Tam nữ nhìn về phía chiến trường, ánh mắt hiện rõ chiến ý nhưng các nàng rời đi thì không còn ai ở lại bên cạnh bảo vệ Lâm Phong.
- Bên này.
Lâm Phong vừa dứt lời liền chạy đi, mục tiêu là gốc yêu thụ gần đó, hắn vừa đến gần liền bị Phệ Linh Đại Trận công kích.
- Thiên Lý Tùy Hành.
Tu sĩ Thánh Cung đã sớm thoát khỏi Phệ Linh Đại Trận, đám Ngự Thú Trận Sư cũng đã chạy đi tham chiến, đại trận không người tọa trấn như rắn mất đầu chỉ biết công kích theo bản năng.
Lâm Phong nhảy vài cái đã tiếp cận yêu thụ, đại thủ vỗ tới, thụ yêu lập tức vỡ nát, từ bên trong yêu thụ rơi ra một cái trận bàn, Phệ Linh Đại Trận là thiên cấp trận pháp ít nhất có hơn ngàn cái trận bàn nhưng lão đầu chỉ cần trăm cái là đủ.
Lâm Phong vừa thu lấy trận bàn liền hướng về gốc yêu thụ gần đó chạy đến, tam nữ theo sát phía sau, Phong Thanh Thanh nhìn dâm tặc chạy nhảy phía trước, trong lòng có chút không vui, tên khốn này lại muốn thừa nước đục thả câu.
- Ngươi đứng lại.
Lâm Phong vừa thu được một cái trận bàn thì nghe được giọng nói từ phía sau truyền đến, không cần nhìn cũng biết là giọng của bạo nữ.
- Có chuyện gì?
- Ngươi muốn lâm trận bỏ trốn?
- Ý kiến này không tồi.
- Ngươi…
Phong Thanh Thanh còn chưa kịp động khẩu thì Lâm Phong đã xoay người rời đi, ánh mắt nàng nhìn về phía chiến trường, vẻ mặt do dự, cuối cùng nàng vẫn quyết định đuổi theo tên khốn kia.
Bên trong chiến trường tôn giả, hai bên liên tục lao vào hỗn chiến, linh lực không ngừng va chạm, thiên địa rung chuyển, trăm dặm Thiên Phong Sơn Mạch bị san thành bình địa.
Quỷ Ảnh nhìn Cửu Huyền Thánh Chủ đánh tới, đại thủ kết ấn, sau lưng xuất hiện chín cái hắc ảnh.
- Cửu Chuyển Thiên Ma.
- Thiên Ảnh Nhất Kiếm.
Trường kiếm trong tay Mã Vạn Long chém xuống, hắc ảnh tan nát, cự sơn bên dưới cũng bị chẻ đôi.
Cách đó không xa, Vô Cực Thánh Chủ cưỡi Phi Thiên Điểu độc chiến bốn vị tôn giả Ma Giáo vẫn không rơi xuống hạ phong.
Đổng Khiếu bị hai vị Thánh Chủ vây đánh, dù lão có dùng hết yêu sủng cũng không thể phá được vòng vây, bộ dáng vô cùng chậc vật.
Bên phía chiến trường vương giả, Ma Giáo cũng không chiếm được ưu thế, tuy Văn Tự Thiên có thể đối chiến tứ đại Thánh Tử nhưng phần còn lại dần bị Thánh Cung áp chế.
Sau khi cùng tam đại Thánh Nữ giao đấu vài trăm chiêu, Ngự Thú Thánh Tử dần rơi xuống thế hạ phong, một đầu yêu sủng trọng thương.
Tình hình Ngự Thú Thánh Nữ càng thảm hại, đám yêu sủng của nàng một đầu thì chết, một đầu thì bị trọng thương chỉ còn lại hai đầu yêu sủng có khả năng chiến đấu.
- Thiên Ảnh Thất Kiếm.
Trường kiếm trong tay Linh Mộng chém về phía đối thủ, thất đạo kiếm khí phá không bay đi.
- Dạ Ảnh.
Ngự Thú Thánh Nữ kết ấn, thân ảnh hóa thành một đạo hắc quang lướt đi, lúc này nàng đã không thể giao chiến với Linh Mộng chỉ có thể tìm cách dẫn dụ đối phương rời đi.
- Muốn chạy.
Linh Mộng hóa thành hồng quang đuổi theo, thoáng cái đã bắt kịp hắc quang, ngọc thủ kết ấn, hỏa ảnh rực sáng, một đầu hỏa điêu xuất hiện há miệng nuốt lấy hắc quang.
- Á…
Tiếng thét chói tai vang lên, hắc quang tiêu tán, thân ảnh Ngự Thú Thánh Nữ hiện ra, sắc mặt tái nhợt, y phục trên người bị đốt cháy một vài nơi.
Ánh mắt nàng nhìn về phía đối thủ, vừa hận vừa sợ, cùng là Thánh Nữ nhưng khoảng cách giữa hai người tại sao lại lớn như vậy.
Linh Mộng lơ lửng trên không mỉm cười nhìn nữ tử đối diện.
- Ngươi có di ngôn gì không?
- Ngươi nghĩ có thể giết được ta?
- Vậy phải xem bản lĩnh của ngươi.
Ngự Thú Thánh Nữ nhìn thấy kiếm khí bay tới lập tức tránh đi, thân ảnh vừa hiện ra liền cảm giác bên cạnh có một đạo khí tức nóng bỏng truyền đến, nàng chưa kịp phản ứng thì sau lưng cảm giác như bị thứ gì đó đâm trúng.
- Keng…
Trường kiếm trong tay Linh Mộng đâm vào người Ngự Thú Thánh Nữ, tuy không xuyên qua được hộ thân bảo giáp nhưng lực đạo hùng mạnh vẫn đánh đối thủ bay xa đến mấy chục trượng.
Linh Mộng thừa thế truy kích liên tục tấn công, từng bước ép đối thủ vào đường cùng.
- Thiên Ảnh Nhất Kiếm.
Cơ thể Ngự Thú Thánh Nữ chưa kịp ổn định thì một đạo kiếm ảnh đã chém tới, muốn tránh cũng không kịp, ý niệm vừa động, một đầu yêu sủng xuất hiện phía trước nàng.
- HỐNG…
Linh Mộng một kiếm chém bay yêu sủng, trường kiếm lần nữa chém về phía Ngự Thú Thánh Nữ.
Đúng lúc này, một đạo kim quang bay tới đánh bay kiếm khí của Linh Mộng, Ngự Thú Thánh Nữ lập tức xoay người bỏ chạy.
Linh Mộng không đuổi theo, ánh mắt nàng nhìn tên hắc y nhân vừa xuất hiện, đạo kim quang vừa rồi chính là do tên này đánh ra.
Hắc y nhân lăng không nhìn Linh Mộng, giọng nói âm trầm.
- Tại hạ Âm Lang đến thỉnh giáo Cửu Huyền Thánh Nữ.
- Ma Giáo đệ lục thiên kiêu, Âm Lang?
- Chỉ là một chút hư danh.
Hắc y nhân đứng đối diện Linh Mộng, tay nắm kim thương, khí tức vương giả bạo phát hoàn toàn không thua kém đối thủ.
- ẦM…
Đúng lúc này, giữa chiến trường vương giả đột nhiên xuất hiện một gốc đại thụ, thân cao ngàn trượng, mọc ra vạn cành, mỗi cành như một cái xúc tua vùng vẫy giữa thiên địa.
- Là thứ gì vậy?
- Hình như là một gốc yêu thụ?
- Cẩn thận, nó muốn tấn công chúng ta.
Đám tu sĩ còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì nhìn thấy vô số cành cây lướt tới, bọn chúng lập tức chia ra né tránh, vài tên dùng binh khí chém đứt cành cây.
Một cành vừa rơi xuống, đại thụ liền mọc ra cành mới, dù có chém bao nhiêu cành cũng không có tác dụng.
- Á…
Một tên vương giả Ma Giáo không cẩn thận bị cành cây quấn chặt, linh lực trong người không bị yêu thụ thôn phệ, cơ thể dần khô héo.
- Mọi người cẩn thận, thứ này không phải yêu thụ mà là Phệ Linh Đại Trận.
- Làm sao có thể.
- Trận pháp cũng đột biến sao?
Chiến trường hỗn loạn vì một gốc yêu thụ xuất hiện mà tạm thời đình chiến, đệ tử Thánh Cung vừa nghe đến Phệ Linh Đại Trận liền biến sắc nhưng bọn họ chợt nhận ra gốc yêu thụ kia chỉ tấn công Ma Giáo.
- Sao Phệ Linh Đại Trận lại công kích Ma giáo?
- Chẳng lẽ trận pháp có vấn đề?
- Cơ hội tốt, mau tiêu diệt Ma Giáo.
- Giết…
Phệ Linh Đại Trận đột nhiên xuất hiện, tình thế thay đổi, Thánh Cung dần chiếm thượng phong, từng bước đẩy lùi Ma Giáo.
Vài tên hắc y nhân đang giao đấu thì bị yêu thụ bắt được, bọn chúng lập tức chuyển hướng tấn công yêu thụ chỉ là chưa kịp động thủ đã bị đệ tử Thánh Cung vây đánh.
Văn Tự Thiên một đao chém lui hai vị Thánh Tử sau đó lấy ra một cái tiểu chung lắc nhẹ.
- RỐNG…
U Minh Cổ Xà đang giao chiến với một đầu hộ cung thánh thú đột nhiên đổi hướng lao về phía chiến trường vương giả.
- ẦM…
Hắc xà đâm thẳng vào Phệ Linh Đại Trận, đại thụ cao hơn ngàn trượng rung lên nhưng không đổ, hắc xà đâm thêm vài lần, đại địa chấn động nhưng đại thụ vẫn bất động.
Văn Tự Thiên liếc nhìn xung quanh, ánh mắt dừng lại trên đỉnh một ngọn cự sơn có lục quang ẩn hiện, hắn lập tức ra lệnh cho U Minh Cổ Xà tấn công về phía đó.
Trịnh Luân vừa nhìn liền nhận ra ý đồ của đối thủ, hắn bỏ lại một câu rồi bay đi.
- U Minh Cổ Xà giao cho ta.
- Tốt.
Trên đỉnh cự sơn, Lâm Phong đang điều khiển Phệ Linh Đại Trận thì nhìn thấy hắc xà lao tới, hắn lấy ra mấy cái trận bàn ném xuống, vài chục gốc yêu thụ mọc lên tạo thành một bức tường cao gần trăm trượng.