Lâm Phong nhìn hai đầu yêu cầm rơi vào hỏa vực của yêu nữ, hắn lấy ra một tờ pháp chỉ kích hoạt, hư ảnh bạch sắc cự đao xuất hiện.
- Ăn một đao của lão tử.
Bạch sắc cự đao chém bay hai đầu thiên cấp yêu cầm, đánh bọn chúng rơi thẳng xuống đại địa tạo thành hai cái hố lớn.
Khói bụi tan biến, hai đầu yêu cầm từ trong hố bay ra, bộ dáng thảm hại, bọn chúng nhìn về phía Lâm Phong thét lớn vài tiếng phẫn nộ sau đó quay đầu bay vào Hoang Nguyên vô tận.
- Mấy tên này sống nhây thật.
Lâm Phong nhìn hai đầu thiên cầm bỏ chạy cũng không đuổi theo, Thiên Ảnh Ma Điêu đổi hướng bay về phía đệ tử Thánh Cung.
Chưa bay được bao lâu Ảnh Điêu lại bị một đám yêu thú tấn công, tiếp tục thế này thì bọn họ sẽ rơi lại phía sau.
Lâm Phong chợt nghĩ ra một diệu kế, hắn lấy Dạ Ảnh khoác lên người, ánh mắt nhìn về phía yêu nữ và bạo nữ.
- Hai ngươi mau vào đây.
- Ngu ngốc.
Linh Mộng vừa nhìn liền nhận ra kế hoạch của Lâm Phong, nàng lấy ra một tờ pháp chỉ kích hoạt, thân ảnh mờ dần rồi biến mất, khí tức cũng tiêu tán.
Phong Thanh Thanh đứng bên cạnh cũng lấy ra một tờ pháp chỉ kích hoạt, Lãnh Hàn Băng vừa định kích hoạt pháp chỉ thì bị lưu manh ngăn lại.
- Hàn Băng sư tỷ, tình hình bây giờ vô cùng hung hiểm, không nên lãng phí linh lực.
Lâm Phong lấy Dạ Ảnh khoác lên người Hàn Băng, đại thủ ôm lấy eo thon, khí tức của nàng dần tan biến.
Lãnh Hàn Băng cảm giác eo nhỏ bị siết chặt, ánh mắt lạnh lùng nhìn tên nam nhân bên cạnh.
- Thả ta ra.
- Không được, đệ buông tay tỷ sẽ bị ngã.
Lý do của Lâm Phong vô cùng chính đáng, lúc này Hàn Băng không thể sử dụng linh lực nếu không sẽ bị đám yêu thú phát hiện.
Lãnh Hàn Băng kháng cự vài lần vẫn không thoát khỏi cặp sắc thủ của lưu manh, trong tình trạng không thể sử dụng linh lực thì nàng hoàn toàn không phải đối thủ của hắn.
Thiên Ảnh Ma Điêu bay thẳng vào thú triều, không còn khí tức tu sĩ trên người, Ảnh Điêu như một đầu yêu thú hoang dã điên cuồng lao đi.
Lâm Phong một tay nắm yêu vũ, một tay ôm Hàn Băng, ánh mắt nhìn vô số yêu thú lướt qua, đột nhiên phía trước xuất hiện một đạo thất sắc linh quang chiếu sáng rực rỡ.
- Là phong linh.
Vẻ mặt Lâm Phong hiện rõ hưng phấn, chỉ cần vượt qua được phong linh thì hắn có thể tiến vào Tinh Vân Thành sau đó trở về Thánh Cung.
Bên trên phong linh rộng lớn có một cái thông đạo u ám, linh khí từ thông đạo không ngừng phun ra, xung quanh thông đạo, đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung đang hỗn chiến kịch liệt với Ma Giáo, đám người vừa trở về từ Thượng Cổ Chiến Trường cũng tham chiến.
Thiên Ảnh Ma Điêu vừa bay tới gần chiến trường, Linh Mộng lập tức giải trừ Ẩn Hình Pháp Chỉ, cơ thể nàng hóa thành một đạo hồng quang lướt thẳng về phía Ma Giáo.
- RỐNG…
Tiếng yêu thú gầm thét vang vọng khắp thiên địa, Lâm Phong vừa nghe liền nhận ra thanh âm này chính là tiếng thét của U Minh Cổ Xà.
Cách đó không xa, hắc xà và kim ngưu đang giao chiến bất phân thắng bại, mấy chục dặm hoang địa xung quanh đều bị hai đầu yêu thú san bằng, ngay cả đám thiên thú cũng không dám tới gần.
- Không ngờ ngay cả hộ cung thánh thú cũng xuất hiện.
Kim sắc cự ngưu đang giao chiến với U Minh Cổ Xà chính là hộ cung thánh thú của Cửu Huyền Thánh Cung.
Hộ cung thánh thú sinh sống bên trong cấm địa của Thánh Cung chuyên canh giữ những nơi trọng yếu, mỗi đầu yêu thú đều sở hữu tổ huyết cường đại, chỉ khi Thánh Cung gặp uy hiếp thì bọn chúng mới xuất hiện.
Hai bên giao chiến thêm một lúc thì Ma Giáo dần rơi vào thế hạ phong, bọn chúng không ngờ đám tu sĩ từ Thượng Cổ Chiến Trường lại trở về vào đúng lúc này.
- Thu trận.
Vài chục tên hắc y nhân bay tới bên cạnh phong linh thu lại trận bàn sau đó kích hoạt pháp chỉ rời đi.
- RỐNG…
U Minh Cổ Xà hướng về phía thông đạo rống lớn, lúc sau, vài đầu thiên thú từ bên trong phong linh chạy ra, tất cả bọn chúng cùng tiến vào Hoang Nguyên vô tận.
Đệ tử Cửu Huyền nhìn đám người Ma Giáo hoàn toàn rút lui rồi tiến vào thông đạo, nhiệm vụ của bọn họ là bảo vệ đại thành trì chứ không phải truy cùng diệt tận Ma Giáo.
Bên trong phong linh lúc này vẫn còn vài vạn yêu thú đang hỗn chiến với tu sĩ, thiên thú đã rút lui, đám yêu thú như rắn mất đầu dần rơi vào thế hạ phong, hai bên giao chiến thêm vài canh giờ thì đám yêu thú hoàn toàn bị quét sạch.
Chiến trường chỉ còn lại một mảnh thiên địa hoang tàn cùng với vô số thi thể của yêu thú và tu sĩ.
- Không biết trận chiến này còn kéo dài đến bao giờ.
- Chuyện gì cũng có hai mặt, tiểu tử ngươi đừng quá bi quan.
Lâm Phong nhìn hàng vạn thi thể yêu thú bên dưới, những thứ này chính là phần thưởng cho kẻ chiến thắng, thú triều giống như một cuộc thí luyện của thiên địa dành cho Nhân Tộc, những kẻ yếu sẽ bị đào thải.
Không còn yêu thú ngăn cản, tu sĩ có thể dùng tốc độ nhanh nhất tiến về phía Tinh Vân Thành, một lúc sau, thành trì đã xuất hiện trong tầm mắt.
Đại thành trì phồn hoa tráng lệ giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát, vài nơi có cường giả thủ hộ như Vạn Bảo Các, Phủ Thành Chủ… vẫn còn đứng vững, những nơi còn lại thì như một cái di tích tồi tàn.
Sau khi trận chiến kết thúc, tất cả tu sĩ bắt đầu thu dọn chiến trường, không chỉ đệ tử Thánh Cung mà tán tu và các thế lực cũng tham gia, chỉ cần có công bảo vệ thành trì sẽ được Thánh Cung ban thưởng.
Thiên Ảnh Ma Điêu lượn một vòng bên trên Tinh Vân Thành rồi hạ cánh xuống một cái biệt viện còn khá ngon lành, nơi đây chính là căn cứ của Cửu Huyền Thánh Cung, có tôn giả tọa trấn, thiên trận bảo vệ, dù thiên thú có tiến vào thành trì cũng không dám chạy tới làm loạn.
- Hài… cuối cùng cũng tìm được một nơi bình yên.
- Đúng là một nơi tốt để yên nghỉ.
- Lão không có câu nào để nói hả?
- Vào thôi.
Lâm Phong lấy ra ngọc bài Thánh Cung đeo lên người sau đó hiên ngang bước vào, bên trong biệt viện có một nơi dành riêng cho đệ tử chân truyền, khi hắn tới nơi thì nhìn thấy vài chục tên đồng môn đang băng bó vết thương.
- Xem ra lão tử vẫn chưa thể yên nghỉ, à nhầm là nghỉ ngơi.
Lâm Phong là đan sư sao có thể đứng im mà nhìn, hắn đi tới bên cạnh một vị sư tỷ sau đó lấy ra mấy bình đan dược chuẩn bị giúp nàng trị thương.
- Để ta.
Lãnh Hàn Băng không biết từ lúc nào đã xuất hiện phía sau Lâm Phong, nàng cầm lấy bình đan dược trong tay lưu manh, vẻ mặt lạnh lùng nhìn hắn.
- Ngươi mau đi giúp các vị sư huynh.
- Tuân lệnh.
Lâm Phong lập tức chạy đi, trong lòng thầm mắng bản thân ngu ngốc, trước mặt lão bà lại dám nổi sắc tâm, đúng là không biết sống chết.
Lại thêm vài ngày trôi qua, tu sĩ trở về từ Thượng Cổ Chiến Trường càng lúc càng nhiều, số lượng đệ tử Thánh Cung không ngừng tăng lên ngược lại số lần Ma Giáo tập kích lại liên tục giảm xuống.
Thông thường Ma Giáo sẽ tấn công ba ngày một lần nhưng từ lúc Lâm Phong trở về đến giờ đã được năm ngày, đối phương vẫn án binh bất động.
- Như vậy cũng tốt.
Ngũ đại Thánh Cung vừa giao chiến với đám yêu thú bên trong Thượng Cổ Chiến Trường nếu tiếp tục giao chiến với Ma Giáo sẽ không chiếm được nhiều ưu thế.