Thiên La

Chương 244: Thượng Cổ Chiến Trường 16



Trong lúc Lâm Phong bế tắc thì giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Nếu tiểu tử ngươi bỏ lại sợi dây kia thì sẽ không bị phát hiện.

Nếu chỉ lấy Thất Thải Cự Hà thì đối phương sẽ nghĩ cự hà không bị nổ chết sau đó đã chạy thoát, dù kế hoạch thất bại cũng không tổn thất gì.

Nhưng nếu Lâm Phong nuốt hết thì đối phương không chỉ không bắt được gà mà còn mất cả thóc, nhất định sẽ truy cùng đuổi tận, ngàn dặm hải vực xung quanh chắc chỉ còn lại Lâm Phong, khả năng bị tóm được là rất cao.

Ánh mắt Lâm Phong nhìn bạo nữ nằm bên cạnh, vẻ mặt bất lực, nhân phẩm vừa chớm nở đã phai tàn.

- Ngươi vì ta mà trọng thương, ta vì ngươi mà mất một kiện thiên cấp bảo vật, chúng ta xem như không ai nợ ai.

- Đây chính là thiên cấp pháp bảo, tiểu tử ngươi bỏ được sao?

- Hài… lấy vật của người khác không phải đạo quân tử.

Dứt lời, Lâm Phong bắt đầu tháo kim tơ khỏi cơ thể Thất Thải Cự Hà, hắn loay hoay một lúc vẫn không làm được, kim tơ như mọc trên người cự hà, Lâm Phong phải nhờ lão giải cắt đôi cơ thể của cự hà mới có thể tháo được.

Sau khi ném kim tơ vào hải vực, Lâm Phong thu lại cơ thể to lớn của Thất Thải Cự Hà rồi cưỡi Lang Đầu Thủy Xà rời đi, nếu đúng như lão đầu nói thì xung quanh nơi này còn có một vị tôn giả, cưỡi Thiên Ảnh Ma Điêu rất dễ bị đối phương phát hiện.

- Lão xà, gần đây có chỗ nào an toàn không?

- Bản tọa biết một nơi khá tốt, thẳng tiến.

Cách đó vài vạn dặm có vài tu sĩ đang nghỉ chân trên một hòn đảo, một nữ tử mặc bạch y nhỏ giọng hỏi.

- Mẫn Quân sư tỷ, còn bao lâu nữa thì chúng ta đến nơi?

- Còn ít nhất vài ngày.

Trong tay Mẫn Quân cằm một cái La Bàn Vĩnh Cửu, trên mặt la bàn có ghi số 3, vị trí bọn họ cần đến nằm ở la bàn số 9, tức là cách nơi này khoảng 6 vạn dặm hải trình.

- Lâu vậy sao?

Sở Linh bĩu môi, ánh mắt thất vọng, nàng ở bên trong Thượng Cổ Chiến Trường đã được một thời gian, chỉ gặp vài tên tu sĩ cùng với một đám yêu thú cấp thấp, chẳng có gì thú vị.

- Nếu biết trước nơi này nhàm chán như vậy thì muội đã không đi.

- Nếu muội không đi thì sao có thể gặp lại Hàn Băng.

Hai nàng cùng nhìn về phía một nữ tử lạnh lùng ngồi một mình gần đó, từ khi gặp nhau đến giờ, hai bên chẳng nói được mấy câu.

Sở Linh nhỏ giọng nói.

- Mẫn Quân tỷ, hình như Hàn Băng tỷ đã thay đổi rất nhiều.

- Muội ấy đúng là không giống với lúc trước.

Thời gian trước, Lãnh gia từng dẫn Hàn Băng đến Huyền Băng Thánh Cung tầm sư học đạo, lúc đó Mẫn Quân và Sở Linh cũng là chân truyền đệ tử.

Cả ba nàng cùng được một vị trưởng lão Pháp Cung chỉ dạy, sau một thời gian chung sống đã trở thành tỷ muội tốt, lúc đó Hàn Băng chỉ ít nói chứ không cách người ngàn dặm như bây giờ.

Hàn Băng ngồi trên một khối cự thạch, ánh mắt nhìn huyết sắc đại hải vô tận, ngọc thủ nắm một cái la bàn, ánh mắt suy tư.

Đúng lúc này, một nam tử bước tới bên cạnh nàng, giọng nói ấm áp truyền đến.

- Hàn Băng sư muội có tâm sự gì sao?

La Tử Cường nở một nụ cười tiêu soái, hắn là tộc nhân dòng chính của La gia, một trong những đại tộc lớn nhất ở Bắc Hoang, tỷ tỷ là tuyệt thế thiên kiêu, bản thân lại là chấp sự Huyền Băng Thánh Cung cho nên thanh niên này vô cùng tự tin, chỉ cần La Tử Cường hắn mở lời thì sẽ không có nữ tử nào dám từ chối.

Nhưng chuyện gì cũng có ngoại lệ, La Tử Cường đợi một lúc vẫn không thấy nữ tử đối diện hồi âm, vẻ mặt có chút không tự nhiên.

- Hàn Băng sư muội, ta…

Lời còn chưa nói hết, La Tử Cường chợt cảm giác được một luồng hàn khí tràn tới, hắn lập tức lui lại.

Lãnh Hàn Băng vẫn ngồi im một chỗ lặng lẽ ngắm nhìn đại hải, mỗi lần bị người khác làm phiền thì nàng sẽ dùng hàn khí đuổi đối phương đi.

La Tử Cường nhíu mày, hắn chuẩn bị bước tới thì giọng nói của Mẫn Quân truyền đến.

- Tử Cường, đừng làm phiền Hàn Băng.

- Ta chỉ có ý tốt.

Sở Linh vừa nhìn liền nhận ra ý đồ của vị sư huynh này.

- Nếu huynh còn không biết hối cải thì muội sẽ đi tố cáo với Kinh Sương sư tỷ.

- Ta… ta đi là được chứ gì.

La Tử Cường buồn bực rời đi, Sở Linh mỉm cười đắc ý.

- Vẫn là Kinh Sương tỷ tỷ lợi hại.

Hàn Băng chợt xoay người nhìn hai nữ nhân bên cạnh.

- Kinh Sương tỷ thế nào rồi?

- Sư tỷ càng lúc càng lợi hại, bên trong Thánh Cung gần như vô đối rồi.

Sở Linh bắt đầu mang vô số thành tích gần đây của La Kinh Sương kể ra, giọng nói tràn đầy hưng phấn.

- Mấy tháng trước có một tên trên thiên kiêu bảng của Đông Hoang đến khiêu chiến, cuối cùng bị sư tỷ đánh cho không ngóc đầu lên được.

Lãnh Hàn Băng từng nghe nói về thiên kiêu bảng của Đông Hoang, những người có tên trên đó đều là tuyệt thế thiên tài, muốn đánh bại bọn họ dù là Linh Mộng cũng chưa chắc đã làm được.

Trong thời gian ở Huyền Băng Thánh Cung, Hàn Băng từng được La Kinh Sương chỉ dẫn không ít lần nên nàng hiểu rõ thiên phú của vị sư tỷ này, so với Linh Mộng chỉ hơn chứ không kém.

Một nơi khác bên trong Thượng Cổ Chiến Trường, vài vạn tu sĩ đang tập trung lại với nhau, số lượng không ngừng tăng lên.

Đám lão đầu nhìn vài ngàn tu sĩ vừa bay đến, vẻ mặt ngưng trọng.

- Sao đến giờ bọn họ còn chưa tới?

- Không lẽ đã xảy ra chuyện?

Một lão đầu mỉm cười.

- Các vị đạo hữu yên tâm, có thể bọn họ đã gặp được kỳ ngộ nên đến trễ một chút.

- Hừ, còn kéo dài thời gian chỉ sợ sẽ giống như lần trước, không tới được Vạn Cốt Sơn.

Trước mặt bọn họ là một mảnh hải vực rộng lớn tràn đầy biến động, bên dưới hải vực là địa bàn của hàng vạn đầu hải sa, ở giữa vô số hải sa có một ngọn bạch sơn mờ ảo, nơi đây chính là Vạn Cốt Sơn cũng là tuyệt địa duy nhất bên trong Thượng Cổ Chiến Trường.

Trong lúc hàng vạn tu sĩ chuẩn bị xông vào Vạn Cốt Sơn thì ở một nơi cách đó rất xa có một thanh niên đang cưỡi cua lướt sóng.

- Hú hú… quá đã…

Cự giải như một cơn gió lướt qua đại hải, Lâm Phong đứng phía trên, hai tay nắm chặt hai cái càng lớn, vẻ mặt tràn đầy hưng phấn.

- Lão giải, sắp tới nơi chưa?

- Vài dặm nữa là tới nơi.

- Cái gì… từ từ… chậm chậm thôi… mau dừng lại…

Nơi an toàn mà lão giải nói là địa bàn của một đầu cự quy, bình thường thanh niên này chỉ ăn rồi ngủ, mỗi lần ngủ một giấc là mười mấy năm.

Dù là vậy thì nơi này vẫn rất an toàn vì đám yêu thú sẽ không dám đến đây náo loạn, nếu làm cho cự quy tỉnh giấc thì hậu quả sẽ rất thê thảm.

- Ketttttttt…

Cự giải phanh dài một đường trên đại hải rồi dừng lại.

- Tiểu tử ngươi yên tâm, lão ô quy kia sẽ không dễ tỉnh như vậy đâu, lần trước có hai đầu thiên thú ở đây đánh nhau cả buổi thì lão mới chịu tỉnh.

- Kết quả thế nào?

- Còn thế nào nữa, đương nhiên là bị nuốt mất xác.

- Ực…

Lâm Phong đột nhiên cảm giác có một luồng hàn khí thổi qua, hắn lập tức lui lại giữ một khoảng cách an toàn với cự giải.

Lúc này cự xà cũng đuổi đến, trên lưng lão chở theo một cái hoàng kim cự đỉnh, bên trong kim đỉnh có một nữ tử đang ngủ say, vẻ mặt tái nhợt.