Lâm Phong vừa nói vừa lấy ra một viên đan dược bỏ vào miệng Phong Thanh Thanh, thứ hắn cho nàng dùng là một viên địa cấp thượng phẩm Phục Thương Đan được luyện chế từ Khổ La Thảo, một trong những gốc linh dược có vị đắng nhất tu chân giới.
Lần trước Phi Dao sư tỷ diễn đan cho đám nội môn đệ tử đã lựa chọn loại đan dược này, lý do rất đơn giản, tên nào có ý kiến với đan thuật của nàng thì nàng sẽ để tên đó thử đan, Lâm Phong thấy cách này không tệ nên cũng học theo, không ngờ hôm nay lại có dịp sử dụng.
Sau khi Lâm Phong cho bạo nữ dùng đan dược thì rời đi, hắn vừa bước ra khỏi lều thì nữ tử nằm trên giường liền mở mắt, Phong Thanh Thanh lấy viên đan dược trong miệng ra, gương mặt tái nhợt thoáng hiện chút huyết sắc nhưng không phải vì hiệu quả của đan dược mà là vì tức giận.
- Đâm tặc khốn kiếp, ngươi đợi đó cho lão nương.
Ngọc thủ Thanh Thanh giơ lên, một bình đan dược xuất hiện trong tay nàng, bên trong bình có vài viên Phục Thương Đan, đều là thiên cấp thượng phẩm đan dược.
Phong Thanh Thanh lấy một viên đan dược bỏ vào miệng, cảm giác mát lạnh lan tỏa toàn thân, mùi vị tốt hơn viên đan dược của Lâm Phong không biết bao nhiêu lần, những vết thương ngoài da bắt đầu khôi phục với tốc độ mắt thường có thể thấy rõ.
Nửa canh giờ trôi qua, tất cả vết thương trên cơ thể Phong Thanh Thanh đã hoàn toàn biến mất, linh hồn và kinh mạch của nàng đều bị tổn thương nghiêm trọng, dù có thiên cấp đan dược hỗ trợ vẫn cần thêm một khoảng thời gian để khôi phục.
Phong Thanh Thanh nằm trên giường, ánh mắt ngắm nhìn viên đan dược Lâm Phong để lại, trong lòng nàng dâng lên một loại cảm giác phức tạp khó tả.
Lúc Lâm Phong chữa trị lần đầu tiên thì Phong Thanh Thanh đã khôi phục được ý thức, tuy nàng không thể cử động nhưng nàng vẫn có thể cảm giác được mọi thứ xung quanh, cảm giác được từng cơn đau đớn do vết thương trên cơ thể mang lại.
Hơn hai mươi năm trước, Phong Thanh Thanh tận mắt nhìn mẫu thân phải chịu cảnh cô độc bên trong cấm địa nhưng không làm được gì, dù cho nàng đã dùng mọi cách để cầu xin trưởng bối trong tộc nhưng đáp lại chỉ là những cái lắc đầu lạnh lùng.
Hai mươi năm sau, Phong Thanh Thanh chỉ có thể nằm im chịu đựng từng cơn đau đớn từ linh hồn và thể xác truyền đến, cứ ngỡ cảm giác tuyệt vọng năm xưa lại hiện ra nhưng giữa lúc tăm tối nhất, một tia sáng xuất hiện mang theo cảm giác ấm áp bao phủ lấy linh hồn đang bị tổn thương của nàng.
Khóe môi Phong Thanh Thanh khẽ nhếch lên, gương mặt xinh đẹp hiện ra nụ cười mỉa mai, lúc nàng cần sự giúp đỡ nhất thì những người cùng chung huyết thống kia chỉ im lặng đứng nhìn, còn tên nam nhân mà nàng xem thường lại không tiếc tiêu hao hồn lực để giúp nàng khôi phục.
Nếu như năm xưa cũng có một người nào đó giống như Lâm Phong, có thể mang đến cho nàng một chút hơi ấm trong lúc cô độc thì có lẽ nàng đã không giống như một con nhím nhỏ, lúc nào cũng phải xù lông để tìm một cảm giác an toàn.
- Nể tình ngươi cứu ta một mạng, chuyện hôm nay lão nương sẽ không tính với ngươi.
Phong Thanh Thanh ngắm nhìn viên đan dược trong tay một lúc, sau đó lấy ra một bình ngọc cẩn thận bỏ viên đan dược vào, nếu là bình thường thì nàng sẽ bố trí một vài trận pháp xung quanh rồi mới vận công chữa thương nhưng lần này nàng lại không làm như vậy, không hiểu sao nàng lại có lòng tin tên nam nhân ngoài kia sẽ bảo vệ nàng.
Thêm vài ngày trôi qua, linh lực của Phong Thanh Thanh đã khôi phục được một nửa, lúc này nàng đang ngồi bên trên một khối cự thạch, ánh mắt nhìn một xà, một giải cách đó không xa.
Vẻ bề ngoài của cự xà và cự giải không có gì nổi bật nhưng luôn tạo cho Phong Thanh Thanh một cảm giác nguy hiểm, loại cảm giác này chỉ xuất hiện khi nàng gặp phải đối thủ lợi hại.
- Hai đầu yêu thú này thật sự đã bị ngươi thu phục?
- Đương nhiên.
Lâm Phong nghe bạo nữ hỏi liền gật đầu, vẻ mặt tràn đầy đắc ý, một tên linh giả ngũ cấp có thể thu phục được hai đầu thiên cấp yêu thú, thiên hạ này ngoài hắn ra thì còn ai.
Lúc này cự xà và cự giải đã thu nhỏ thân hình nằm trên một khối cự thạch, đây chính là chủ ý của Lâm Phong, nếu hai thanh niên này vẫn giữ cái thân thể to lớn sẽ rất dễ kinh động đến lão ô quy.
Phong Thanh Thanh nhìn tên nam nhân bên cạnh một lúc, ánh mắt thoáng qua chút do dự, cuối cùng nàng vẫn lấy một mảnh hắc giáp từ bên trong giới chỉ đưa cho hắn.
- Thứ này xem như là quà đa tạ ngươi đã giúp ta chữa thương.
- Quân tử thi ân bất cầu báo, ngươi xem ta là loại người… thứ này ngươi tìm được ở đâu vậy?
Lâm Phong chuẩn bị trang bức một chút nhưng khi nhìn thấy vật phẩm trong tay Phong Thanh Thanh, vẻ mặt hắn lập tức thay đổi.
Từ khi giao dịch với Lâm Phong bên trong Vô Cực bí cảnh, Phong Thanh Thanh vẫn có cảm giác nợ hắn một ân tình cho nên nàng đã bí mật bắt tên tiểu đệ đến tra khảo.
Phong Viêm ngoan ngoãn khai ra hết mọi chuyện, tên sư huynh này biết được khá nhiều chuyện của Lâm Phong, từ chuyện thu mua linh dược đến chuyện của Huân Vũ, ngay cả mảnh Hộ Thần Giáp cũng nghe được chút ít.
Phong Thanh Thanh nghe nói Lâm Phong đặc biệt quan tâm đến mảnh hắc giáp liền hỏi.
- Mảnh giáp đó trông như thế nào?
- Hình dáng tương tự như mảnh hắc giáp mà gia gia đã mang về từ Thượng Cổ Chiến Trường.
- Chuyện hôm nay không được nói cho hắn biết, nếu không hừ…
- Biểu tỷ yên tâm, đệ nhất định sẽ giữ im lặng.
Phong Viêm tất nhiên sẽ không mang chuyện bán đứng huynh đệ ra nói lung tung, ở bên cạnh Lâm Phong một thời gian hắn biết tên sư đệ này cực kỳ nguy hiểm, không cẩn thận là mất linh thạch như chơi.
Phong Thanh Thanh nhìn bộ dáng kinh ngạc của Lâm Phong, xem ra mảnh hắc giáp này đối với hắn rất quan trọng.
- Mảnh hắc giáp này là do một vị trưởng bối của Phong gia tìm được bên trong Thượng Cổ Chiến Trường.
- Thật sao?
Lâm Phong nghe bạo nữ nói, hai mắt sáng lên.
- Là chỗ nào vậy?
Phong Thanh Thanh lấy ra một cái La Bàn Vĩnh Cửu đưa cho hắn.
- Đây chính là nơi trưởng lão của Phong gia tìm được thứ đó.
Lâm Phong nhận lấy La Bàn Vĩnh Cửu, có thứ này trong tay thì hắn sẽ dễ dàng tìm được nơi có mảnh Hộ Thần Giáp, không chừng nơi đó vẫn còn vài mảnh đang chờ đợi hắn.
Nghĩ đến đây, máu nóng trong người Lâm Phong lại dâng lên, vẻ mặt tràn đầy hưng phấn.
- Giờ tới đó luôn.
- Tiểu tử ngươi gấp cái gì, chuyện đâu có đơn giản như vậy.
Lâm Phong vừa đứng dậy thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Nơi này rộng lớn như một cái hoang vực, chỉ dựa vào một cái la bàn thì đi đâu mà tìm.
- Lão nói không sai.
Chỉ dựa vào một cái la bàn thì cơ hội tìm được mảnh Hộ Thần Giáp đúng là rất thấp, nghĩ đến đây, máu nóng trong người Lâm Phong giảm không phanh.
- Tiểu tử ngươi hỏi xem nha đầu kia có biết chỗ đó trông như thế nào không?
- Tiền bối có cao kiến gì sao?
- Không chừng hai tên tiểu đệ của ngươi có thể giúp được.
- Tiểu đệ?
Lâm Phong mất một lúc mới nhận ra hai tên tiểu đệ mà lão đầu nói chính là hai đầu cự thú đang nằm hóng gió, hai thanh niên này là dân bản địa không chừng sẽ biết được địa điểm cụ thể.