Thiên La

Chương 289: Giao Chiến



Quỷ Ảnh hướng về thuộc hạ phía sau ra lệnh, một đám hắc y nhân vội tiến lên phía trước, trong tay mỗi tên đều cầm theo vài khối hắc cầu.

- Đây là món quà tiếp theo, mời các vị đạo hữu thưởng thức.

- Cẩn thận ám khí.

Mấy chục tên hắc y nhân cùng lúc ném hắc cầu về phía ngũ đại Thánh Cung, hắc cầu vừa bay tới bên trên Phệ Linh Đại Trận liền nổ tung, vô số hắc thủy từ trên cao rơi xuống.

Đám tu sĩ bên dưới vội tránh né nhưng bên trong Phệ Linh Đại Trận không gian có hạn, vài tên tu sĩ phản ứng chậm chỉ có thể vận linh lực chống đỡ.

- Hình như đây không phải là độc thủy.

- Hương vị khá tốt.

Lâm Phong nhìn hắc thủy rơi lên yêu cầm, hắn đợi một lúc vẫn không thấy chuyện gì xảy ra liền lấy một giọt xem thử.

- Là phong dịch.

- Phẩm cấp không thua gì thiên dược, không tệ.

- Chẳng lẽ Ma Giáo đổi tính, muốn quay đầu sao?

- Mặc kệ bọn chúng, thu trước rồi tính.

Lão đầu vừa dứt lời, Lâm Phong lập tức hành động, hắn lấy ra mấy cái bình ngọc bắt đầu thu thập phong dịch, một bình thiên cấp phong dịch có giá trị còn cao hơn cả một gốc thiên dược phổ thông.

Không chỉ Lâm Phong mà đám người bên trong trận pháp cũng bắt đầu hành động, chỉ có đám lão đầu vẫn đứng im bất động, ánh mắt đề phòng nhìn về phía Ma Giáo.

- Các ngươi lại muốn giở trò gì?

- Các vị đạo hữu, món quà thứ hai đến rồi.

Toàn bộ Ma Giáo đột nhiên rời đi, đám lão đầu còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì cảm giác được một đạo uy áp khủng khiếp tràn đến.

Cuối chân trời, một đám kim vân điên cuồng bay về phía ngũ đại Thánh Cung, đám trưởng lão vừa nhìn thấy, sắc mặt đại biến.

- Thiên Sát Kim Phong.

- Ma Giáo khốn kiếp.

- Chuẩn bị phòng thủ.

Đám tu sĩ đang thu phong dịch đều dừng lại, cả đám cùng ngẩng đầu nhìn lên cao, cảnh tượng vô cùng tráng lệ, trăm vạn yêu phong như một một đám kim vũ (cơn mưa màu vàng) lấp lánh từ trên cao rơi xuống.

- Ôi mẹ ơi.

- Ai đó nói gì đi.

- Chạy.

Cuối cùng đám lão đầu cũng hiểu vì sao Ma Giáo lại chơi lớn như vậy, rõ ràng bọn chúng muốn mượn ong giết người.

- Hỏa Thuẫn.

Một lão đầu vội kích hoạt pháp chỉ phòng ngự, bức tường lửa xuất hiện ngăn chặn đường bay của đàn Thiên Sát Kim Phong.

- Ong… ong…

Bên trong trăm vạn yêu phong có hơn trăm đầu thiên cấp, một cái pháp chỉ đối với bọn chúng gần như không có tác dụng, bầy yêu phong dễ dàng xuyên qua tường lửa tiếp cận tu sĩ.

- Đáng chết, hỏa vực.

- Kim vực.

- Thủy vực.

Vài chục vị trưởng lão đồng loạt mở ra linh lực, tốc độ đàn Thiên Sát Kim Phong liên tục giảm xuống, trăm vạn yêu phong tiến vào Phệ Linh Đại Trận chỉ có thiên cấp yêu phong chống lại được linh vực của tôn giả, số yêu phong còn lại đều bị uy áp của tôn giả ép xuống bên dưới.

- Bên trên giao cho bọn ta, các ngươi mau tiêu diệt đám yêu phong bên dưới.

Các vị trưởng lão sẽ đối phó với thiên cấp yêu phong, phần còn lại sẽ giao cho chấp sự và đám thiên tài Thánh Cung giải quyết, nhìn vô số yêu phong lúc nhúc trước mặt, dù là vương giả cũng thấy tê dại.

- XÔNG LÊN...

- GIẾT…

Tất cả tu sĩ cùng lấy ra binh khí xông về phía đàn Thiên Sát Kim Phong, chiến trường tạm thời chia làm hai nửa, bên trên là nơi tôn giả đại chiến thiên cấp yêu phong, bên dưới là phần còn lại.

Lâm Phong bị vài ngàn đầu Thiên Sát Kim Phong vây đánh, nhờ ngồi cạnh một vị tôn giả và ba vị vương giả mà hắn vẫn bình yên vô sự nhưng đầu yêu cầm của hắn đã bị yêu phong đánh cho biến dạng.

- Không ổn rồi.

Lâm Phong vội thu yêu cầm vào thú châu sau đó thả ra Thiên Ảnh Ma Điêu, hắn chuẩn bị thả ra Ảnh Điêu thì giọng nói của lão đầu liền truyền đến.

- Không thể sử dụng Thiên Ảnh Ma Điêu.

- Yên tâm, ta tính hết rồi.

Bây giờ Lâm Phong đang ở bên trong Phệ Linh Đại Trận, dù Ma Giáo có nhìn thấy cũng không làm gì được.

- Ngươi có tính tới đám yêu phong bên trên chưa?

Ong dị giới không giống ong địa cầu, bọn chúng không chỉ hút mật mà còn hút máu, bây giờ thả ra Ảnh Điêu chẳng khác nào mời gọi bọn yêu phong.

- Vẫn là tiền bối cao minh.

Lâm Phong lập tức thu lại Thiên Ảnh Ma Điêu, một tay cầm hắc đao một tay cầm pháp chỉ xông vào đàn yêu phong.

Thiên cấp yêu phong ở bên trên đại chiến cùng tôn giả, phía bên dưới do địa cấp yêu phong cầm đầu, tuy không chiếm ưu thế về chất lượng nhưng số lượng lại hoàn toàn áp đảo nên đàn yêu phong tạm thời bất phân thắng bại với tu sĩ.

Lâm Phong nhìn vài ngàn đầu Thiên Sát Kim Phong bay tới lập tức kích hoạt pháp chỉ, hỏa ảnh quét ngang, hơn trăm đầu yêu phong bị đốt trụi, số còn lại vẫn điên cuồng tấn công.

Hàn Băng đứng phía sau Lâm Phong, tay cầm pháp trượng giơ cao, lam quang rực sáng, hàn khí hóa thành bạch vụ chắn trước người Lâm Phong, yêu phong vừa chạm vào bạch vụ lập tức hóa băng rồi rơi xuống vỡ thành từng mảnh.

Một đám yêu phong vừa bị tiêu diệt thì một đám khác lại bay đến, Thanh Thanh và Huân Vũ cùng lúc xuất thủ, thương ảnh tung hoành, kiếm khí ngang dọc, yêu phong rơi như lá rụng.

- Xem ra đám yêu phong này cũng không quá lợi hại.

- Tiểu tử ngươi không thấy gì lạ sao?

- Có phải lão muốn nói vì sao phong dịch là hắc sắc mà phong yêu lại là kim sắc không, ta thấy bình thường mà.

- Bình thường cái đầu ngươi.

Dù tâm tính lão đầu bảo dưỡng rất tốt vẫn không nhịn được mà buông lời thô tục, lão không hiểu vì sao tên ngốc này có thể tồn tại đến bây giờ.

Bọn họ bị giam bên trong Phệ Linh Đại Trận nhưng vẫn bị Thiên Sát Kim Phong tấn công, chứng tỏ đại trận không có tác dụng với đám yêu thú.

- Chẳng lẽ…

Lâm Phong nghe lão đầu nói, đột nhiên nghĩ tới một vấn đề vô cùng nghiêm trọng, Thiên Phong Sơn Mạch tọa lạc bên trong Hoang Nguyên.

Một trong những điều cấm kỵ của tu sĩ là không được giao chiến trường kỳ với yêu thú bên trong Hoang Nguyên, phía sau Phệ Linh Đại Trận là Đoạn Vân Cốc mà phía sau Đoạn Vân Cốc chính là địa bàn của thiên thú, không chừng bây giờ đám yêu thú đó đã bắt đầu kéo đến.

- Chạy.

Đây là ý tưởng đầu tiên xuất hiện trong đầu Lâm Phong, đợi khi toàn bộ yêu thú bên trong Thiên Phong Sơn Mạch kéo đến lúc đó có muốn chạy cũng không kịp.

- Ngươi không thoát được đâu con trai.

- Lão đừng quên ta còn có ma trận.

- Tiểu tử ngươi đừng quên bên ngoài còn có Ma Giáo.

Lão đầu không cần suy nghĩ cũng đoán được Ma Giáo đang ẩn nấp một bên chờ thời, bọn chúng muốn mượn đám yêu thú để tiêu hao sức mạnh của tu sĩ, cuối cùng làm ngư ông đắc lợi.

Ma trận của Lâm Phong chỉ ở cách đây mấy chục dặm, trên người hắn còn có phong dịch, dù có thoát được Phệ Linh Đại Trận vẫn bị đám yêu phong truy sát.

- Đúng là tham thì thâm.

Ở đời làm gì có cái bánh nào từ trên trời rơi xuống, dù có cũng không rơi trúng đầu Lâm Phong nhưng bây giờ có hối hận cũng muộn rồi.

Đám lão đầu bên trên cũng dần nhận ra được âm mưu của Ma Giáo, lực công kích càng lúc càng mạnh, ý đồ muốn đánh nhanh diệt gọn đàn yêu phong.

Một vị lão đầu nhíu mày.

- Các vị đạo hữu, nơi này không thể ở lâu, phải mau phá trận.

- Để đó cho lão phu.

Một vị trưởng lão kích hoạt pháp chỉ, lam quang rực sáng, một cái cự võng xuất hiện trên không.

- Khốn.

Cự võng bay tới trước mặt đám Thiên Sát Kim Phong liền nổ tung rồi hóa thành vô số tiểu võng quấn chặt yêu phong, đám lão đầu còn lại lập tức tản ra tìm thiên trụ.

- ẦM… ẦM… ẦM…

Đúng lúc này, bên dưới mặt đất truyền đến chấn động, hàng ngàn gốc cổ thụ từ dưới đất chui lên, vô số cành cây như xúc tua phóng về phía tu sĩ.