Lâm Phong đi tới phía sau lục y thanh niên, nhỏ giọng nói.
- Thành ý một chút.
Lục y thanh niên ngẩn người một lúc sau đó lấy ra một cái túi trữ vật đưa cho Hàn Băng.
- Đây là chút thành ý của tại hạ, xin tiên tử nhận lấy.
- Tốt.
Lãnh Phi Dao đột nhiên xuất hiện nhận lấy túi trữ vật, thần thức đảo qua, phát hiện bên trong có 30 vạn trung phẩm linh thạch, ngọc thủ vẫy tay đuổi người.
- Ta thay mặt tỷ tỷ bỏ qua cho ngươi, mau cút đi.
- Đa tạ.
Linh Mộng nhìn lục y thanh niên rời đi, ánh mắt lạnh lùng chuyển qua người Lâm Phong.
- Đây là cách ngươi giải quyết?
- Có vấn đề gì sao?
- Ngay cả đánh một trận ngươi cũng không dám?
- Bạo lực không phải là cách tốt nhất để giải quyết vấn đề.
Lúc đầu Lâm Phong đúng là muốn đánh cho tên kia một trận nhưng khi hắn tiếp cận lục y thanh niên, lão đầu nhận ra tên đó đã bị Linh Mộng đánh trọng thương, linh mạch tổn hại nghiêm trọng, nếu như hắn động thủ thì khả năng cao sẽ xuất hiện án mạng.
Nếu là bên ngoài Hoang Nguyên thì Lâm Phong sẽ không do dự mà xuống tay, ít nhất cũng phải đánh cho tên kia một trận nhưng đây là Thanh Ngưu Thành, đánh chó phải ngó mặt chủ.
Lục y thanh niên vừa nhìn đã biết không phải loại bình thường, nếu Lâm Phong lỡ tay đánh chết hắn nhất định sẽ gặp phiền phức, lúc đó có thể chậm trễ thời gian đến Tây Hoang, không thể vì mấy tên tiểu nhân mà ảnh hưởng đến đại sự.
Nửa giờ sau, đám người Lâm Phong tiến vào Vạn Bảo Các, trên đường đi có không ít người chú ý nhưng khi nhìn thấy huy hiệu ngũ sắc trên ngực Lâm Phong liền im lặng bỏ đi.
Lâm Phong nhìn đám nữ nhân bên cạnh, tuy dung mạo đã bị che đi nhưng dáng người uyển chuyển vẫn còn đó.
- Đúng là hồng nhan họa thủy.
Bên trong Vạn Bảo Các đã sớm chật kín người, phần lớn đều đang xếp hàng chờ đợi tiến vào phòng đấu giá.
Lâm Phong lấy ra một tấm kim bài giơ lên, thanh niên phục vụ vừa nhìn thấy liền mang hắn tiến vào một căn phòng sang trọng, bên trong căn phòng khá lớn đủ chỗ cho mười mấy người, từ nơi này có thể nhìn xuống toàn cảnh buổi đấu giá.
Lúc sau có vài nữ tử mặc đồng phục bước vào, mỗi người mang theo một vật phẩm như linh quả, linh tửu… một nữ tử bước tới đối diện Lâm Phong, nàng lấy ra một cái danh sách đưa cho hắn.
- Đây là danh sách vật phẩm được đấu giá hôm nay, mời khách quan xem qua.
- Đa tạ.
Lâm Phong nhận lấy danh sách vật phẩm, ánh mắt vừa liếc qua liền nhìn thấy thứ hắn cần tìm.
- 100 vạn, hơi nhiều.
Giá khởi điểm của cốt quả là 100 vạn trung phẩm linh thạch, đứng top 5 trong số vật phẩm được mang ra đấu giá lần này.
Đứng đầu là một thanh thiên cấp binh khí, khi Lâm Phong nhìn thấy hình dáng vật phẩm áp trục, hắn chợt ngẩng người mất vài giây.
Kiện thiên cấp binh khí được mang ra đấu giá là một thanh cốt đao, lúc đầu Lâm Phong còn tưởng là có người lấy trộm Thực Cốt Pháp Đao của hắn mang đi đấu giá nhưng khi nhìn kỹ lại thì thấy được vài điểm khác biệt.
Giọng nói của lão đầu đột nhiên truyền đến.
- Thứ này hình như là binh khí của Thi Tông.
- Thi Tông?
Lâm Phong nhíu mày, đột nhiên hắn nhớ đến một chuyện, độc mà Thánh Mẫu trúng phải chính là Thi Độc.
- Lão đầu, Thi Tông này với Thi Độc có quan hệ với nhau không?
- Thi Độc chính là một trong những trấn tông chi thuật của Thi Tông.
Theo cổ thư ghi lại, năm xưa cường giả Thi Tông dùng Thi Độc biến vô số tu sĩ thành thi binh, từ đó dẫn đến họa diệt tông.
Tu sĩ một khi trúng phải Thi Độc nếu không được chữa trị kịp thời sẽ dần biến thành thi binh có cấp độ ngang với tu vi.
Lâm Phong nghe lão đầu nói, vẻ mặt tràn đầy hứng thú.
- Trên đây có ghi thanh đao này được tìm thấy ở Quỷ Cốc, có khi nào nơi này từng là hang ổ của Thi Tông không?
- Cũng có thể.
Đợi sau khi buổi đấu giá kết thúc, Lâm Phong phải đi điều tra Quỷ Cốc một chuyến, nếu nơi này thật sự có di tích của Thi Tông không chừng sẽ tìm được giải dược cho Thánh Mẫu, như vậy thì hắn cũng không cần phải mạo hiểm đoạt lấy thánh dược.
Nửa giờ trôi qua, đại hội đấu giá chính thức bắt đầu, vật phẩm đầu tiên được mang lên sàn đấu là một bình đan dược.
- Phá Vương Đan, giá khởi điểm 10 vạn trung phẩm linh thạch.
Phá Vương Đan có thể giúp tu sĩ tăng thêm ba phần cơ hội đột phá vương giả, mỗi tu sĩ chỉ có thể dùng tối đa một viên.
Lâm Phong chỉ nhìn qua rồi thôi, tu vi của hắn bây giờ vẫn còn cách vương giả một đoạn khá xa, không cần phải tranh giành.
Sau một hồi ra giá, Phá Vương Đan được một lão đầu bỏ ra 50 vạn trung phẩm linh thạch đoạt lấy.
Những vật phẩm tiếp theo lần lượt được mang lên, Lâm Phong chỉ ngồi một chỗ quan sát, hoàn toàn không có ý định ra giá.
Ngược lại Phi Dao hoạt động rất sôi nổi, vị sư tỷ này liên tục hò hét nhưng không bao giờ lấy được vật phẩm, rõ ràng là muốn phá giá.
Thật ra Phi Dao cũng muốn lấy vật phẩm nhưng linh thạch của nàng chỉ đủ kêu giá vài ba lần, số linh thạch vừa tịch thu được của lục y thanh niên đã đưa hết cho tỷ tỷ, trong người nàng cũng không còn lại bao nhiêu.
Lãnh Hàn Băng nhìn vẻ mặt ủy khuất của tiểu muội không nhịn được mà ra tay giúp đỡ, cuối cùng Phi Dao cũng lấy được một đôi bao tay dùng để gia tăng linh lực trong lúc luyện đan.
Hai giờ trôi qua, một nữ tử mang theo bạch sắc linh quả bước lên sàn đấu.
- Cốt quả, giá khởi điểm 100 vạn trung phẩm linh thạch.
- 110 vạn.
- 120 vạn.
- 150 vạn…
- … 320 vạn.
Sau một hồi đấu giá, Lâm Phong dùng 320 vạn trung phẩm linh thạch đoạt lấy cốt quả.
Lãnh Phi Dao ngồi bên cạnh dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn tiểu sư đệ, cùng là đan sư nhưng túi tiền của nàng lại nhỏ hơn tên sư đệ này không biết bao nhiêu lần.
Lâm Phong thu được cốt quả, vẻ mặt tràn đầy đắc ý, thật ra hắn chỉ bỏ ra một nửa linh thạch, số còn lại là yêu nữ góp vào.
Nguyên nhân là khi Thiên Ảnh Ma Điêu đột phá, tốc độ sẽ tăng lên, thời gian đến Tây Hoang cũng được rút ngắn.
Lúc đó Lâm Phong sẽ có thêm thời gian luyện tập, tìm hiểu đối thủ, gia tăng cơ hội tiến vào thập đại thiên kiêu, hi vọng lấy được Địa Mẫu Thánh Liên cũng tăng theo.
Vừa lấy được cốt quả, Lâm Phong liền xoay người rời đi, nơi này đã không còn chuyện của hắn.
Lâm Phong đi tìm lão quản lý hỏi mua một tấm địa đồ dẫn đến Quỷ Cốc, phần lớn lãnh thổ bên trong Loạn Vực Chi Địa đều có chủ nhưng vẫn có một vài nơi ngoại lệ, những nơi này nếu không phải bị yêu thú hùng mạnh chiếm giữ thì cũng là hiểm địa.
Quỷ Cốc là một nơi vô chủ, nơi đây không chỉ có địa hình hiểm trở mà còn có cả yêu thú thị sát.
Nghe nói bên trong Quỷ Cốc thường truyền ra tiếng gào thét thê thảm, có vài tu sĩ sau khi nghe thấy đột nhiên trở nên điên loạn, liên tục tấn công những người xung quanh.
- Thứ đó có thể là thi âm.
- Thi thể cũng có thể nói chuyện?
- Một số thi binh cao cấp còn có thể sử dụng vũ kỹ.
- Lợi hại như vậy sao?
Thiên La đại lục tồn tại không biết bao nhiêu năm tháng, số lượng cường giả nằm xuống nhiều không đếm hết, nếu một ngày tất cả bọn họ đột nhiên sống lại…
Vừa nghĩ đến đây Lâm Phong liền cảm thấy lạnh người.
- Lão đầu, có khi nào bên trong Quỷ Cốc là tàn dư của Thi Tông không?
- Không biết.
- Vậy có nên đi đến đó không?
- Tùy ngươi.
Lão đầu im lặng một lúc rồi nói.
- Nếu tiểu tử ngươi muốn đi thì phải chuẩn bị cho thật tốt.
- Cần chuẩn bị thứ gì?
- Linh thạch.
Lâm Phong suy nghĩ một lúc, ánh mắt dần trở nên kiên định, lỡ như bên trong Quỷ Cốc có giải dược của Thi Độc thì có trả giá đắt một chút cũng đáng.
Cái giá đầu tiên phải trả tất nhiên là linh thạch, chưa tới nửa canh giờ mà vài trăm vạn trung phẩm linh thạch của Lâm Phong đã ra đi.