Thiên La

Chương 296: Kết Thúc



Lúc này Linh Mộng đã thu hồi hỏa kiếm, nàng không tiếp tục tấn công mà chỉ dùng hỏa vực phòng thủ, nhiệm vụ trấn áp ma đao tạm thời giao lại cho hai vị Thánh Tử.

Sau khi hỏa kiếm rút lui, U Minh Ma Đao dần chiếm được thế thượng phong, liên tục đẩy lùi bạch kiếm và lam kích, Trịnh Luân bận giao chiến với U Minh Cổ Xà, tạm thời không cách nào tiếp viện.

Đúng lúc này, một đạo lam quang bay nhanh về phía chiến trường, Linh Mộng vừa nhìn liền nhận ra người tới là tỷ muội tốt của nàng.

- Hàn Băng, đừng qua đây.

Lãnh Hàn Băng bay tới bên cạnh hỏa vực thì dừng lại, cơ thể rực sáng lam quang, tuy nàng đã mở ra băng vực hộ thể nhưng vẫn cảm giác bị một luồng uy áp hùng mạnh áp chế.

- Linh Mộng tiếp kiếm.

Linh Mộng nhìn huyết kiếm xuyên qua hỏa vực bay tới bên cạnh, ngọc thủ lập tức bắt lấy, nàng vừa chạm vào huyết kiếm liền cảm nhận được một đạo hỏa lực cuồng bạo từ bên trong thanh kiếm truyền tới.

- Đây là… hồn binh.

- ÉC…

Tiếng thét yêu cầm vang vọng thiên địa, phía sau Linh Mộng hiện ra hư ảnh của một đầu hỏa điêu, toàn thân rực cháy hỏa diễm.

- Phượng hồn.

Linh Mộng nhìn trường kiếm trong tay, ánh mắt không giấu được kích động, không ngờ nàng có thể gặp được một thanh tuyệt thế bảo kiếm.

Binh khí sở hữu hồn binh được xem là tuyệt phẩm nhưng hồn binh có mạnh có yếu, phượng hồn của Linh Mộng so với điêu hồn của Hàn Băng mạnh hơn gấp mấy lần, huyết kiếm trong tay Linh Mộng có thể xem là tuyệt phẩm bên trong tuyệt phẩm.

Không chỉ Linh Mộng mà ngay cả Văn Tự Thiên và nhị thánh đều biến sắc, bảo vật có thể sánh ngang với trấn cung chi bảo không ai là không thèm muốn.

- Đi.

Linh Mộng kết ấn, huyết kiếm phá không bay về phía đối thủ, tốc độ so với hỏa kiếm chỉ hơn chứ không kém.

Văn Tự Thiên lập tức triệu hồi ma đao ngăn cản, hai bên trực tiếp đâm thẳng vào đối thủ.

- Keng…

- Khốn kiếp.

Đao kiếm ngang nhau, bất phân thắng bại, Văn Tự Thiên cảm giác linh hồn như bị thứ gì đó đâm trúng, ánh mắt phẫn nộ, nếu không phải U Minh Ma Đao chỉ còn lại một nửa thì huyết kiếm sao có thể là đối thủ.

Hai vị thánh tử nhìn ma đao bị áp chế liền ra lệnh cho binh khí đổi hướng tấn công Văn Tự Thiên, U Minh Ma Đao lập tức lui về hộ chủ nhưng bị huyết kiếm ngăn lại.

Văn Tự Thiên kết ấn, một đạo hắc khí cuốn về phía lam kích và bạch kiếm.

- U Minh Đoạt Thiên.

Binh khí của hai vị Thánh Tử đột nhiên dừng lại, Văn Tự Thiên thừa cơ thu lại linh vực sau đó mang theo ma đao chạy về phía U Minh Cổ Xà.

Trường Hà Thánh Tử hét lớn.

- Trịnh huynh cẩn thận.

Trường thương trong tay Trịnh Luân quét ngang một đường đẩy lui hắc xà sau đó xoay người bay đi.

- RỐNG…

U Minh Cổ Xà rống lớn một tiếng, nó không truy đuổi Trịnh Luân mà mang theo U Minh Thánh Chủ chạy về phía chiến trường tôn giả, Linh Mộng cùng tứ đại thánh tử đuổi theo phía sau.

Bên trong chiến trường tôn giả, hai bên vẫn không ngừng hỗn chiến, linh quang vạn dặm, pháp bảo đầy trời, thanh âm chém giết liên tục vang lên, hai trăm vị tôn giả lúc đầu tham chiến bây giờ chỉ còn hơn bảy phần.

Trấn Thiên Chung lơ lửng giữa thiên địa tỏa ra kim quang rực rỡ tựa như nhật liệt trung thiên, bên dưới kim chung là thánh chủ Mã Vạn Long, tay cầm trường kiếm, uy thế ngút trời.

Đối diện là Quỷ Ảnh, cả người chìm trong hắc vụ, phía sau ẩn hiện chín đạo ma ảnh, vẻ mặt u ám, khuôn mặt hiện ra nụ cười dữ tợn.

- Kiệt kiệt… Mã Vạn Long, lần này ta sẽ không để thua ngươi.

- Ngươi không phải đối thủ của ta.

Mã Vạn Long nhìn cửu ảnh phía sau Quỷ Ảnh lúc ẩn lúc hiện liền đoán được Bạo Thần Đan sắp hết tác dụng, đây cũng là lúc đối thủ yếu nhất.

Bạo Thần Đan có thể lập tức tăng một nửa thực lực của tôn giả trong vài canh giờ, sau khi hết thuốc, tu sĩ sẽ rơi vào tình trạng kiệt sức, ảnh hưởng về sau vô cùng nghiêm trọng.

Quỷ Ảnh cảm giác linh lực bắt đầu suy yếu, xem ra Bạo Thần Đan đã sắp hết tác dụng, thời gian của hắn cũng không còn nhiều.

- Mã Vạn Long dù ta có chết cũng sẽ kéo ngươi theo cùng.

Cơ thể Quỷ Ảnh chìm vào hắc vụ, khí tức bạo phát, cả người hóa thành một đạo hắc quang bay về phía đối thủ.

Mã Vạn Long biến sắc, giọng nói của lão vang vọng khắp chiến trường.

- Tôn giả tự bạo, mọi người cẩn thận.

- RỐNG…

Trấn Thiên Chung tỏa ra kim quang rực rỡ, hư ảnh kim quy hiện ra há miệng muốn nuốt chửng đạo hắc quang đang bay tới.

- U Minh Đoạt Thiên.

Quỷ Ảnh kết ấn, một đạo hắc vụ bay nhanh về phía Trấn Thiên Chung, hư ảnh cự quy đang há miệng thoáng dừng lại, hắc vụ thừa cơ xuyên qua kim quang tiếp cận Cửu Huyền Thánh Chủ.

- Mã Vạn Long, đi chết đi…

- ẦM…

Cơ thể Quỷ Ảnh như một quả cầu phình to sau đó nổ tung, đúng lúc này, một đạo thân ảnh xuất hiện phía trước Mã Vạn Long, hắc vụ như cuồng phong thổi tới cuống cả hai bay đi.

Thiên Phong Sơn Mạch rung chuyển, đại địa chấn động, một đạo linh lực cuồng bạo quét ngang thiên địa, tất cả tu sĩ lập tức ngừng chiến tập trung phòng thủ.

Lâm Phong tế ra Kim Vương Đỉnh, tam nữ cũng tế ra bảo vật phòng ngự sau đó cùng nhảy vào bên trong kim đỉnh, dù ở cách xa chiến trường nhất nhưng Lâm Phong vẫn cảm giác được đại đỉnh liên tục rung lên, thần thức quay cuồn.

Kim Vương Đỉnh chấn động một lúc rồi dừng lại, Lâm Phong chầm chậm ló đầu ra bên ngoài quan sát, nhìn cảnh tượng trước mắt làm cho hắn có chút mơ hồ.

- Đây là đâu, ta là ai?

Trước khi tiến vào Kim Vương Đỉnh thì Lâm Phong đang ẩn nấp phía sau một ngọn cự sơn, bây giờ xung quanh hắn chẳng khác gì bình nguyên vô tận, đại thụ nằm đầy đất, không một gốc đứng thẳng.

Trong lúc Lâm Phong còn mơ màng thì giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Tiểu tử ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì, mau ra xem có hốt được gì không.

Lâm Phong thả ra Thiên Ảnh Ma Điêu, lúc này hắn hoàn toàn không thể xác định được phương hướng của chiến trường, chỉ có thể bay lên cao quan sát.

Ảnh Điêu vỗ cánh bay đi, càng lên cao Lâm Phong càng nhìn rõ khung cảnh kinh hoàng bên dưới, tất cả giống như bị xóa sổ khỏi đại lục, chỉ còn lại một mảnh hoang tàn.

Bên trong chiến trường, từng đạo thân ảnh lần lượt xuất hiện, một vài thân ảnh lơ lửng trên không, một số từ dưới đất chui lên.

Lâm Phong vừa tới nơi thì nhìn thấy U Minh Cổ Xà từ trong đống đổ nát bò ra, bên trên còn có U Minh Thánh Chủ tay cầm ma đao, bộ dáng khá tốt.

Đám Thánh Tử, Thánh Nữ cũng lần lượt xuất hiện, ngoại trừ y phục có chút tổn hại thì những thứ còn lại không đáng lo.

Vô Cực Thánh Chủ cưỡi Phi Thiên Điểu, đại thủ chỉ về phía Ma Giáo, lớn giọng quát.

- Quỷ Ảnh đã chết, các ngươi còn không mau bó tay chịu trói.

- Muốn đánh thì đánh, đừng nhiều lời.

- Nếu các ngươi vẫn chấp mê bất ngộ thì đừng trách bản tọa vô tình.

- Tới đây.

Trong lúc hai bên tập hợp lực lượng chuẩn bị tái chiến thì Thiên Phong Sơn Mạch đột nhiên rung chuyển, vô số thanh âm gào thét từ xa truyền đến.

Lạc Minh lập tức ra lệnh cho Phi Thiên Điểu rút lui.

- Toàn bộ đệ tử Vô Cực Thánh Cung lập tức rút lui.

Vô Cực Thánh Cung vừa rút, tam đại Thánh Cung còn lại cũng rời đi, bọn họ vừa cùng Ma Giáo đại chiến, thực lực tổn thất nghiêm trọng, không thể tiếp tục giao chiến với đám yêu thú bên trong Thiên Phong Sơn Mạch.

Thánh Cung và Ma Giáo cùng lúc rời đi, Thiên Phong Sơn Mạch lại trở nên yên tĩnh, khi đám yêu thú đuổi tới nơi thì chỉ nhìn thấy một mảnh thiên địa điêu linh.