Trên đường đi, Lâm Phong liên tục gặp phải công kích, phần lớn chỉ lướt qua người hắn, số ít đi đúng vị trí thì bị Phong Thanh Thanh và Lãnh Hàn Băng ngăn cản.
Nửa giờ trôi qua, phía trước xuất hiện mấy chục tên tu sĩ đang giao chiến với một đám yêu cầm, nhìn qua có vẻ ngang tài ngang sức.
Lâm Phong liếc nhìn xung quanh, bộ dáng như đang tìm thứ gì đó.
- Sao không thấy nữ tặc đâu nhỉ?
- Nơi này chỉ là vòng ngoài, nha đầu kia có lẽ đã tiến sâu vào bên trong.
Vạn Cốt Sơn là địa bàn của đám hải sa, trước mắt chỉ có yêu cầm tham chiến chứng tỏ nơi này vẫn còn cách một khoảng khá xa.
Thiên Ảnh Ma Điêu đổi hướng bay đi, mục tiêu lần này của Lâm Phong là mảnh Hộ Thần Giáp, ở lại giao chiến với đám yêu thú chỉ tốn thêm thời gian và linh lực.
Ảnh Điêu bay được một lúc thì bị mấy đầu địa cấp yêu cầm bám theo, bọn chúng vừa tiếp cận liền bị uy áp của tổ thú dọa cho bỏ chạy.
Yêu cầm vừa rời đi thì một đàn yêu ngư xuất hiện, bọn chúng há miệng phun thủy kích về phía Thiên Ảnh Ma Điêu.
- Để đó cho ta.
Phong Thanh Thanh chuẩn bị động thủ thì bị Lâm Phong ngăn lại.
- Ăn một ném của lão tử.
Lâm Phong vừa dứt lời liền bắt lấy cự giải trong hình dáng thu nhỏ nằm bên cạnh ném xuống, đại hải thoáng cái lại trở nên yên tĩnh, đám yêu ngư cũng không thấy xuất hiện, chắc là đã bị cự giải nuốt sạch rồi.
Lúc sau, cự giải từ bên dưới đại hải nổi lên.
- Tiểu tử, xuống đây đi cho lẹ.
- Tốt.
Lâm Phong thu lại Ảnh Điêu rồi cùng băng nữ và bạo nữ nhảy lên người cự giải.
- Xuất phát.
- Bản tọa có một kế hoạch đưa tiểu tử ngươi thẳng đến chỗ đám hải sa, có dám thử không?
- Có gì không dám.
- Vậy thì chui vào.
Cự giải sẽ mượn cớ chi viện chạy thẳng đến chỗ hải sa, nếu để đám yêu thú nhìn thấy lão mang theo mấy tên nhân tộc nhất định sẽ bị nghi ngờ.
- Đúng là diệu kế.
Lâm Phong vừa nghe liền đồng ý, hai nữ bên cạnh cũng không phản đối, tất cả cùng tiến vào bên trong cự giải.
Vừa bơi được một lúc, giọng nói của cự giải truyền đến.
- Còn một vấn đề nữa, nơi này tương đối nguy hiểm nên giá cả có chút thay đổi, mỗi giờ ba chiếc xà diệp.
- Sao lão không đi ăn cướp đi.
- Ngươi không muốn có thể rời đi.
- Đi thì đi.
Lâm Phong vừa ngóc đầu ra thì thấy một đàn thủy quái bơi ngang, tính sơ qua cũng gần cả ngàn đầu, hắn lập tức đổi ý.
- Giá cả hợp lý, tiếp tục.
Bên trong hải vực, cự xà và cự giải cũng xem là có chút máu mặt, đám yêu thú lại bận giao chiến với tu sĩ nên Lâm Phong một đường thuận lợi thẳng tiến Vạn Cốt Sơn.
Càng tiến về phía trước thì chiến trường càng náo nhiệt, tu sĩ và yêu thú giao chiến mọi lúc mọi nơi, ngay cả tôn giả và thiên thú cũng bắt đầu xuất hiện.
- Lão giải, phía trước có hàng kìa.
Trên đường đi, Lâm Phong gặp được không ít yêu thú từ bên trên rơi xuống, dù sao cũng không thể cùng mọi người chiến đấu không bằng lui về làm công tác hậu cần, ví dụ như thu dọn chiến trường.
- HỐNG…
Đúng lúc này một thanh âm quen thuộc truyền đến, cự giải đang bơi tới lập tức dừng lại.
- Không ngờ cái tên này vẫn còn sống.
Lâm Phong vừa nghe liền nhận ra tiếng thét vừa rồi là của lão kiếm ngư, vì hắn mà lão bị mười mấy vị tôn giả vây đánh sau đó còn phải thiêu đốt huyết mạch cuối cùng bị nổ bay đi đâu không biết.
Với từng ấy kỷ niệm, một khi gặp nhau nhất định hắn sẽ được lão kiếm ngư tiếp đón rất nhiệt tình.
- Lần này phiền phức lớn rồi.
Kiếm ngư xuất hiện thì kế hoạch của cự giải xem như phá sản, một khi đám người Lâm Phong lộ diện nhất định sẽ bị lão kiếm ngư truy sát.
Lãnh Hàn Băng ngồi bên cạnh chờ đợi một lúc vẫn không thấy cự giải chuyển động, ánh mắt nàng nhìn tên bên cạnh.
- Có chuyện gì sao?
- Phía trước có một tên quái vật rất lợi hại.
Phong Thanh Thanh nghe hắn nói liền xen vào.
- Có phải kiếm ngư không?
- Nó đó.
Lần trước ở chỗ đám cự hà, Phong Thanh Thanh đã từng nhìn thấy qua sức mạnh của kiếm ngư, đầu thủy quái này đúng là rất lợi hại.
- Ở đây có nhiều tu sĩ như vậy chắc gì kiếm ngư sẽ tấn công chúng ta.
- Thật ra ta với lão kiếm ngư đó có chút hiểu lầm.
Lâm Phong mang mọi chuyện kể sơ qua một lần làm cho hai nữ tử bên cạnh phải thay đổi ánh nhìn về hắn.
Lãnh Hàn Băng ở bên cạnh lưu manh một thời gian, biết được tên này không bao giờ yên phận, sớm muộn cũng sẽ gây họa chỉ là không ngờ hắn lại liều mạng như vậy.
Ánh mắt Phong Thanh Thanh ẩn hiện sát cơ, nếu tên dâm tặc này không chọc vào kiếm ngư thì địa mạch đã không nổ tung, nàng cũng không phải trọng thương đến bất tỉnh.
Lâm Phong cảm giác tình hình có chút không ổn, hắn dùng ánh mắt tự tin trấn an hai nữ tử bên cạnh.
- Mọi người yên tâm, chỉ một đầu kiếm ngư thôi mà, ta lo được.
Phong Thanh Thanh ngồi bên cạnh nghe Lâm Phong nói, không hiểu sao trong lòng nàng chợt xuất hiện một cảm giác bất an.
- Ngươi lại muốn làm gì?
- Thiên cơ bất khả lộ.
Sau khi suy nghĩ một lúc, Lâm Phong quyết định đổi hướng, bọn họ phải giữ một khoảng cách an toàn để tránh bị kiếm ngư phát hiện.
Cách đó vài chục dặm, hàng vạn tu sĩ và vô số yêu thú đang lao vào hỗn chiến, tôn giả vây đánh thiên thú, vương giả và linh giả sẽ giải quyết phần còn lại, mục tiêu của tu sĩ là đẩy lùi toàn bộ yêu thú ra khỏi Vạn Cốt Sơn, sau đó mới có thể xông vào hải vực tầm bảo.
Tương truyền nơi đây chính là trung tâm của Thượng Cổ Chiến Trường, bên dưới mảnh hải vực này ẩn chứa vô số bảo vật, muốn tầm bảo thì phải xuống hải vực, trước khi xuống hải vực thì phải đuổi đám thủy quái đi nếu không sẽ rất bất lợi.
Lúc này lão kiếm ngư đang bị mấy vị tôn giả vây đánh, từ sau khi đột phá, thực lực của thanh niên này tăng mạnh, dù giao chiến với một đám tôn giả cũng không rơi vào thế hạ phong.
Đột nhiên một đầu Hải Điêu Ngư từ bên dưới đại hải phóng lên, tốc độ không thua gì vương giả phi hành, thoáng cái đã tiếp cận đám tu sĩ, cái miệng đầy răng nanh cắn tới.
Vài tên vương giả kịp phản ứng lập tức lướt đi, đám linh giả chưa kịp kích hoạt pháp chỉ thì Hải Điêu Ngư đã áp sát.
- Nghiệt súc, mau dừng lại.
- ẦM…
Một vị tôn giả kịp thời xuất hiện, trường côn trong tay đập xuống, Hải Điêu Ngư bị đánh rơi vào đại hải.
Đám linh giả chưa kịp bỏ chạy thì hàng trăm khối thủy cầu từ bên dưới đại hải bắn tới, bọn chúng lập tức kích hoạt pháp chỉ phòng ngự.
Cách đó không xa, mấy chục vị tôn giả đang giao chiến với hải sa, bọn họ đứng thành hình cánh cung, vừa đánh vừa đuổi hải sa rời đi.
- RỐNG…
Hàng ngàn đầu hải sa liên tục xông thẳng vào đội hình tôn giả, đẩy cho đối thủ lùi lại, kết quả là hai bên giằng co vài giờ vẫn chưa phân thắng bại.
Một lão đầu nhíu mày.
- Cứ đánh như thế này không phải cách hay.
- Cầm tặc tiên cầm vương, có vị đạo hữu nào dám cùng lão phu chiến Hải Sa Vương không?
- Có lão phu.
Một lão đầu vác đao bước tới, ánh mắt hưng phấn nhìn đám hải sa bên dưới, tiếp theo lại có thêm ba lão đầu bước ra.
- Các vị giữ trận, Hải Sa Vương cứ giao cho bọn ta.
Bên trong hải vực có một đầu hải sa với hình dáng khác biệt, thanh niên này có kích thước gấp mấy lần hải sa bình thường, đầu mọc sừng, đuôi mọc vảy, lưng có hoa văn kỳ lạ, bên cạnh lúc nào cũng có vài tên tiểu đệ thiên cấp đi theo.