Linh Mộng đột nhiên xuất hiện phía sau cự hùng, trường kiếm chém vào lưng yêu thú.
- Keng…
- HỐNG…
Tam Nhãn Cự Hùng nhặt lấy một khối cự thạch ném về phía Linh Mộng sau đó tiếp tục đuổi theo đám người Lâm Phong.
Lãnh Hàn Băng tế ra pháp chỉ, một đầu băng xà xuất hiện lao về phía cự hùng.
- Ta sẽ ở lại giúp Hàn Băng, ngươi mau đi đi.
Huân Vũ vừa dứt lời liền mang theo trường kiếm bay về phía Hàn Băng, cơ thể nàng tỏa ra hắc vụ, khí tức không ngừng tăng lên.
Phong Thanh Thanh liếc nhìn dâm tặc.
- Chẳng phải ngươi nói mọi chuyện đều nằm trong tính toán sao?
- Đây là bước ngoặt tại hạ không lường trước được.
Lâm Phong quên mất Tam Nhãn Cự Hùng cũng tham gia tranh giành bảo vật, đúng là người tính không bằng trời tính, hắn thả ra Thiên Ảnh Ma Điêu, một tay nắm hắc đao, một tay cầm pháp chỉ.
- Đi.
Phong Thanh Thanh vội ngăn lại.
- Ngươi muốn làm gì?
- Đã là phu thê thì phải đồng sinh cộng tử.
Lãnh Phi Dao vội nắm chặt tay tên sư đệ.
- Tiểu Phong tử, cho ta theo với.
- Không được.
Lâm Phong lập tức lắc đầu, lỡ như tiểu sư tỷ xảy ra chuyện thì hắn không biết phải làm sao ăn nói với Hàn Băng.
- Sư tỷ yên tâm, Phong chấp sự sẽ bảo vệ tốt cho tỷ.
- Ta muốn cùng tỷ tỷ chiến đấu.
- Chuyện này…
- Nếu ngươi và tỷ tỷ xảy ra chuyện thì ta cũng không muốn sống nữa.
Ánh mắt Phi Dao nhìn tên sư đệ tràn đầy chờ mong, nàng không muốn lúc nào cũng nấp sau lưng, nàng cũng muốn bảo vệ bọn họ.
- Được rồi.
Thiên Ảnh Ma Điêu vỗ cánh bay về phía Tam Nhãn Cự Hùng, Lâm Phong nắm chặt đại đao trong tay, đây không phải lần đầu hắn đối diện với thiên thú nhưng trong lòng vẫn có cảm giác căng thẳng.
Theo lão đầu suy đoán, Tam Nhãn Cự Hùng thuộc hàng thiên cấp cao giai yêu thú, thực lực sánh ngang với tôn giả, dù cho cả đám người Lâm Phong cùng xông lên cũng chưa chắc có cơ hội giành được chiến thắng.
Cách đó không xa còn có một đám yêu thú đang tranh giành cốt dược, bọn chúng có thể chạy đến tiếp viện cho cự hùng bất cứ lúc nào, cho nên biện pháp tốt nhất bây giờ là đánh nhanh thắng nhanh.
Lúc này Tam Nhãn Cự Hùng đang bị tam nữ vây đánh, Hàn Băng và Huân Vũ kiềm chế hai bên, Linh Mộng tấn công trực diện.
Pháp trượng trong tay Hàn Băng giơ lên, một đạo lam quang từ trên cao giáng xuống vị trí cự hùng, trăm trượng xung quanh lập tức hóa băng.
Huân Vũ kết ấn, hắc khí hóa thành vô số dây xích bay về phía cự hùng, quấn chặt yêu thú.
Linh Mộng lơ lửng trên không, sau lưng xuất hiện một đôi hỏa dực, trường kiếm trong tay rực cháy hỏa ảnh.
- Diệt Phượng Nhất Kiếm.
Hư ảnh phượng hoàng lóe lên, một đạo kiếm khí rực lửa phá không chém về phía cự hùng.
Vì để Huân Vũ được đi cùng đến Tây Hoang, Lâm Phong đành phải hy sinh Diệt Phượng, tạm thời cho Linh Mộng mượn dùng một thời gian, khi đến Đan Thành phải trả lại cho hắn.
- HỐNG…
Cự hùng bị kiếm khí đánh trúng, cơ thể to lớn lui về phía sau, trước ngực xuất hiện một vết chém, huyết nhục từ nơi đó trào ra.
- Ăn một đao của lão tử.
Tam Nhãn Cự Hùng nhìn hư ảnh bạch sắc cự đao chém tới liền tung quyền đón lấy.
- ẦM…
Cự đao tan vỡ, yêu hùng tiếp tục nhặt lấy cự thạch ném về phía Lâm Phong, Phong Thanh Thanh lướt tới phía trước, trường thương đâm về phía cự thạch.
- ẦM…
Cự thạch vỡ nát, Phi Dao lấy ra một thanh ngân sắc tiểu cung ngắm về phía cự hùng.
- Chíu…
Chỉ thấy ngân quang lóe lên, trên người cự hùng lại xuất hiện thêm một cái lỗ nhỏ.
- Thật là vãi nhái.
Lâm Phong trợn mắt há mồm, cái tiểu cung của sư tỷ còn xịn sò hơn thiên cấp pháp chỉ của hắn.
Lãnh Phi Dao thu lại ngân cung, sắc mặt tái nhợt, nàng vội lấy ra một viên đan dược nuốt vào, một tiễn vừa rồi đã hút sạch linh lực của nàng.
- HỐNG…
Tam Nhãn Cự Hùng rống lớn một tiếng, tam nhãn mở rộng, hắc sắc đồng tử dần biến thành huyết sắc, khí tức không ngừng tăng mạnh.
- Không ổn, cự hùng đang thiêu đốt huyết mạch.
Linh Mộng nhíu mày, một khi yêu thú rơi vào tử lộ sẽ thiêu đốt huyết mạch, dù nhân tộc và yêu tộc không hợp nhưng cũng không đến mức vừa gặp nhau đã phải tử chiến.
- HÚ…
- NGÁO…
- HỐNG…
Đám yêu thú đang tranh giành cốt dược đột nhiên đổi hướng chạy về phía Tam Nhãn Cự Hùng, có lẽ bọn chúng cảm nhận được huyết mạch bạo động.
Đúng lúc này, đại địa chấn động, một bức tường thành cao ngàn trượng từ dưới đất mọc lên chắn ngang đường đi của đám yêu thú.
Hai lão đầu không biết từ đâu bay tới.
- Đi mau, đám nghiệt súc này để lão phu giải quyết.
Lâm Phong nhìn y phục của đối phương liền nhận ra người đến là trưởng lão Cửu Huyền Thánh Cung, có lẽ là cường giả lão Thánh Chủ bí mật phái đi bảo vệ hắn.
- Chúng ta đi.
Thiên Ảnh Ma Điêu vỗ cánh bay đi, Lâm Phong nhìn Tam Nhãn Cự Hùng điên cuồng gầm thét phía sau, lần này chơi dại rồi.
- HỐNG…
Hai lão đầu vừa xuất hiện liền bị đám yêu thú quần công, Tam Nhãn Cự Hùng không tham chiến, nó tiếp tục đuổi theo Thiên Ảnh Ma Điêu.
Lãnh Phi Dao nhìn đầu yêu hùng đuổi tới, vẻ mặt hoảng sợ.
- Bây giờ phải làm sao đây?
Lâm Phong nhíu mày, Tam Nhãn Cự Hùng không đáng sợ nhưng thanh niên này lại có anh em đông, một khi bị quần công thì khó thoát.
Giọng nói của lão đầu đột nhiên truyền đến.
- Tiểu tử, dùng ma trận đi.
- Bước ngoặt này tại hạ đã tính tới, hình như không ổn.
Lâm Phong vẫn còn một cái ma trận ở chỗ tiểu xà, bây giờ nơi đó vẫn đang hỗn chiến, số lượng yêu thú còn nhiều hơn ở chỗ này.
- Nhưng nơi đó có người của Ngũ Hành Bang.
- Đúng rồi, vẫn là tiền bối cao minh.
Chỉ cần được Ngũ Hành Bang bảo vệ cho dù không đánh bại yêu thú thì cũng có thể bình an rời đi, nghĩ đến đây, Lâm Phong mỉm cười tự tin, hắn đứng dậy chắn trước mặt mọi người.
- Chỉ là một đầu yêu hùng thì có gì mà phải sợ.
Vừa dứt lời, Lâm Phong liền lấy ra ma trận kích hoạt.
- Xem tuyệt chiêu của lão tử, Âm Dương biến…
- Biến…
- Biến…
Lãnh Phi Dao thở dài bất lực.
- Tiểu Phong tử lại phát bệnh rồi.
Lâm Phong nhìn ma trận trong tay, vẻ mặt mờ mịt, đột nhiên hắn nhớ ra một chuyện, khoảng cách giữa hắn và tiểu xà có lẽ đã vượt quá trăm dặm.
- Hình như chúng ta đã nằm ngoài vùng phủ sóng rồi.
Đúng lúc này, hai khối cự thạch từ xa bay tới, Phong Thanh Thanh xuất hiện phía trước Lâm Phong, trường thương quét ngang đánh bay cự thạch.
Gương mặt xinh đẹp của bạo nữ ửng đỏ, không biết là do tức giận hay là dụng công quá độ.
- Ngươi không biết tránh sao?
- Tên này giao cho ngươi.
Lâm Phong lấy ra Truy Ảnh quan sát, sau khi xác định được vị trí của tiểu xà hắn liền ra lệnh cho Thiên Ảnh Ma Điêu đổi hướng bay đi.
Tam Nhãn Cự Hùng tiếp tục đuổi theo phía sau, khoảng cách càng lúc càng gần, mỗi lần cự hùng đuổi tới đều bị đám người Lâm Phong dùng công kích chặn lại.
- ÉC…
- Không xong rồi, đám yêu cầm kia đuổi tới rồi.
Lãnh Phi Dao hét lớn, ngọc thủ chỉ về phía một đám cự điêu.
- Sư tỷ yên tâm, bọn chúng không đuổi kịp chúng ta đâu.
Lâm Phong vừa dứt lời liền kích hoạt ma trận, Thiên Ảnh Ma Điêu tan biến giữa thiên địa.
Giữa Hoang Nguyên vô tận, hơn trăm tu sĩ cùng với vô số yêu thú đang hỗn chiến quyết liệt, linh quang liên tục lóe lên, gió bụi mù mịt, thanh âm binh khí va chạm cùng với tiếng gào thét của yêu thú vang vọng khắp chiến trường.
Cách đó vài chục dặm, đám người Lâm Phong hư không xuất hiện, vì để đảm bảo an toàn, Lâm Phong đã ra lệnh cho tiểu xà tìm một nơi hẻo lánh để ẩn nấp.
- Vậy là thoát được một kiếp.