Thiên La

Chương 332: Thách Đấu



Lâm Phong đợi một lúc vẫn không thấy đối phương trả lời, hắn lặng lẽ xoay người rời đi, lúc hắn quay đầu nhìn lại vẫn thấy Như Mộng ngồi dưới gốc linh thụ, bộ dáng ung dung, rõ ràng không có ý ngăn cản.

- Dọa lão tử hết cả hồn.

- Tiểu tử ngươi đừng thấy hoa nở mà ngỡ xuân về, kịch hay còn ở phía sau.

- Ở đâu, sao ta không thấy?

Lâm Phong bây giờ không phải là Lâm Phong của ngày hôm qua, chỉ một vài câu nói sao có thể dọa được hắn.

- Két…

Đại môn mở ra, Lâm Phong hiên ngang xuất hiện, đối diện với hắn là hơn ngàn đệ tử Trường Hà Thánh Cung, nam nữ có đủ.

Một chân Lâm Phong vừa bước ra đại môn, khí tức đám thanh niên bên ngoài bạo phát, hắn vừa thu chân vào, đám thanh niên lập tức khôi phục bộ dáng ban đầu như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Lâm Phong thử vài lần, cuối cùng hắn quyết định đóng cửa cố thủ.

- Mấy tên này đúng là dư thừa tinh lực, để xem các ngươi chờ được bao lâu.

Vài canh giờ trôi qua, Lâm Phong bắt đầu cảm thấy lo lắng, bây giờ mà không về thì sẽ không kịp chuẩn bị cầu thân nhưng đó chưa phải vấn đề lớn nhất, nếu để đám lang sói ngoài kia biết được hắn qua đêm ở chỗ Nam Cung Như Mộng thì có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội.

- Lão đầu, nếu bây giờ ta xông ra ngoài thì có bao nhiêu cơ hội phá được vòng vây?

- Đây là di ngôn của tiểu tử ngươi?

Lâm Phong bắt đầu tính toán, mười mấy tên vương giả, mấy trăm tên linh giả vây đánh một tên lục cấp đan sư, hỏi khả năng tên đan sư bị đập chết là bao nhiêu?

- Chết chắc.

Trong lúc Lâm Phong suy tính thì một giọng nói động lòng từ phía sau hắn truyền đến.

- Lâm đạo hữu vẫn chưa đi?

- Tại hạ…

- Chẳng lẽ đạo hữu muốn qua đêm ở đây?

- Tại hạ không có ý đó.

Lâm Phong lập tức lắc đầu, làm như vậy chẳng khác gì tự sát.

Nam Cung Như Mộng mỉm cười.

- Vậy làm phiền đạo hữu mau rời đi, Như Mộng còn phải tu luyện.

- Được rồi.

Lâm Phong thở dài, ngay từ lúc hắn bước chân vào nơi đây thì đã không thể quay đầu, nữ nhân này thật là nguy hiểm.

- Tại hạ đồng ý đề nghị của Nam Cung đạo hữu.

Nam Cung Như Mộng khẽ mỉm cười, nàng bước ra bên ngoài, ánh mắt liếc nhìn đám người xung quanh.

- Các ngươi muốn phạm thánh quy?

Đám đệ tử im lặng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, Nam Cung Như Mộng nhíu mày.

- Còn không đi.

Hơn ngàn tên đệ tử dần tán đi, Nam Cung Như Mộng đi tới bên cạnh một nữ tử.

- Lý chấp sự, làm phiền người dẫn Lâm đạo hữu trở về.

- Được.

Lâm Phong nhìn Nam Cung Như Mộng cứ thế rời đi, trong lòng không hiểu sao lại có chút hoảng sợ, nữ nhân này không chỉ nguy hiểm mà còn bá đạo.

Một canh giờ trôi qua, cuối cùng Lâm Phong cũng về tới cứ điểm Cửu Huyền, ánh mắt hắn chợt dừng lại ở một góc nhỏ trước đại môn, nơi đó có một nữ tử đang liếc nhìn xung quanh.

Lâm Phong từ phía sau nàng bước tới.

- Tiểu sư tỷ, sao tỷ lại ở đây?

- Á…

Lãnh Phi Dao hét lên, ánh mắt tức giận nhìn tên sư đệ.

- Đệ muốn hù chết ta hả?

- Đệ không cố ý.

- Hừ.

Lâm Phong nhìn tiểu sư tỷ rời đi liền đuổi theo.

- Sư tỷ, hình như tỷ đang chờ người có phải không?

- Tiểu Phong tử đáng chết, còn không phải tại đệ sao.

Lâm Phong đi mấy canh giờ vẫn chưa về, Lãnh Hàn Băng để tiểu muội đi tìm hiểu một chút xem thử có chuyện gì xảy ra.

Phi Dao suy nghĩ một lúc quyết định ôm cây đợi thỏ, một khi Lâm Phong trở về chắc chắn sẽ đi qua đại môn, nàng chỉ cần đứng ở đây chờ thì kiểu gì cũng gặp hắn.

- Tỷ tỷ nói đệ mau đi nghỉ ngơi, ngày mai còn phải đến Liễu gia.

- Đệ biết rồi.

Lâm Phong gật đầu, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp, dù ở Cửu Huyền hay Trường Hà thì Hàn Băng vẫn là người quan tâm hắn nhất, ân tình to lớn của nàng chỉ có thể dùng tấm thân này báo đáp.

Phi Dao vừa dứt lời liền rời đi, nàng còn phải đi thông báo cho tỷ tỷ biết tên sư đệ của nàng đã trở về.

Lâm Phong một mình về phòng, trên đường đi, hắn cùng lão đầu tiếp tục thương lượng đối sách ứng chiến Nam Cung Như Mộng.

- Lão đầu, có cao kiến gì không?

- Tiểu tử ngươi nên tự giải quyết, không thể chuyện gì cũng dựa vào lão phu.

- Lại tới nữa.

Trong lòng Lâm Phong thầm mắng lão đầu thừa nước đục thả câu nhưng ngoài mặt vẫn bày ra bộ dáng cung kính.

- Xin tiền bối chỉ giáo.

- Tiên hạ thủ vi cường.

- Là sao?

- Chủ động xuất kích.

Lần này thi đấu nhất định lành ít dữ nhiều, dù thắng hay thua thì Lâm Phong cũng rơi vào thế khó, thua thì mất danh, thắng thì mất mạng.

Theo ý của lão đầu, Lâm Phong nên chủ động đưa ra lời khiêu chiến nhưng thời gian không phải bây giờ, địa điểm cũng không phải Trường Hà Thánh Cung.

- Vậy lão nói xem chọn chỗ nào là tốt?

- Đan Thành.

Lúc Lâm Phong khiêu chiến thập đại thiên kiêu cũng chính là cơ hội giao đấu với Nam Cung Như Mộng.

- Lúc đó cả đám tiểu tử các ngươi cùng thi đấu, dù nha đầu kia có thua cũng không mất thể diện.

- Tiền bối cao minh, tiểu bối bái phục.

Khiêu chiến thập đại thiên kiêu không chỉ có mình Lâm Phong, nếu như có thêm vài tên thiên kiêu đánh bại Nam Cung Như Mộng sẽ giúp hắn chia sẻ không ít áp lực.

Tuy đã tìm ra được cách giải quyết nhưng Lâm Phong vẫn cảm giác có chút khó chịu.

- Nữ nhân trong thiên hạ chẳng có mấy người là tốt đẹp.

- Vậy ta thì sao?

- Ngươi… ngươi… ngươi… sao ngươi lại ở đây?

- Ngươi đoán xem.

Ánh mắt Linh Mộng lạnh lùng nhìn tên nam nhân đối diện, nàng ngồi đợi hắn cả canh giờ vậy mà từ lúc bước vào phòng, tên ngốc này hoàn toàn không để ý đến nàng, lại còn liên tục nói nhảm.

Lâm Phong đột nhiên nhớ tới những chuyện Hàn Băng đã nói với hắn, vẻ mặt lập tức thay đổi, bộ dáng nghiêm túc.

- Nể tình Hàn Băng sư tỷ ta sẽ chỉ dạy đan thuật cho ngươi nhưng ta có điều kiện.

- Ngươi muốn bao nhiêu?

- Đối với ta linh thạch không phải là tất cả.

Linh Mộng thu lại ánh mắt rực lửa, nàng mỉm cười nhìn hắn.

- Chẳng lẽ ngươi muốn ta?

- Đúng vậy.

- Không hối hận?

- Ta muốn ngươi phải tuyệt đối tuân thủ theo quy tắc của ta.

Lâm Phong nhếch môi, vẻ mặt đắc ý nhìn yêu nữ, so về mỹ nhân kế thì Linh Mộng còn thua xa Như Mộng.

Linh Mộng nhíu mày, tên ngốc này lại bắt đầu đùa giỡn nàng.

- Nói điều kiện của ngươi đi.

- Thứ nhất, mỗi một canh giờ ta sẽ thu hai vạn trung phẩm linh thạch.

- Hừ, vô sỉ.

- Thứ hai, ta không thích hồng y, hôm sau mặc bạch y đến đây.

Linh Mộng lạnh lùng nhìn hắn.

- Ta không thích bạch y.

- Đó là chuyện của ngươi.

- Y phục thì liên quan gì đến luyện đan?

- Thứ ba, không được ý kiến.

Lâm Phong ra hiệu đuổi khách.

- Hôm nay tâm trạng ta không tốt, hôm sau lại đến.

- Ngươi…

Linh Mộng nhìn tên khốn trước mặt bò lên giường, hỏa khí công tâm, nếu không phải vì sư phụ thì nàng sẽ để hắn chỉ có lên được mà không xuống được.

Lâm Phong nhìn yêu nữ rời đi lập tức ngồi dậy, vẻ mặt kinh ngạc.

- Thật sự đi rồi?

- Đi rồi.

- Hắc hắc… quá đã.

Từ khi hai người gặp nhau đến giờ, gần như lần nào Lâm Phong cũng là người chịu thiệt, không bị đánh cũng bị chửi, đã đến lúc hắn lấy lại thể diện.

- Chỉ cần tiểu tử ngươi làm theo cách của lão phu sớm muộn cũng thu phục được hỏa nha đầu, lúc đó muốn làm gì tùy ý.

- Tuân lệnh.

Đệ tử của lão đầu ai không phải là tuyệt thế cường giả, kiêu ngạo bất tuân nhưng bọn họ đều ngoan ngoãn nghe lời lão, nghĩ đến tình cảnh yêu nữ vì hắn bưng trà rót nước, cúi đầu vâng dạ, trong lòng lại thấy hưng phấn.

- Lần này lão tử nhất định phải lấy cả vốn lẫn lãi.