Thiên La

Chương 271: Thượng Cổ Chiến Trường 43



Lão đầu nhìn vẻ mặt tái mét của tên nào đó, giọng nói ẩn chứa vài phần khinh bỉ.

- Tiểu tử ngươi có đi tiếp không?

- Lão nói xem.

Dù trước mặt có là thánh nhân thì Lâm Phong cũng phải liều mạng, bây giờ mà lùi bước thì nửa đời còn lại của hắn sẽ phải trải qua ở cái nơi nhàm chán này.

Lâm Phong bước tới phía trước, hai tay đặt lên kim môn, từng đường trận văn tỏa sáng, hư ảnh kim quy lần nữa hiện ra sau đó hóa thành một đạo kim quang quấn quanh người hắn.

- Được rồi đi thôi.

Đại môn chầm chậm mở ra, một cổ uy áp kinh thiên động địa từ bên trong tràn tới, Lâm Phong cảm giác như trời sập, linh hồn không ngừng run lên, máu huyết như muốn trào ra, linh lực toàn thân tán loạn.

Đúng lúc này, kim quang trên người Lâm Phong rực sáng, hư ảnh kim quy xuất hiện.

- RỐNG…

Uy áp dần tan biến, Lâm Phong nằm bẹp trên mặt đất, bộ dáng vô cùng thảm hại, vẻ mặt tái nhợt vẫn chưa hết hoảng sợ.

- Lão đầu, còn sống không?

- Chút nữa thì đăng xuất.

Giọng nói lão đầu cũng không còn bình tĩnh như ngày thường, lão sống hơn mấy chục vạn năm, gặp qua không ít thánh nhân, trải qua không biết bao nhiêu trận đại chiến nhưng chưa từng thấy đạo uy áp nào khủng bố đến như vậy.

Lâm Phong chật vật đứng dậy, cả người tỏa ra kim quang lấp lánh, hắn lấy ra một viên đan dược nuốt vào, sắc mặt khôi phục vài phần huyết khí.

Sau khi ổn định tinh thần, Lâm Phong lấy một cái ma trận ném ra bên ngoài đại môn rồi từng bước tiến về phía trước.

Tuy có kim quang hộ thân nhưng Lâm Phong vẫn cảm giác khó thở, mỗi bước chân đều phải dùng toàn bộ sức lực để bước đi, tốc độ vô cùng chậm chạp.

- Tiểu tử ngươi kích hoạt Hộ Thần Giáp thử xem.

Lâm Phong lập tức làm theo lời lão đầu, hoa văn trên mảnh Hộ Thần Giáp lóe sáng, áp lực trên người hắn dần suy giảm nhưng chỉ được một chút, gần như không có tác dụng.

Phía sau kim môn là một cái thông đạo rộng vài trượng, hai bên là thạch bích trống không, một canh giờ trôi qua, Lâm Phong chỉ đi được hơn mười trượng.

Đúng lúc này, giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Tiểu tử ngươi có muốn phát tài không?

- Ở đây có bảo vật hả?

- Nếu lão phu đoán không lầm thì cái thông đạo này được xây từ Vạn Niên Huyền Thiết.

- Đó là cái gì?

Luyện khí không phải là sở trường của Lâm Phong, Vạn Niên Huyền Thiết gì đó hắn cũng chưa từng nghe qua.

Lão đầu thở dài, không kiến thức quả thật đáng sợ, bảo vật ngay trước mặt cũng xem thành phế vật.

Vạn Niên Huyền Thiết là một loại khoáng thạch dùng để luyện chế binh khí, thông thường thì 100 cân huyền thiết có thể luyện ra một thanh thiên cấp binh khí.

Lâm Phong đang bước đi chợt dừng lại, hắn quay đầu nhìn về phía sau, vẻ mặt ngốc trệ, khoảng cách từ chỗ hắn đến kim môn dài hơn mười trượng, toàn bộ đều được xây bằng Vạn Niên Huyền Thiết.

- Hình như lão tử vừa dẫm lên một núi linh thạch.

- Là một núi linh thạch rất lớn.

Lâm Phong lại có cảm giác khó thở, một núi linh thạch trước mặt nhưng ngay cả một khối hắn cũng không đào được, ai thấu nỗi đau này.

Vạn Niên Huyền Thiết có thể luyện chế thiên cấp binh khí tất nhiên cứng rắn vô cùng, với tình hình của Lâm Phong bây giờ bước đi còn khó thì nói gì đến đào khoáng.

- Hay là thả hai tên tiểu đệ ra xem bọn chúng có cạp được khối nào không?

- Bây giờ mà ngươi thả hai tên tiểu yêu đó ra thì ngày này năm sau chính là ngày giỗ của bọn chúng.

Sở dĩ Lâm Phong có thể bước đi bên trong thông đạo là nhờ kim quang hộ thể, huyền vũ gia thân, một khi cự xà và cự giải xuất hiện sẽ lập tức bị uy áp nghiền nát.

- Lợi hại như vậy sao?

- Dù là thánh thú cũng không dám tùy tiện bước vào nơi này.

Lâm Phong thở dài, ánh mắt bất lực liếc nhìn thông đạo phía sau một lúc rồi xoay người bước đi, những thứ không thuộc về hắn thì có cưỡng cầu cũng vô dụng.

Sau khi đi được thêm nửa canh giờ, trước mặt Lâm Phong xuất hiện một không gian rộng lớn, hắn vừa nhìn qua liền bị khung cảnh phía trước dọa cho đứng hình.

Cách Lâm Phong không xa có một đầu yêu thú đang nằm im bất động, thanh niên này có hình dáng tương tự như yêu thử, cao đến mấy chục trượng, trên đầu mọc một cái sừng, toàn thân phủ đầy lông xám.

Lâm Phong có thể cảm giác được đạo uy áp khinh thiên động địa đang đè lên người hắn chính là do đầu yêu thú trước mặt tỏa ra, bây giờ mà thanh niên này tỉnh lại thì hắn chết chắc.

- Lão… lão đầu, hình như chủ nhà ngủ rồi, chúng ta cũng đi thôi.

- Tiểu tử ngươi sợ cái gì, tên đó ngủm lâu rồi.

- Chết rồi sao?

- Chết queo rồi.

Tuy hai bên cách nhau mấy chục trượng nhưng lão đầu vẫn có thể cảm giác được đầu yêu thú trước mặt không còn khí tức sinh mệnh.

Lâm Phong vừa nghe lão đầu nói liền thu lại ma trận trong tay, ánh mắt nhìn đầu yêu thú cách đó không xa, dù biết trước mặt chỉ là một cái xác nhưng hắn vẫn không giấu được kinh ngạc, tên này chết rồi mà còn tỏa ra uy áp bá đạo như vậy không biết lúc sống thì mạnh đến mức nào.

Trong lúc Lâm Phong đang cảm thán thì giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Tiểu tử ngươi đừng có đứng ngây ra đó nữa, còn không mau động thủ.

- Hả?

- Không gian giới chỉ.

- Đúng rồi.

Với khoảng cách như thế này, thần thức của Lâm Phong không thể thu đầu yêu thú trước mặt vào giới chỉ, trước tiên hắn phải tới gần đối phương.

Nhưng càng đến gần thì áp lực đè lên người Lâm Phong càng mạnh, khi khoảng cách với đầu yêu thú còn hơn mười trượng, hai chân hắn đã bắt đầu run rẩy, mỗi bước đi đều vang lên tiếng kêu của xương khớp.

- Rắc rắc… lão đầu, ta chịu hết nổi rồi.

- Mau ném giới chỉ qua bên đó.

Lâm Phong dùng toàn bộ sức lực ném Thông Thiên Giới Chỉ về phía yêu thú, giới chỉ bay một vòng sau đó rơi xuống đỉnh đầu yêu thú, cơ thể to như một ngọn tiểu sơn thoáng cái đã biến mất như chưa từng xuất hiện.

Yêu thú không còn, áp lực cũng biến mất, Lâm Phong cảm giác cơ thể lại tràn trề sinh lực, hắn đi tới nhặt lấy Thông Thiên Giới Chỉ.

- Lão đầu, tình hình sao rồi?

Lâm Phong đợi một lúc vẫn không thấy lão đầu hồi âm, vẻ mặt thay đổi.

- Lão đầu còn sống không, alo alo…

- Tiểu tử ngươi không thể im lặng một chút sao?

- Ta thấy lão không trả lời, sợ lão gặp chuyện.

- Vậy sao?

Giọng nói lão đầu mang theo chút khinh bỉ.

- Đừng tưởng lão phu không biết, có phải tiểu tử ngươi sợ lão phu độc chiếm đầu yêu thú kia đúng không?

- Làm gì có, ta là thật tâm lo cho lão.

Lâm Phong ngẩng đầu, ánh mắt ngay thẳng, vẻ mặt tràn đầy chính khí, hắn thật sự lo cho lão, lo lão một mình độc chiếm thành quả.

- Lão kiểm tra thế nào rồi?

- Đầu yêu thú này không đơn giản.

- Cái này ta cũng biết, cho qua đi.

- Tiểu tử ngươi thì biết cái quái gì.

Sau khi kiểm tra một lúc, lão đầu phát hiện đầu yêu thú này không thuộc về đại lục, rất có thể thanh niên này đến từ ngoại vực hoặc là một vị diện cao hơn.

- Ý của lão là tiên giới hả?

- Không rõ.

Nơi cao hơn mà lão đầu nói chính là tiên giới trong truyền thuyết, là nơi mà tất cả tu sĩ trên đại lục mơ ước nhưng Lâm Phong lại không nằm trong số đó, hắn chỉ quan tâm thanh niên này có giá bao nhiêu mà thôi.

- Lão đoán xem tên này đáng giá bao nhiêu linh thạch?

- Có thể xem là bảo vật vô giá.

- Quá thơm.

- Cũng có thể xem là phế vật không đáng một xu.