Trong thời gian cự giải đào nguyên thạch, lớp băng của lam y nữ tử tạo ra liên tục bị hải cẩu tấn công, lớp này vừa vỡ thì nàng liền tạo ra một lớp khác làm cho đám hải cẩu không thể tiến vào.
Vài canh giờ trôi qua, giọng nói của Lâm Phong vang lên.
- Tổng cộng có 12 khối Băng Nguyên Thạch, mỗi người một nửa, ngươi thấy được không?
- Tốt.
Lâm Phong nhìn lam y nữ tử bước tới gần, hắn lập tức lui lại giữ khoảng cách với đối phương.
- Đợi đã, ta còn có chuyện muốn nói.
- Chuyện gì?
- Ngươi còn non và xanh…
Lam y nữ tử không đợi đối phương dứt lời đã động thủ, hàn khí từ khắp nơi tràn về phía Lâm Phong, trong vòng bán kính một trượng nơi hắn đứng lập tức hóa băng.
Nhưng nàng vẫn chậm một bước, nói về tẩu thoát thì Lâm Phong là một thiên tài chân chính, cảm giác nguy hiểm vừa xuất hiện thì hắn liền kích hoạt ma trận.
Lam y nữ tử tập kích bất thành lập tức xoay người rời đi, từ trước đến giờ chưa có ai dám chọc giận nàng, cho dù có đuổi khắp Thượng Cổ Chiến Trường thì nàng cũng phải moi được tên khốn đó ra.
Bên trên băng đảo, Hàn Băng, Thanh Thanh và đám người Huyền Băng Thánh Cung vẫn đang chờ đợi tin tức của Lâm Phong.
Lãnh Hàn Băng vài lần muốn xông vào hải vực nhưng bị Phong Thanh Thanh ngăn lại.
- Thiên Ảnh Ma Điêu vẫn còn ở đây thì tên đó sẽ không sao.
Lâm Phong và Thiên Ảnh Ma Điêu đã ký kết linh hồn khế ước, một khi hắn xảy ra chuyện thì Ảnh Điêu nhất định sẽ có phản ứng, đến bây giờ đầu yêu cầm này vẫn rất sung sướng.
- Tiểu điêu ngoan, mau há miệng ra a…
Sau khi Lâm Phong rời đi, Thiên Ảnh Ma Điêu đã thu nhỏ thân hình biến thành một con vịt đen với bộ lông xù, nhìn qua chẳng khác gì mấy con thú nhồi bông biết di chuyển.
Sở Linh vừa nhìn thấy liền chạy tới ôm lấy, bộ dáng vô cùng yêu thích, nàng còn lấy ra vài viên yêu đan cho Ảnh Điêu ăn.
Thiên Ảnh Ma Điêu vừa nuốt một viên yêu đan liền xoay người chạy về phía hố băng, cơ thể biến lớn, khí tức địa cấp yêu thú bùng nổ.
Lâm Phong cưỡi cự xà từ bên trong hải vực phóng ra, cự giải theo phía sau.
- Mọi người cẩn thận, ma nữ sắp xuất hiện.
- Để đó cho ta.
La Tử Cường bước lên phía trước, hắn lấy một tờ pháp chỉ kích hoạt, lam quang rực sáng, một cái lam võng bao phủ bên trên miệng hố, trường thương trong tay sẵn sàng chiến đấu.
Lúc này, một đạo hàn khí bức người từ bên dưới hải vực truyền đến, Mẫn Quân cảm giác đạo hàn khí này vô cùng quen thuộc, sắc mặt khẽ biến, nàng vội hét lên.
- Tử Cường, mau dừng tay.
Lam y nữ tử từ bên dưới hải vực bay lên, nàng vừa xuất hiện thì bị một cái lam võng phủ xuống, tiếp đó là một thanh kim sắc trường thương đâm về phía nàng.
- Không biết sống chết.
Ngọc thủ kết ấn, băng vực khai mở, lam võng phía trên lập tức hóa băng rồi rơi xuống, trường kiếm trong tay nàng chém về phía đối thủ.
La Tử Cường không ngờ đối phương lại lợi hại như vậy, nhìn kiếm khí phá không bay tới, hắn vội dùng trường thương đỡ lấy.
- Keng…
Lâm Phong nhìn La Tử Cường bị đánh lui liền bay tới ứng cứu.
- Nữ tặc to gan, dám đả thương chấp sự Huyền Băng Thánh Cung.
- Chỉ là một tên vô dụng, không xứng là Huyền Băng đệ tử.
- Nói cho ngươi biết, Tử Cường sư huynh chính là chấp sự của Huyền Băng Thánh Cung, chỉ cần một tay cũng có thể áp chế ngươi.
- Vậy sao?
Lam y nữ tử cởi trường bào và khăn che mặt để lộ ngọc dung và y phục, nàng liếc nhìn La Tử Cường đang đứng gần đó, chỉ một ánh mắt đã làm tên này không dám ngốc đầu.
Lâm Phong nhìn thấy y phục của đối phương lập tức xoay người bỏ chạy, ký hiệu trên y phục của lam y nữ tử hoàn toàn giống với ký hiệu của đám người Huyền Băng Thánh Cung, vừa nhìn liền biết mấy tên này là cùng một bọn.
Lam y nữ tử lập tức đuổi theo, ngọc thủ giơ ra muốn tóm lấy thanh niên phía trước, hàn khí khóa chặt thân ảnh Lâm Phong.
Đúng lúc này, một đạo lam quang bay tới ngăn cản lam y nữ tử, Lãnh Hàn Băng xuất hiện giúp hắn giải trừ hàn khí.
Trường thương trong tay Phong Thanh Thanh đâm về phía lam y nữ tử, thất đạo thương ảnh mang theo phong chi lực phá không bay đi.
Lam y nữ tử bắt thủ ấn, hàn khí hóa thành một lớp băng thuẫn ngăn cản công kích của Phong Thanh Thanh, ngọc cốt chỉ về phía Lâm Phong, linh lực hóa thành một đạo lam quang lướt đi.
- Thuẫn.
Lãnh Hàn Băng giơ lên pháp trượng, lam quang hóa thành một vòng sáng bảo vệ nàng và lưu manh.
Lâm Phong kích hoạt pháp chỉ, hư ảnh bạch sắc cự đao chém về phía lam y nữ tử đẩy nàng lui về phía sau, Phong Thanh Thanh thừa lúc đối thủ chưa ổn định, trường thương quét tới, vô số phong nhận bay về phía đối thủ.
Lam y nữ tử mặt không biến sắc, ngọc cước dẫm lên phong nhận mượn lực bay về phía đối thủ.
- Không thể nào.
Lâm Phong nhịn không được mà thốt lên, phong chi lực của bạo nữ vừa nhanh vừa sắc, cho dù là tôn giả nhìn thấy cũng phải kiên kị, không ngờ đối phương lại hóa giải đơn giản như vậy.
Lãnh Hàn Băng nhìn nữ tử đang lướt tới, ánh mắt ngưng trọng, nàng lập tức tế ra hai tờ pháp chỉ, lam quang rực sáng, hai đầu băng điêu bay về phía đối thủ.
Lam y nữ tử đột nhiên dừng lại, lam quang từ cơ thể nàng không ngừng tỏa ra, ngọc cốt chỉ về phía băng điêu.
Lam quang rực rỡ như một dòng trường hà nhấn chìm hai đầu pháp thú bay tới, linh quang tan biến, nhị điêu cũng không còn.
Lam y nữ tử chỉ về phía Lâm Phong, lam sắc trường hà chưa kịp hiện ra thì một giọng nói truyền đến.
- Kinh Sương sư tỷ, hạ thủ lưu tình.
Mẫn Quân bay đến đứng trước người Hàn Băng, nàng biết rõ uy lực chiêu này của sư tỷ vô cùng kinh khủng, lần trước thiên kiêu Đông Hoang chính là bại dưới chiêu này.
Lam quang trên người La Kinh Sương dần tán đi, ánh mắt nhìn về phía Mẫn Quân.
- Có chuyện gì?
- Nàng chính là Hàn Băng sư muội.
La Kinh Sương nhìn nữ tử bên cạnh Mẫn Quân, trong đầu chợt nhớ đến một nữ hài từng đến Huyền Băng tu luyện cách đây vài năm.
Lúc đó La Kinh Sương được sư phụ giao cho trách nhiệm chăm sóc Lãnh Hàn Băng, cả hai ở cạnh nhau một thời gian, nàng phát hiện vị tiểu muội này có tính cách không khác gì mình, tình cảm giữa hai người từ đó dần tốt lên.
Hàn Băng tu luyện ở Huyền Băng Thánh Cung được vài năm thì trở về Cửu Huyền, từ đó về sau cả hai không còn gặp nhau nhưng thỉnh thoảng Kinh Sương vẫn nhớ đến vị tiểu muội này.
Kinh Sương bay đến bên cạnh Mẫn Quân, ánh mắt nửa tin nửa ngờ.
- Thật sự là Hàn Băng?
- Đúng vậy.
Không chỉ Kinh Sương mà ngay cả Mẫn Quân khi gặp lại Hàn Băng cũng có chút kinh ngạc, tiểu nha đầu kiêu ngạo ít nói năm xưa nay đã trở thành một băng sơn mỹ nhân cách người ngàn dặm.
Lãnh Hàn Băng nhìn lam y nữ tử bước tới gần, nàng vội lách người xuất hiện bên cạnh Lâm Phong, lam trượng trong tay giơ lên, lam quang tạo thành kết giới bảo vệ lưu manh.
Lâm Phong chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một cảm giác nguy hiểm ập đến, lam y nữ tử đột nhiên xuất hiện phía sau hắn, ngọc thủ của nàng muốn tóm lấy hắn nhưng đã bị lam quang ngăn lại.
- Muội đúng là tiểu Băng.
Tuy hai người chỉ ở bên nhau vài năm nhưng đều hiểu rõ tính cách của đối phương, khi Kinh Sương vừa tiếp cận thì Hàn Băng đã đoán ra mục tiêu của vị sư tỷ này chính là lưu manh đang đứng phía sau nàng.
- Kinh Sương sư tỷ, đã lâu không gặp.
Lãnh Hàn Băng hướng về phía đối phương hành lễ nhưng ánh mắt vẫn luôn đề phòng.