Liễu Mông nhíu mày, theo những gì lão điều tra được thì tốc độ tu luyện của Lâm Phong vô cùng khủng khiếp, với trình độ của Lưu Vũ Đồng hoàn toàn không thể dạy ra một tên đệ tử yêu nghiệt như vậy.
Có khả năng Lâm Phong đã được một vị cao nhân nào đó truyền dạy trước khi bước vào Thánh Cung, chỉ là Liễu gia không điều tra ra được.
Lâm Phong nhìn vẻ mặt trầm tư của lão, nhỏ giọng hỏi.
- Chẳng lẽ tiền bối không đọc được văn tự ghi trên địa đồ?
- Chuyện này…
Liễu Mông im lặng, mặt già có chút bối rối, ngay cả văn tự của tổ tiên cũng không đọc được, nói ra chỉ sợ thiên hạ chê cười.
- Chuyện này nói ra rất phức tạp.
Sau khi Ám Thần Liễu U gia nhập Liễu gia có đề cập đến tổ địa vài lần, ngay cả bản thân của vị tổ tiên này cũng chỉ đọc được một ít văn tự.
Lâm Phong nhíu mày, xem ra lão đầu nói không sai, đám người U Minh Thánh Cung hoàn toàn không biết gì về Ma Tộc.
Liễu Mông nhìn thấy vẻ mặt dò xét của tên tiểu tử đối diện, lão vội thay đổi chủ đề.
- Lão phu nghe nói tiểu tử ngươi dùng không ít bảo vật để cầu thân thiên kim Lãnh gia?
- Chỉ là một chút quà mọn, đối với đại tộc như Liễu gia hoàn toàn không đáng nhắc đến.
- Tuy địa vị của Huân Vũ so với nha đầu Lãnh gia có chút thua kém, nhưng tiểu tử ngươi cũng không thể bên trọng bên khinh được.
Dù sao Liễu gia cũng là Trường Hà đại tộc, nếu sính lễ Lâm Phong cầu thân Huân Vũ kém xa Hàn Băng vậy chẳng phải nói địa vị của Liễu gia thua xa Lãnh gia sao?
Lâm Phong tất nhiên hiểu được chuyện này, chỉ một tấm địa đồ sao có thể xứng với Huân Vũ, hắn lấy ra một bình hắc thủy đặt lên bàn.
- Mời tiền bối xem qua thứ này.
Liễu Mông lập tức cầm lấy bình ngọc, sắc mặt đại biến, lúc Lâm Phong vừa lấy bình ngọc ra thì lão đã cảm nhận được huyết mạch trong người như bị thứ gì đó thức tỉnh, lúc đầu lão còn tưởng là ảo giác nhưng khi nhìn thấy hắc thủy bên trong bình, ánh mắt vừa hưng phấn vừa kích động.
- Lâm tiểu hữu, thứ này là…
- Là một món bảo vật tiểu bối tìm được bên trong U Minh Thánh Địa, không biết Liễu tiền bối cảm thấy món bảo vật này thế nào?
- Tốt tốt tốt, đúng là kỳ trân dị bảo, thế gian hiếm có.
Liễu Mông liên tục gật đầu, ánh mắt như dính chặt vào bình ngọc, lão là tộc trưởng của Liễu gia, có nhiều chuyện chỉ có thể cất giữ trong lòng, thực ra huyết mạch Liễu U lưu lại bên trong tổ địa đã không còn nhiều, mỗi lần tộc nhân thức tỉnh đều tiêu hao một chút, số huyết mạch bên trong Liễu gia tổ địa tuyệt đối không vượt quá chín giọt.
Theo tính toán của Liễu Mông, số huyết mạch bên trong tổ địa chỉ đủ cho tộc nhân sử dụng thêm vài chục năm, sau khi huyết mạch khô cạn, thực lực Liễu gia nhất định sẽ suy giảm, đây cũng là nỗi lo lớn nhất trong lòng các đời tộc trưởng Liễu gia.
Lâm Phong đứng bên cạnh nhìn lão tộc trưởng cứ ôm chặt lấy bình ngọc như sợ hắn đòi lại, trong lòng âm thầm đắc ý.
- Lão tử đoán chuyện như thần.
Bên trong U Minh Thánh Địa, Lâm Phong thu được tổng cộng 36 giọt huyết mạch, trước đó hắn đã tặng Huân Vũ 6 giọt, hắn chỉ lấy ra 10 giọt để thăm dò, nếu thiếu sẽ bù thêm, nhưng nhìn biểu hiện của lão tộc trưởng xem ra chuyện sính lễ đã được giải quyết.
- Liễu tiền bối, vậy chuyện sính lễ…
- Lâm tiểu hữu yên tâm, chuyện sính lễ cứ giao cho lão phu.
- Vậy tiểu bối xin đa tạ.
Một già một trẻ nói được vài câu thì bên ngoài có người đến, giọng nói của Liễu Kỳ truyền vào.
- Phụ thân, các vị trưởng bối đã có mặt đầy đủ.
- Ta biết rồi.
Liễu Mông bước tới vỗ vai Lâm Phong, bộ dáng chẳng khác gì gặp tiểu bối trong nhà.
- Lâm tiểu hữu, đi thôi.
Bên trong đại sảnh, phần lớn trưởng bối trong tộc đều có mặt, bên ngoài đại sảnh còn có cả đám tộc nhân kéo đến, vừa xem vừa bàn tán, không khí vô cùng náo nhiệt.
Liễu Mông từ bên ngoài bước vào, sau lưng lão là Liễu Kỳ và Lâm Phong, vừa bước vào đại sảnh, ánh mắt lão tộc trưởng liền liếc nhìn xung quanh một vòng, giọng nói tràn đầy uy nghiêm.
- Bắt đầu từ hôm nay, Lâm Phong chính là một thành viên của Liễu gia.
Đám lão đầu nghe Liễu Mông tuyên bố chỉ mỉm cười, hoàn toàn không chút kinh ngạc như đã sớm đoán được.
Ngược lại, đám tộc nhân không hiểu chuyện gì đang xảy ra, bọn chúng đều biết Lâm Phong đến Liễu gia cầu thân, sính lễ còn chưa tới làm sao lại thành công rồi.
Phía sau cửa phòng, Liễu Ngọc Chân liếc nhìn tỷ muội bên cạnh, mỉm cười nói.
- Chúc mừng muội muội được như ý.
- Đa tạ tỷ tỷ.
Huân Vũ cúi đầu, đôi gò má ửng đỏ, ánh mắt nhu tình nhìn nam nhân phía xa, tuy Lâm Phong vẫn chưa mang sính lễ đến nhưng tộc trưởng và trưởng bối đều đã đồng ý thì không ai có thể ngăn cản hôn sự của nàng.
Hôm sau, tin tức Lâm Phong được Liễu gia chấp nhận nhanh chóng truyền khắp Trường Hà Thánh Thành, trở thành đề tài bàn tán của đám tu sĩ.
Vì chuyện của tổ địa nên Lâm Phong dự tính âm thầm đến Liễu gia cầu thân nhưng hành tung của hắn đã sớm bại lộ nên không cần phải che giấu.
Vài ngày trôi qua, đám tu sĩ bên trong Thánh Thành đều biết được mục đích lần này ôn thần đến Trường Hà để cầu thân chứ không phải thách đấu, vì nguyên nhân này mà hình tượng của Lâm Phong đã có chút chuyển biến.
Trong lúc đám người bên ngoài đang bàn tán thì Lâm Phong vẫn ở trong phòng bế quan tu luyện, hắn lấy ra mấy tấm địa đồ của Trường Hà Thánh Cung quan sát.
Trong số di thể thánh nhân bên trong Vạn Cốt Sơn thì có một người ở Trường Hà, Lâm Phong từng hứa sẽ mang di hài các vị tiền bối an táng nơi quê nhà, bây giờ đúng lúc có thể thực hiện.
- Thật là trùng hợp, cố hương của vị tiền bối này lại ở bên trong đại thành trì.
- Chuyện này cũng không phải là trùng hợp.
Mấy chục vạn năm trước, thánh nhân hoàn toàn có thể chiếm lấy một cái linh mạch để tu luyện, sau này thiên địa biến đổi, linh mạch khô cạn, Nhân Tộc chỉ có thể xây dựng thành trì bên trong phong linh cho nên mới xảy ra trường hợp như vậy.
Lâm Phong gật đầu, nếu mọi chuyện đúng như lão đầu suy đoán thì dễ làm, hắn chỉ sợ mấy vị thánh nhân chạy đến những chỗ như tuyệt địa thành lập động phủ thì toan.
Hôm sau, vào thời khắc nhật nguyệt giao hòa, vô số tu sĩ cùng hướng về Trường Hà Thánh Cung với quyết tâm lấy lại những gì đã mất.
Thánh môn rộng mở chào đón tu sĩ, chiến đài và khán đài đều đã chuẩn bị sẵn sàng, đệ tử Thánh Cung đứng thành từng hàng, thanh thế vô cùng to lớn.
Vì để đề phòng một số tu sĩ quá khích có hành vi gây rối trật tự, Trường Hà Thánh Cung đã phái ra năm vị chấp sự bảo vệ chiến đài, ngoài ra còn có một đoàn người được cử đi hộ tống Lâm Phong, đảm bảo hắn vẫn toàn thây trước khi thi đấu.
- Có cần phải như vậy không?
Lâm Phong bước đi trên đường, vẻ mặt hoang mang lo lắng, dù trước sau đều có người hộ tống nhưng hắn vẫn cảm giác bất an.
Không chỉ có Lâm Phong mà cả Phi Dao cũng lo lắng, nhất là khi nhìn thấy bộ dáng chết nhát của tên sư đệ, tiếp tục như thế này thì số linh thạch của nàng sẽ không từ mà biệt, tỷ tỷ cũng sẽ không tha cho nàng.
- Tiểu Phong tử, bọn họ chỉ phô trương thanh thế thôi, không có gì phải sợ.
- Chỉ là phô trương thôi sao?
Lâm Phong cảm giác ánh mắt của đám tu sĩ nhìn hắn giống như nhìn thấy kẻ thù không đội trời chung, không giống như đang phô trương thanh thế.
Trước khi trận đấu bắt đầu, Lâm Phong nghe nói bên trong Thánh Thành có tổ chức đặt cược, hắn là tuyển thủ nên không tiện tham gia nhưng vẫn biết được có hơn bảy phần tu sĩ là đặt vào Trương Huyền.
Ngũ cung đại hội lần trước Lâm Phong đã làm cho đám tu sĩ Trường Hà khô máu, lần này hắn tuyệt đối không thể phạm sai lầm, thà mất vài viên đan dược còn hơn là mất mạng.
- Hay là đệ giả thua có được không?
- Đệ dám.
Lãnh Phi Dao trừng mắt nhìn tên sư đệ.
- Đệ mà thua thì biết tay ta.
- Cùng lắm thì bị tỷ đánh vài cái còn hơn là bị cả vạn tên tu sĩ hội đồng.
- Đệ… đệ không biết cái gì gọi là danh dự sao?
- Tất nhiên là biết.
Lâm Phong gật đầu, vẻ mặt vô cùng thành thật.
- Đệ còn biết thứ đó không thể đổi linh thạch.
- Đệ…
Phi Dao tức đến dặm chân, vì danh dự của Cửu Huyền Đan Cung, nàng phải tìm cách trấn an tên sư đệ, đôi mắt xinh đẹp đảo vài vòng, cuối cùng dừng lại trên người tỷ tỷ, trong đầu nàng chợt lóe lên ý tưởng.
- Tiểu Phong tử, nếu lần này đệ thắng cuộc thì ta sẽ tặng cho đệ một bộ nữ y.
- Đệ là nam nhân thì cần nữ y làm gì?
- Không phải là của ta mà là của tỷ tỷ.
- Cái gì?
Vẻ mặt Lâm Phong lập tức thay đổi.
- Tỷ nói thật?
- Suỵt… đệ nhỏ giọng một chút.
Lãnh Phi Dao nhìn tỷ tỷ đi phía trước, nhỏ giọng nói.
- Sao hả, có muốn không?
- Có được chọn màu không?
- Tùy ý.
- Có nội y không?
- Có luôn.
- Chốt kèo.
Cho dù đắc tội với cả thiên hạ thì sao, chỉ cần đời này không hối hận là được.
Lão đầu thở dài.
- Anh hùng khó qua ải mỹ nhân, tiểu nhân lại càng khó.
Một canh giờ trôi qua, dưới sự hộ tống của đệ tử Trường Hà Thánh Cung, Lâm Phong thuận lợi đến được địa điểm thi đấu, ánh mắt hắn nhìn lên chiến đài, Trương Huyền đã đứng chờ sẵn, khán đài xung quanh chật kín người, ngay cả trưởng lão cũng có mặt.
Trương Huyền nhìn về phía đối thủ, vẻ mặt tràn ngập tự tin.
- Lâm Phong, có dám cùng ta đấu một trận.
- Ngu ngốc, không đấu với ngươi thì lão tử đến đây làm gì.
Lâm Phong thầm mắng, xem ra đối thủ của hắn cũng không thông minh lắm, không đáng lo.
Sau khi Lâm Phong và Trương Huyền vào vị trí, một lão chấp sự xuất hiện công bố quy tắc thi đấu rồi ra hiệu bắt đầu.
- Trận đấu bắt đầu, keng…
Lão chấp sự vừa rời đi, xung quanh chiến đài liền xuất hiện vô số quang trụ, đây là trận pháp dùng để cách ly tuyển thủ với phần còn lại, tránh bị đám tu sĩ làm phân tâm.