Đột nhiên Lâm Phong dừng bước, vẻ mặt nghi ngờ nhìn núi linh thạch trước mặt, trên đời làm gì có chuyện tốt như vậy, cho dù có cũng không rơi trúng đầu hắn.
- Nhất định là do trận pháp.
Hình như lão đầu nói chỉ cần không dừng lại quá lâu là được, có lấy đi vài khối linh thạch chắc cũng không sao.
Lâm Phong do dự một lúc cuối cùng quyết định xoay người rời đi, đi được vài bước hắn lại quay đầu nhìn núi linh thạch sau đó lại tiếp tục bước đi sau đó quay đầu nhìn lại rồi sau đó lại đi tiếp…
Đến khi núi linh thạch biến mất thì Lâm Phong lại nghe được thanh âm binh khí va chạm từ phía trước truyền đến, lúc hắn đến nơi thì nhìn thấy Linh Mộng đang đại chiến với một đám hắc y nhân, bộ dáng của yêu nữ lúc này vô cùng thê thảm, trên người có không ít vết thương, phần lớn y phục đã rách nát, xuân quang lộ tiết.
Cách đó không xa còn có một gốc linh dược tỏa ra kim quang lấp lánh.
- Kim Thiền Thảo.
Lâm Phong vừa nhìn liền nhận ra lai lịch của gốc linh dược, Kim Thiền Thảo là thiên địa kỳ dược, giá trị còn cao hơn cả Cửu Sắc Băng Liên, thanh niên này chính là chủ dược luyện chế Kim Thiền Đan giúp tu sĩ ngộ đạo, mỗi viên đều có giá trị liên thành.
Lâm Phong đoán yêu nữ là vì muốn tranh giành linh dược nên mới giao đấu với đám người kia.
Linh Mộng vừa nhìn thấy Lâm Phong xuất hiện liền hét lên.
- Mau giúp ta.
Lâm Phong lập tức lấy ra đại đao xông vào trợ chiến nhưng vừa chạy được vài bước chợt dừng lại, hắn mỉm cười nhìn yêu nữ.
- 10 vạn thượng phẩm linh thạch, không thương lượng.
- Tốt.
- Sau này gặp ta phải gọi là Lâm ca ca.
- Được.
Lâm Phong vừa nhìn thấy Linh Mộng gật đầu lập tức xoay người rời đi, hắn chắc chắn yêu nữ là do trận pháp biến thành, nếu là chính chủ thì đã sớm liều mạng với hắn rồi.
- Cái trận pháp này đúng là lợi hại, ngay cả dáng người cũng giống như đúc, không biết cảm xúc thế nào?
Lâm Phong đi được một lúc thì dừng lại, khung cảnh phía trước lại thay đổi, không gian tĩnh lặng, cảnh vật dần trở nên u ám, thỉnh thoảng còn truyền đến vài tiếng quạ kêu.
Đại địa khẽ chấn động, một ngôi mộ từ dưới đất nhô lên, phía trên bia mộ có khắc vài dòng văn tự.
- Lâm Phong chi mộ, là mộ phần của tại hạ sao?
Lâm Phong nhíu mày, hắn cảm giác tên bố trí ra cái trận pháp này nhất định là đầu óc có vấn đề, chẳng lẽ để cái mộ ở đây thì hắn sẽ chui vào?
Lâm Phong vừa định bước đi thì ngôi mộ đột nhiên nứt ra, một cái cốt thủ từ trong mộ phần thò ra, tiếp đó là một cái đầu lâu, lúc sau thì cả một bộ bạch cốt xuất hiện, vừa nhìn thấy bạch cốt, trong lòng hắn chợt có cảm giác như nhìn thấy người thân, vô cùng quen thuộc.
Bạch cốt đi tới đối diện Lâm Phong, đến khi khoảng cách chỉ còn vài bước chân thì dừng, hai bên đứng nhìn nhau.
Lâm Phong nhìn bộ bạch cốt vài lần rồi rời đi, con hàng này cũng không tốt đẹp gì, nhìn lâu sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng.
- Làm phiền tránh đường.
Lâm Phong vừa bước tới thì bạch cốt cũng bước tới, khi hai bên sắp chạm vào nhau thì hắn vội lui lại, bạch cốt cũng lui lại.
- Hình như là hàng thật.
Trong lúc hai bên sắp va chạm, Lâm Phong cảm giác bộ bạch cốt này thật sự tồn tại chứ không phải là ảo cảnh của trận pháp, hắn thử bước qua bên trái, bộ bạch cốt lập tức làm theo, hắn lùi lại phía sau, bộ bạch cốt cũng lùi bước.
Lâm Phong lấy ra một thanh đại đao cầm trên tay, xem ra chỉ có thể chiến một trận, bộ bạch cốt giơ tay lên, một thanh đại đao xuất hiện, hình dáng y đúc đại đao của Lâm Phong.
- Ăn một đao của lão tử.
Đại đao chém tới, đao khí phá không bay đi.
- ẦM…
Khói bụi tan biến, bạch cốt vẫn đứng im bất động, hoàn toàn không chút tổn hại.
Lâm Phong nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc, khi hắn vừa động thủ thì nhìn thấy bộ bạch cốt cũng vun đao, hơn nữa còn chém ra đao khí tương tự như hắn.
- Lão tử không tin tà, ăn thêm một đao của lão tử.
Lần này Lâm Phong thi triển Phá Tam Đao, uy lực và tốc độ của đao khí tăng lên gấp mấy lần.
- ẦM…
Bạch cốt vẫn đứng đó, bộ dáng vẫn ngon lành, Lâm Phong thu lại đại đao, hắn lấy ra Đồ Long Đao cầm trên tay, khí tức linh giả bạo động, long uy ẩn hiện.
- Đậu xanh.
Nhưng Lâm Phong chưa kịp xuất thủ thì nhìn thấy bạch cốt cũng lấy ra một thanh hoàng kim đại đao, hình dáng không khác gì Đồ Long Đao của hắn.
Lâm Phong lại thu đao, hắn lấy vài viên bạo đan, kết quả vẫn không thay đổi, chỉ cần thứ hắn có thì đối phương cũng có.
- Thú vị, đáng tiếc lão tử không có thời gian chơi với ngươi.
Lâm Phong lấy ra Thực Cốt Pháp Đao, hắn bước tới bên cạnh bạch cốt sau đó dùng mũi đao nhẹ nhàng chạm vào đối phương.
- Tạm biệt.
Bộ bạch cốt cũng làm tương tự như Lâm Phong chỉ là kết quả lại hoàn toàn khác biệt, lần này Lâm Phong bình yên vô sự còn bộ bạch cốt thì dần tan biến.
Bạch cốt vừa biến mất, không gian lập tức thay đổi, bạch vụ lại hiện ra.
Lâm Phong đi thêm một lúc thì thoát khỏi đám bạch vụ, phía trước xuất hiện một cái cung điện cũ nát, gần như sắp trở thành phế tích.
Trước cửa cung điện có vài chục tu sĩ, có già có trẻ, y phục không đồng nhất, có lẽ là không chung bọn.
Ánh mắt Lâm Phong đảo qua một vòng cuối cùng dừng lại trên người hồng y nữ tử, hắn hướng về phía nàng đi đến.
Trong số đám người đứng trước cung điện có vài thanh niên nhìn thấy Lâm Phong muốn tiếp cận mỹ nữ thì cười lạnh.
Vừa rồi có một tên trêu chọc Linh Mộng kết quả là bị đánh bay, nếu không có cường giả ngăn cản không chừng đã bị nàng đánh chết.
Lâm Phong vừa bước tới thì nghe được giọng nói mỉa mai của yêu nữ.
- Ngươi tới chậm.
- Thì sao?
- Không ngờ thiên tài trận đạo lại bị một cái trận pháp đơn giản cầm chân.
Lâm Phong mặc kệ yêu nữ, ánh mắt hắn quan sát tòa cung điện tàn tạ trước mặt, cửa lớn đã đổ nát, không phải do bị phá mà là vì nơi này đã tồn tại quá lâu.
- Kỳ lạ.
Lâm Phong nhìn đám người gần đó, vẻ mặt mờ mịt, nơi này không có trận pháp, đại môn đã mở sẵn, sao đám người này lại không vào?
- Đi thôi.
Linh Mộng vừa dứt lời liền bước về phía cung điện, nếu không phải đợi Lâm Phong thì nàng sớm tiến vào bên trong.
Lâm Phong nhìn yêu nữ bước đi lập tức đuổi theo.
- Đợi chút.
- Ngươi sợ?
- Tại hạ chưa ngán ai bao giờ.
- Thật?
Lâm Phong vừa nhìn thấy hỏa ảnh ẩn hiện trên người yêu nữ liền biết nàng sắp tiến vào trạng thái chiến đấu, hắn vội chỉ đám người gần đó.
- Người không thấy lạ sao, tại sao bọn họ chỉ đứng bên ngoài mà không tiến vào?
- Liên quan gì đến ta.
- Nhất định là bên trong cung điện có nguy hiểm.
Linh Mộng ném cho Lâm Phong ánh mắt xem thường.
- Ngươi sợ thì đi về.
Linh Mộng nói xong thì bước đi, Lâm Phong vội đuổi theo, ánh mắt hắn nhìn đám người gần đó vẫn bất động, hình như không có ý muốn ngăn cản, xem ra bên trong thật sự có vấn đề.
Sau khi ba người Lâm Phong tiến vào cung điện, một lão đầu đứng bên ngoài nhịn không được mà lên tiếng.
- Các ngươi không đuổi theo thật sao?
- Lão muốn thì cứ đi, bọn ta không ngăn cản.
- Lỡ bọn họ xông vào nơi đó thì sao?
- Chỉ có một tên tôn giả thì làm được gì?
Lần trước bọn họ tiến vào nơi này có ba vị tôn giả và mười mấy tên vương giả vẫn bị chặn lại, lúc đó không nhờ ba vị tôn giả ra sức bảo vệ thì có lẽ đám vương giả đã bị diệt.