Thiên La

Chương 261: Thượng Cổ Chiến Trường 33





Không chỉ lão đầu mà đám tôn giả cũng biết được chuyện này nên bọn họ chỉ đứng một bên quan sát, hoàn toàn không có ý định giao chiến với thú cốt.

Lâm Phong nhìn lướt qua chiến trường, lão đầu nói đâu trúng đó, không có vị tôn giả nào động thủ, thú cốt chỉ đuổi theo đám yêu thú, nguyên nhân là vì Âm Thi Phấn vẫn còn tác dụng.

- Dù nhân tộc và yêu tộc không đội trời chung nhưng không thể vì vậy mà truy cùng đuổi tận, ngay cả xương cốt cũng không tha.

Không thể động vào đám thú cốt, Lâm Phong chỉ có thể đợi đến khi Âm Thi Phấn hết tác dụng sẽ xông vào hải vực tầm bảo, bây giờ thì tìm một chỗ an toàn để nghỉ ngơi.

Linh Mộng nhìn đám thú cốt bên dưới sau đó nhìn qua tên khốn bên cạnh, lần trước bên trong Cửu Huyền bí cảnh nàng đã từng nhìn thấy khung cảnh tương tự như thế này.

- Chuyện này có phải ngươi làm không?

- Ta có làm hay không thì liên quan gì đến ngươi.

- Nếu ngươi đã sớm có kế hoạch sao không thông báo với Thánh Cung, chẳng lẽ ngươi muốn độc chiếm bảo vật bên dưới Vạn Cốt Sơn?

- Ngươi đừng lấy dạ nữ nhân đo lòng quân tử.

Lâm Phong dùng ánh mắt châm biếm nhìn yêu nữ.

- Ta thiên sinh tuệ chất, tinh thông mưu lược, gặp nguy không loạn, có thể tùy cơ ứng biến giải quyết nan đề.

- Nam nhân chỉ giỏi khoác lác.

Linh Mộng bĩu môi, nàng chợt cảm giác hành động của mình có chút không đúng liền trừng mắt nhìn tên khốn đối diện sau đó xoay người đi đến bên cạnh Hàn Băng.

Sau khi thú cốt xuất hiện, tình hình bắt đầu thay đổi, chiến trường chia làm hai nửa, một bên là cốt thú đang truy đuổi yêu thú, một bên là tu sĩ đứng ngoài quan chiến.

Tuy bọn họ không biết chuyện gì đang xảy ra nhưng tình hình trước mắt lại vô cùng có lợi, chỉ cần đợi thêm một lúc nữa thì thực lực của đám yêu thú sẽ suy giảm, lúc đó là thời cơ để xông vào hải vực tầm bảo.

Đáng tiếc là đời không như mơ, một lúc sau khi đám cốt thú xuất hiện thì phía xa lại truyền đến tiếng thét kinh thiên động địa làm cho đám tôn giả biến sắc.

- Cuối cùng cũng đến.

- Cái gì đến?

Lâm Phong nghe lão đầu nói liền dùng ánh mắt tò mò nhìn về phía xa, chỉ thấy một mảnh huyết hải vô tận không một bóng hình.

- Chắc là có một đầu cự yêu vừa bơi ngang qua.

- Nếu có một đám người đào mồ tổ tiên của tiểu tử ngươi lên thì ngươi sẽ làm gì bọn chúng.

- Đương nhiên là liều mạng… hình như có chuyện không ổn sắp xảy ra.

- HỐNG…

Tiếng thét kinh thiên lần nữa truyền đến, một ngọn tiểu sơn từ bên dưới đại hải nhô lên sau đó di chuyển về phía chiến trường.

Cự giải đang nằm trên lưng Thiên Ảnh Ma Điêu vừa nhìn thấy ngọn tiểu sơn phía xa liền bật dậy, bộ dáng hoảng loạn.

- Tiểu tử chạy mau, còn không chạy thì chết cả đám.

- Có chuyện gì hử?

- Lão ô quy kia tới rồi.

- Ô quy?

Lâm Phong nhớ lúc chữa thương cho Phong Thanh Thanh đã chạy tới chỗ lão ô quy ẩn nấp một thời gian, ánh mắt hắn nhìn về phía ngọn tiểu sơn cách đó vài chục dặm, trong đầu xuất hiện một suy nghĩ làm cho hắn không rét mà rung.

- Lần này chơi dại rồi.

- HỐNG…

Thú văn trên người Thiên Ảnh Ma Điêu rực sáng, Ảnh Điêu như một tia chớp phóng ra khỏi chiến trường, vừa bay được vài dặm thì bên dưới chợt xuất hiện dị biến.

Một cái xoáy nước khổng lồ hiện ra, lực hút khủng khiếp kéo đám người Lâm Phong rơi xuống hải vực.

- RỐNG…

- HỐNG…

Cự giải và cự xà cùng lúc nhảy xuống đại hải, khí tức thiên thú cao gia bùng nổ tạm thời ngăn lại lực hút của xoáy nước, Thiên Ảnh Ma Điêu tiếp tục vỗ cánh bay đi.

Lâm Phong nhìn xoáy nước to lớn bên dưới chợt nhớ tới khung cảnh hắn từng gặp khi vừa tiến vào Thượng Cổ Chiến Trường.

- Không lẽ là tên đó?

- Nó đó.

Lão đầu khẳng định, lão còn nhớ rõ khí tức của thanh niên này, lúc đó Lâm Phong không đứng xa một chút thì bây giờ lão đã nằm trong bao tử của cái tên bên dưới.

Thêm vài tiếng thét kinh thiên từ khắp nơi truyền đến làm cho vạn dặm hải vực chấn động, đám tôn giả nhìn từng đầu cự thú lần lượt kéo đến, vẻ mặt nghiêm trọng, tiếp tục thế này không chỉ không đào được bảo vật mà còn có khả năng bỏ mạng lại nơi đây.

- RỐNG…

Tiếng thét từ bên trong xoáy nước vang vọng khắp thiên địa, tu sĩ bên dưới tôn giả trong vòng vài chục dặm xung quanh đồng loạt rơi xuống hải vực.

- Tất cả mau lui lại.

Một vị tôn giả lăng không bay tới bên trên xoáy nước, đại thủ bắt ấn, pháp chỉ lơ lửng trên cao, kim sắc linh quang lóe sáng, một ngọn hoàng kim cự sơn cao hơn ngàn trượng giáng thẳng xuống xoáy nước bên dưới.

- ẦM…

Một đạo thủy kích từ bên trong xoáy nước bắn ra, thủy lực xuyên qua kim sơn bay thẳng tới chỗ lão đầu.

- Thuẫn…

Hoàng kim cự thuẫn xuất hiện phía trước lão đầu, thủy kích đâm vào cự thuẫn, linh lực bùng nổ, đám tu sĩ xung quanh lập tức bị đẩy lui.

Thêm một đạo thủy kích từ bên trong xoáy nước bắn xuyên qua kim thuẫn đánh văng lão đầu bay xa mấy chục trượng, miệng liên tục phun máu.

- Phụt…

- Là thánh thú, chạy mau.

Đám tu sĩ vừa xoay người thì nhìn thấy một đầu cự quy từ bên dưới đại hải nổi lên, kích thước không thu gì cự sơn.

- RỐNG…

Lam sắc cự quy nhìn đám tu sĩ trên không, yêu nhãn tràn đầy phẫn nộ, nó thét lớn một tiếng, thanh âm chấn động thương khung, mấy chục tên tu sĩ đứng gần nhất cảm giác như kinh mạch toàn thân đứt đoạn, linh lực hỗn loạn, thân thể rơi vào đại hải.

Đúng lúc này lại có thêm vô số xúc tua đâm về phía tu sĩ, vài tên vội kích hoạt pháp chỉ nhưng chưa kịp tẩu thoát đã bị xúc tua xuyên qua người.

Chưa tới nửa giờ đã có ba đầu thánh thú xuất hiện, thế trận lại đổi chiều, tu sĩ dần rơi vào hạ phong, bỏ chạy tán loạn.

- Mau rút lui.

Một lão đầu lăng không bay tới, đại đao trong tay chém xuống, đao khí phá không bay đi, vài cái xúc tua lập tức bị chém đứt.

- RỐNG…

Chương ngư từ bên dưới đại hải nổi lên, kích thước không thua gì cự quy, ánh mắt phẫn nộ nhìn lão đầu trên không, gần trăm cái xúc tua to như đại thụ cùng lúc đâm về phía lão.

- Phá…

Hai đầu hỏa điêu từ xa bay đến, hỏa dực vỗ về phía chương ngư, hỏa ảnh như cuồng phong thiêu đốt xúc tua, mùi mực nướng tỏa ra mấy chục dặm chiến trường.

Tứ đại tôn giả cùng lúc xuất hiện phía trên chương ngư, mỗi vị tế ra một tờ pháp chỉ, linh quang lóe lên, một cái cự võng phủ xuống người chương ngư.

- Mau rút lui.

Tam đại thánh thú bị mấy chục vị tôn giả cầm chân, số tu sĩ còn lại nhanh chóng bỏ chạy, với thực lực của bọn họ ở lại cũng không giúp được gì chỉ làm mồi cho đám yêu thú.

Đám tu sĩ vừa chạy được một chút thì đại hải lại xuất hiện dị tượng, khí tức hùng mạnh bao trùm cả thiên địa, một bộ hài cốt từ bên trong đại hải bước ra.

Chiến trường lần nữa trở nên tĩnh lặng, hai bên tạm thời ngừng chiến, ngay cả đám tu sĩ đang bỏ chạy cũng dừng lại, tất cả đều nhìn về phía bộ hài cốt vừa xuất hiện với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa sợ hãi.

Hài cốt vừa xuất hiện không phải yêu cốt cũng không phải nhân cốt, tuy vẻ bề ngoài có vài phần tương tự nhân tộc nhưng sau lưng mọc cánh, trên đầu mọc sừng, toàn thân lấp lánh bạch quang, tay cầm hoàng kim cự cung.

- Là thần cốt.

Lâm Phong vừa nhìn liền nhận ra lai lịch bộ hài cốt vừa xuất hiện, ánh mắt hắn đánh giá bộ thần cốt vài lần cuối cùng dừng lại trên kim cung, thứ này tạo cho hắn cảm giác giống như lần đầu nhìn thấy Trấn Thiên Chung.

- Bảo vật xuất thế rồi.

- Là thiên cấp thượng phẩm binh khí.

Không chỉ lão đầu mà đám tôn giả đứng gần bộ thần cốt vừa nhìn liền nhận ra được phẩm cấp của hoàng kim cự cung, đây chính là tuyệt thế binh khí có thể sánh ngang với trấn cung chi bảo.