Thiên La

Chương 337: Thiết Nha Bang



Lâm Phong chỉ về một hướng.

- Hình như nơi đó có tu sĩ đang giao chiến.

- Chúng ta mau qua đó nhìn xem.

Giọng nói lạnh lùng của Linh Mộng truyền đến.

- Không cần để ý đến bọn chúng.

Nơi này là Hoang Nguyên chứ không phải thành trì, mỗi ngày đều có tu sĩ giao chiến, nếu cứ lo chuyện bao đồng thì không biết bao giờ mới đến được Tây Hoang.

Lâm Phong nhíu mày, vẻ mặt bất mãn.

- Ngươi không có chút lòng trắc ẩn nào sao?

- Ngươi muốn làm gì?

- Thấy chuyện bất bình ra tay tương trợ, đó là đạo quân tử.

- Đừng tưởng ta không biết trong lòng ngươi nghĩ gì.

Rõ ràng tên ngốc này muốn làm ngư ông đắc lợi, vậy mà còn dám nói đến cao thượng như vậy.

Đột nhiên giọng nói của Phi Dao truyền đến.

- Mọi người mau nhìn, hình như có thứ gì đó đang bay về phía chúng ta.

- Chắc là yêu cầm.

- Cần đệ nói sao, ta cũng biết vậy.

Cách đó không xa, từng chấm đen xuất hiện, số lượng không ngừng tăng lên, khi lên đến vài ngàn thì dừng lại.

Lâm Phong mở to mắt nhìn, cuối cùng cũng biết được thứ đang tiếp cận hắn chính là một đàn Thiết Nha Điêu.

Thiết Nha Điêu là loại yêu cầm phổ thông bên trong Hoang Nguyên, số lượng cực nhiều, sống theo bầy đàn, tính tình manh động, đặc biệt là cặp hàm vừa dài vừa sắc có thể dễ dàng xé xác con mồi.

Dẫn đầu bầy Thiết Nha Điêu là một đầu cự điêu to lớn, bên trên còn có một thanh niên tay cầm đại đao.

- Không ngờ lại gặp được Thiên Ảnh Ma Điêu ở đây.

Ánh mắt thanh niên nhìn Ảnh Điêu như thấy được tuyệt thế bảo vật, vẻ mặt tràn đầy hưng phấn.

- Ta muốn …

- Không được bé ơi, anh có vợ rồi.

Lâm Phong vội lui lại phía sau, ánh mắt tràn đầy tính chiếm hữu của đối phương làm cho hắn có chút hoảng sợ.

Thanh niên cưỡi đại điêu tức giận, khí tức vương giả sơ kỳ bùng nổ.

- Khốn kiếp, ta muốn đầu yêu cầm của ngươi.

- Ngươi chắc chắn chỉ muốn yêu cầm của ta?

- Không muốn chết thì mau cút đi.

- Ta nói nè, ánh mắt của ngươi có vấn đề hử?

Lâm Phong vừa dứt lời liền chỉ về phía yêu nữ.

- Ngươi không thấy có một mỹ nữ phong hoa tuyệt đại đứng ở đây sao?

- Lão tử không có hứng thú với nữ nhân.

- Á đù.

Lâm Phong lần nữa rút lui, ánh mắt cảnh giác, hắn đoán không sai chút nào, tư tưởng của cái tên đối diện nhất định có vấn đề.

- Nếu các ngươi không muốn đi thì đừng đi.

Thanh niên bay về phía Lâm Phong, đại đao trong tay chém tới, hắn không sử dụng yêu cầm là vì không muốn tổn thương Thiên Ảnh Ma Điêu.

Đúng lúc này, thanh niên cảm giác được một đạo khí tức nguy hiểm ập đến, một đạo ngân quang xuyên thẳng qua người thanh niên, cơ thể hắn thoáng dừng lại sau đó rơi xuống, sinh cơ đoạn tuyệt.

Phong Thanh Thanh thu lại trường thương, một thương vừa rồi chính là do nàng đâm ra, với khoảng cách gần như vậy cùng với phong chi lực phụ trợ, đối thủ hoàn toàn không có cơ hội né tránh.

- RỐNG…

Cự yêu cảm giác được chủ nhân gặp nạn liền thét lớn một tiếng rồi rồi dẫn theo đàn Thiết Nha Điêu xông về phía đám người Lâm Phong.

- RỐNG…

Thiên Ảnh Ma Điêu rống lớn, uy áp tổ huyết tỏa ra tứ phía, vài ngàn đầu yêu cầm đang bay tới đột nhiên xoay người bỏ chạy tán loạn.

- Vẫn là tiểu ảnh lợi hại.

Lâm Phong mỉm cười hài lòng, chỉ một tiếng thét đã dọa cho vài ngàn yêu cầm bỏ chạy, đã có chút phong thái của hắn.

- RỐNG…

- Bọn chúng đã chạy rồi, ngươi còn la hét cái gì?

Phi Dao chỉ tay về phía chân trời, vẻ mặt lo lắng.

- Hình như đám yêu cầm đang trở lại.

- Đúng là thiên đường có lối không đi, địa ngục không cửa lại chui vào.

Lâm Phong nhìn từng chấm đen hiện ra, lúc sau sắc mặt đại biến, số lượng yêu cầm lần này nhiều hơn so với lần trước, có đếm cũng không hết.

- Chay mau.

Thiên Ảnh Ma Điêu lập tức vỗ cánh bay đi, vừa bay được một lúc thì bị một bầy yêu cầm chặn đường.

- Giết người của Thiết Nha Bang bọn ta còn muốn bỏ chạy.

Mấy chục tên cưỡi yêu cầm bay tới, dẫn đầu là một đại hán có dáng người vạm vỡ, tay cầm trường thương, lưng đeo cung nỏ.

Ánh mắt hắn lướt qua đám người Lâm Phong cuối cùng dừng lại chỗ Thiên Ảnh Ma Điêu, giọng nói hưng phấn.

- Đúng là một đầu yêu cầm tốt.

Lâm Phong lặng lẽ liếc nhìn xung quanh, tình hình bây giờ là bọn hắn đã bị bao vây, không còn đường thoát thân.

- Lão đầu, có nhìn ra tu vi của bọn chúng không?

- Không có vấn đề.

Tên cầm đầu là vương giả đỉnh cấp, phía sau có năm tên vương giả, số còn lại là linh giả, thiên cấp yêu thú có ba đầu, còn lại đều là địa thú.

Lâm Phong nhíu mày.

- Tầm này mà lão nói là không có vấn đề hử?

Thực lực hai bên chênh lệch không lớn, đối thủ chỉ nhiều hơn hai tên vương giả và ba đầu thiên thú, có thể chiến một trận.

Lâm Phong âm thầm truyền âm cho yêu nữ.

- Chút nữa bọn ta sẽ giả vờ chạy đi, ngươi ở lại chặn hậu.

- Ngươi muốn bỏ ta ở lại?

- Đâu có, đợi ta tìm được viện binh sẽ quay lại cứu ngươi.

- Hừ.

Hoang Nguyên đất rộng người thưa, đợi khi tên ngốc này tìm được viện binh có lẽ nàng đã trở thành áp trại phu nhân.

Đại hán nhìn đám người trước mặt vẫn đứng im bất động liền ra lệnh cho đám tiểu đệ.

- Nam giết, nữ bắt lại, tuyệt đối không được tổn thương đầu yêu cầm kia.

- Tuân lệnh.

Đám thanh niên cưỡi phi cầm bay về phía Lâm Phong, bọn chúng vừa đi được nửa đường đột nhiên dừng lại, vẻ mặt biến sắc.

Linh Mộng lạnh lùng liếc nhìn đám người đối diện.

- Cút.

- Rút lui.

Đại hán hét lớn một tiếng rồi xoay người rời đi, mấy tên tiểu đệ lập tức đuổi theo, mấy vạn đầu phi cầm cũng bay mất.

Lâm Phong vội chạy tới bên cạnh Linh Mộng, ánh mắt nhìn tấm ngũ sắc lệnh bài trong tay yêu nữ, thứ này chính là nguyên nhân làm cho đám đạo tặc không đánh tự lui.

- Ngũ Hành.

Lệnh bài tỏa ra ngũ sắc linh quang mờ ảo có thể là làm từ một loại quang thạch nào đó, bên trên có khắc hai chữ Ngũ Hành.

- Đợi đã, chẳng lẽ là Ngũ Hành Bang?

Loạn Vực Chi Địa có hơn trăm bang phái lớn nhỏ, nổi bật nhất trong số đó là Ngũ Hành Bang và Nam Sa Bang, thanh thế to lớn chẳng khác gì Thánh Cung.

Ngũ Hành Bang có tới năm vị ban chủ, phó bang chủ có khoảng mấy chục, đường chủ có hơn vài trăm, đám người này chính là hạch tâm trong bang, mỗi người đều có một cái lệnh bài chứng minh thân phận.

Mặt trước của lệnh bài là tên bang phái, mặt sau là chức vị, trên lệnh bài còn có vài cái trận văn dùng để phát tín hiệu cầu cứu.

Lâm Phong chỉ nhìn thấy mặt trước, mặt sau đã bị ngọc thủ của yêu nữ che mất, có lệnh bài trong tay thì ít nhất cũng phải là đường chủ.

Nhưng Linh Mộng là Cửu Huyền Thánh Nữ sao có thể đi làm trộm cướp, khả năng cao lệnh bài trong tay yêu nữ là hàng phách.

- Ngươi mua thứ này ở đâu vậy?

- Liên quan gì đến người.

Lâm Phong nhíu mày, đại sự có vẻ không ổn, một khi Ngũ Hành Bang biết được có người giả mạo thân phận sẽ phát ra sát lệnh, lúc đó tất cả thành viên trong bang đều sẽ nhận lệnh truy sát, nghe nói trước giờ chưa từng có người thoát được.

Lâm Phong càng nghĩ càng thấy bất an, Tây Hoang còn chưa thấy mà đã sắp thấy Tây Thiên rồi.

- Ta có ý này.

Hắn liếc nhìn yêu nữ bên cạnh.

- Ta cảm giác đi chung như thế này rất nguy hiểm, chúng ta nên chia ra hành động.

- Đệ nói mớ cái gì vậy?

Lãnh Phi Dao mở to mắt nhìn tên sư đệ, nàng cảm giác nhiều người sẽ an toàn hơn ít người.

- Có phải đệ bị đám đạo tặc dọa sợ rồi không?

- Sao có thể.

Lâm Phong lập tức phủ nhận.

- Ý của đệ là chúng ta chia ra hành động thì cơ hội đến Tây Hoang sẽ cao hơn.

Kế hoạch của Lâm Phong là sẽ chia làm hai đường, Linh Mộng đi một đường, những người còn lại sẽ đi một đường, làm như vậy sẽ tránh được tình trạng toàn quân bị diệt, cơ hội đến Tây Hoang cũng tăng lên gấp đôi.