Nhân Tộc vừa tiến vào phong ấn liền nhìn thấy không gian bên trong đã bị phá nát, thiên địa hoang tàn, sinh linh đồ thán, chỉ còn lại một đầu ngoại vực dị thú điên cuồng gào thét.
Hai bên vừa chạm mặt liền lao vào hỗn chiến, trận chiến lần này hoàn toàn không thua kém Thần Ma đại chiến, có thể xem là trận chiến lớn nhất của Nhân Tộc từng tham chiến.
Sau mười mấy ngày đêm giao chiến, cuối cùng Nhân Tộc đã thành công phong ấn ngoại vực dị thú nhưng tổn thất còn thê thảm hơn Thần Ma nhị tộc, mấy chục vị thánh nhân chỉ còn một người duy nhất sống sót.
- Trong trận chiến cuối cùng, mười hai vị đạo hữu đã cùng lúc thi triển cấm thuật giam cầm nghiệt súc để ta có thời cơ động thủ, đáng tiếc đầu nghiệt súc này sinh cơ hùng mạnh, ngay cả Diệt Thần Tiễn đã đâm vào nội đan cũng không thể tiêu diệt ngay lập tức.
- Hậu nhân đời sau ghi nhớ, trong vòng vạn năm không được thu hồi Diệt Thần Tiễn nếu không mảnh thiên địa này nhất định sẽ bị nghiệt súc phá hủy.
- Những đạo hữu có mặt nơi đây đã dùng sinh mạng để đánh đổi tương lai cho đại lục, hậu nhân có lòng xin đưa về cố hương…
Giọng nói của lục y nam tử nhỏ dần rồi biến mất, lục quang cũng tán đi, nơi này chỉ còn lại một mình Lâm Phong đứng đó, trong lòng tràn đầy cảm xúc.
Lục y nam tử chính là vị thánh nhân duy nhất của Nhân Tộc còn sót lại sau trận chiến nhưng ngài đã không rời đi mà chọn cách ở lại nơi này cùng những huynh đệ đã hi sinh để canh giữ ngoại vực dị thú.
Lâm Phong lui lại vài bước, hắn quỳ trên mặt đất, hướng về mười hai cái rương lớn bái lạy.
- Các vị tiền bối yên tâm an nghĩ, tiểu bối Lâm Phong xin thề, nhất định sẽ giúp các vị hoàn thành di nguyện.
Không có những vị tiền bối nằm lại nơi đây có lẽ bây giờ Thiên La đại lục đã không còn, Lâm Phong hắn cũng không có ngày hôm nay.
Lâm Phong vừa hành đại lễ xong thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Nếu mọi chuyện đúng như lời tên này nói thì đại sự không ổn rồi.
- Có chuyện gì sao?
- Tiểu tử ngươi còn nhớ mấy cái Khe Nứt ở Hoang Nguyên không?
- Chẳng lẽ cái Khe Nứt đó có liên quan đến ngoại vực dị thú?
Tuy ngoại vực dị thú đã bị tiêu diệt nhưng không gian đã không còn ổn định như lúc trước, có lẽ đại lục đang dần sụp đổ.
Lâm Phong nhíu mày, một khi đại lục tan vỡ thì hắn cũng tan xác, đột nhiên hắn phát hiện có chỗ không đúng.
- Hình như thời của lão không có Khe Nứt đúng không?
- Đúng là không có.
- Như vậy mấy cái Khe Nứt đó chưa chắc đã liên quan đến ngoại vực dị thú.
- Không phải tên này làm thì ai làm.
Muốn phá hủy một cái đại lục còn khó hơn lên trời, ngoại trừ yêu thú sở hữu thiên phú thôn phệ không gian ra thì ai có thể làm được, dù là thánh nhân cũng phải hơn trăm tên.
- Cho dù thủ phạm không phải là ngoại vực dị thú thì mảnh đại lục này cũng sắp sụp đổ, đó là chuyện không thể tránh khỏi.
Linh mạch đứt đoạn, linh khí khô cạn, đây chính là dấu hiệu rõ ràng nhất chứng tỏ Thiên La đại lục đang trên bờ vực sụp đổ.
- Vậy lão có đoán được bao giờ thì cái đại lục này sẽ sụp đổ không?
- Nhiều nhất là mười vạn năm.
- Hù, làm ta hết hồn.
Lâm Phong thở phào, đừng nói là mười vạn năm, đợi thêm vạn năm nữa ngay cả cốt của hắn cũng không biết có còn hay không.
Sau khi giành một phút mặc niệm cho các vị tiền bối, Lâm Phong bắt đầu kế hoạch hoàn thành di nguyện, muốn đưa những bộ hài cốt này về cố hương thì phải xác định được thân phận của mỗi người.
Bên cạnh mỗi bộ hài cốt đều có một cái ngọc bài, trên mỗi cái ngọc bài đều có một cái tên, đây chắc là thân phận của các vị tiền bối.
Ngoài ngọc bài ra thì còn có một vài món binh khí, thứ này có thể dùng làm tín vật để giúp hậu nhân của các vị tiền bối nhận tổ quy tông.
Lâm Phong cẩn thận kiểm tra từng bộ hài cốt, hắn phát hiện ngoại trừ chủ nhân của giới chỉ còn nguyên thì những bộ hài cốt còn lại đều bị tổn hại, nhẹ thì thiếu vài khúc còn nặng thì nát toàn thân.
Mấy món bảo vật còn thê thảm hơn, tất cả đều bị tổn hại đến mức không thể sử dụng, cho thấy trận chiến năm đó ác liệt như thế nào.
Sau khi kiểm tra xong, Lâm Phong thu lại mười hai chiếc rương vào giới chỉ, ánh mắt liếc nhìn xung quanh cuối cùng dừng lại trên một cái hộp ngọc gần đó.
Cái hộp ngọc này là Lâm Phong tìm được bên trong chiếc rương cuối cùng, là vật phẩm duy nhất còn nguyên vẹn, chắc chắn không phải là phàm vật.
- Nhất định là bảo vật.
Nắp hộp mở ra, bên trong hộp ngọc là một tấm da thú cũ nát đã đạt đến cấp độ cổ vật.
- Chỉ có nhiêu đây thôi sao?
Lâm Phong kiểm tra vài lần, bên trong hộp ngọc ngoại trừ tấm da thú ra thì không còn thứ gì khác, hắn cẩn thận quan sát tấm da thú trong tay, không ngờ thứ này lại là một tấm địa đồ, bên trên còn có vài chục nơi được đánh dấu.
- Nhất định là một tấm tàng bảo đồ.
- Chưa chắc.
Lão đầu ngay lập tức dập tắt ảo tưởng của Lâm Phong, vị trí được đánh dấu trên địa đồ có tới mấy chục nơi, làm gì có nhiều bảo tàng như vậy.
- Những vị trí được đánh dấu có thể là nơi ở của mấy tên thánh nhân đã tham gia tiêu diệt ngoại vực dị thú.
- Là như vậy sao?
Lâm Phong lần nữa rơi xuống đáy vực, vẻ mặt u ám, nếu rơi thêm vài lần không biết hắn có chịu nổi không.
Lão đầu nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của Lâm Phong thì vẽ ra cho hắn một con đường sáng.
- Thứ này so với tàng bảo đồ có khi còn tốt hơn.
- Tiền bối có cao kiến gì sao?
- Tiểu tử ngươi không biết động não sao?
Thánh nhân tham gia vây giết dị thú đều vẫn lạc bên trong Thượng Cổ Chiến Trường như vậy động phủ của bọn họ chắc chắn bỏ không.
- Động phủ của thánh nhân chẳng lẽ không thể so với mấy cái bảo tàng kia.
- Vẫn là tiền bối cao minh.
- Chỉ là động phủ thánh nhân không phải muốn vào là vào, với bản lĩnh của tiểu tử ngươi ngay cửa cũng bước không qua, hơn nữa đã không biết bao nhiêu năm trôi qua, chắc gì đã còn.
- Lão… ta hận.
Lâm Phong lại tiếp tục hành trình tầm bảo, mỗi một vị thánh nhân đều có một cái giới chỉ, tuy phần lớn bảo vật đều quá hạn sử dụng nhưng vẫn có vài thứ dùng được, trời không phụ người có lòng, nửa giờ trôi qua, cuối cùng Lâm Phong cũng tìm được vài món bảo vật.
Đầu tiên là khoáng thạch, thứ này không có hạn sử dụng, để càng lâu thì càng tốt, nơi này có tới năm rương khoáng thạch trải qua vô số năm tháng, giá trị liên thành.
Bên cạnh đó còn có vài quyển thư tịch ghi lại những sự kiện thời kỳ Thần Ma nhị tộc, thứ này đối với Lâm Phong không có nhiều lợi ích nhưng lão đầu lại rất hứng thú.
Một canh giờ trôi qua, Lâm Phong đã kiểm kê xong toàn bộ vật phẩm bên trong giới chỉ, tuy kết quả không được như mong đợi nhưng vẫn có thể chấp nhận.
Lâm Phong đi đến bên cạnh bộ thánh cốt, sau khi kiểm tra giới chỉ thì hắn đã tìm được ngọc bài của vị tiền bối này, biết được vị thánh nhân này tên gọi là La Phong.
- Tên của tiền bối và tiểu bối gần giống nhau, xem ra chúng ta thật sự có duyên phận.
Đối với vị thánh nhân này Lâm Phong thật lòng kính phục, trong trận chiến năm đó nếu ngài không dùng Diệt Thần Tiễn đâm vào nội đan của ngoại vực dị thú thì có lẽ mọi chuyện đã khác.