, hắc vụ bao trùm trăm dặm xung quanh, đám lão đầu cảm giác linh hồn như đang bị thứ gì đó cắn nuốt.

- Dị lực thật đáng sợ.

Đây không phải là lần đầu tiên bọn họ đối mặt với loại dị lực bá đạo này, mỗi vị tôn giả đều lấy ra một viên linh châu kích hoạt, một vòng sáng xuất hiện ngăn lại hắc vụ.

Khi hai bên đang chuẩn bị lao vào hỗn chiến thì một đám tu sĩ từ bên dưới hải vực xông ra, vẻ mặt tràn đầy hoảng sợ.

- Chạy mau…

Đột nhiên đại hải truyền đến từng cơn chấn động, mấy trăm dặm lam hải dần biến thành huyết hải, nhiệt độ xung quanh điên cuồng tăng lên.

Lâm Phong đang ngồi chờ thời thì cảm giác có gì đó không ổn, đám tu sĩ liên tục bỏ chạy, ngay cả lão kiếm ngư đang trong hình tượng ngầu vãi chưởng cũng cắm đầu bay đi.

- Tiểu tử, mau rời khỏi nơi này.

Lâm Phong chuẩn bị kích hoạt Phi Vân chợt cảm giác eo hắn bị siết chặt, Phong Thanh Thanh ôm lấy hắn phá không bay đi, Nguyên Đông đứng bên cạnh cũng xoay người bỏ chạy.

Một cái hỏa cầu khổng lồ từ bên trong hải vực nhô lên, nhìn từ xa giống như một vầng thái dương bắt đầu ló dạng.

- ẦM…

Hỏa cầu nổ tung, hỏa khí xông thiên, đại hải chấn động, một luồn sức mạnh hủy thiên diệt địa tỏa ra tứ phía, tất cả sinh mệnh trong phạm vi trăm dặm xung quanh lập tức bị xóa sổ, ngay cả mấy hòn đảo gần đó cũng bị san bằng.

Uy lực vụ nổ mạnh đến mức tạo ra những cơn sóng cao đến cả ngàn trượng, dù là tôn giả nhìn thấy cũng phải quay đầu bỏ chạy.

Sau khi vụ nổ kết thúc, đại hải vẫn bị hỏa khí thiêu đốt, hơi nước liên tục bốc lên tạo thành một lớp sương trắng bao phủ mấy ngàn dặm hải vực.