Thiên La

Chương 357: Trở Về



Hồng quang tan biến, Linh Mộng xuất hiện, ánh mắt nàng liếc nhìn miệng hố, nơi đó chỉ còn lại một vài vết máu.

- Lão ta đâu?

- Chuyện này để sau rồi nói, mau đi thôi.

Vừa rồi Lâm Phong sử dụng thánh cốt đã tạo ra động tĩnh vô cùng lớn, sớm muộn cũng sẽ có cường giả chạy tới.

- Đi.

Linh Mộng cũng hiểu chuyện này, nàng lấy ra một tờ pháp chỉ kích hoạt, hồng quang lóe lên cuốn theo hai người rời đi.

Lâm Phong vừa rời đi được một lúc thì có vài lão đầu xuất hiện, trong số đó có cả Hà Thanh trưởng lão, đám lão đầu nhìn xung quanh sau đó cùng lúc bay đến gần một cái hố cách đó vài dặm.

Một lão đầu nhíu mày.

- Đây là dấu vết chiến đấu của tôn giả.

Lão đầu đứng bên cạnh nhắm mắt cảm nhận dư âm còn sót lại của trận chiến, đột nhiên lão mở mắt, vẻ mặt không giấu được kinh ngạc.

- Là thánh uy.

- Không thể nào.

- Thánh uy vô cùng mờ nhạt, người xuất thủ chỉ là bán thánh.

Một lão đầu đột nhiên hướng về phía khác chạy đi.

- Trịnh nhi.

Đám lão đầu lập tức đuổi theo, khi bọn họ đến nơi chỉ nhìn thấy vài thi thể khô héo, vẻ mặt vẫn còn sợ hãi.

Hà Thanh trưởng lão liếc nhìn xung quanh, đến khi chắc chắn không thấy hai người Linh Mộng ở đây thì thở phào một hơi.

- Các vị đạo hữu, lão phu còn chuyện phải giải quyết, cáo từ.

- Đạo hữu cứ như vậy mà rời đi sao?

- Chẳng lẽ các vị muốn ngăn lão phu?

Hà Thanh trưởng lão vừa dứt lời liền lấy ra một tấm lệnh bài ngũ sắc, đám lão đầu nhìn thấy lập tức biến sắc.

- Ngũ Hành Bang.

- Nếu các vị đạo hữu không có ý kiến thì lão phu xin cáo từ.

Đám lão đầu chỉ có thể trơ mắt nhìn theo bóng lưng của Hà Thanh trưởng lão, Lâm Phong và Linh Mộng đã sớm rời đi, nếu bây giờ bọn họ động thủ dù có tiêu diệt được đối phương thì khả năng bại lộ cũng rất cao, một khi bị Ngũ Hành Bang truy sát dù là tôn giả cũng khó thoát.

Vài ngày sau, bên trong một căn phòng, Lâm Phong ngồi trên giường vận công, cả người chìm vào hỏa quang, linh lực bên trong cơ thể hắn bắt đầu bạo động, khí tức trên người không ngừng tăng lên, trạng thái kéo dài đến nửa giờ thì kết thúc.

- Cuối cùng cũng đột phá thành công.

Từ khi trở về Hạ Thành, Lâm Phong mất một thời gian để dưỡng thương, trong lúc này, bình cảnh lại có dấu hiệu buông lỏng nên hắn quyết định thử đột phá.

Có lẽ là vì Lâm Phong vừa giúp thiên hạ trừ đi một tên ma đầu nên nhân phẩm bạo phát, một lần đã thành công, lúc này tu vi của hắn đã là linh giả lục cấp trung kỳ, chỉ còn ba bước nữa là có thể tiến vào hàng ngũ cường giả của đại lục.

- Đúng là nhân họa đắc phúc, không biết từ giờ đến Tây Hoang có kịp đột phá vương giả không?

- Tiểu tử ngươi ảo tưởng vừa thôi.

Lão đầu vừa xuất hiện liền dội cho Lâm Phong một gáo nước lạnh, vương giả chính là một trong những bình cảnh quan trọng nhất của tu sĩ, một khi đột phá thì thực lực sẽ tăng lên đột biến, làm gì có chuyện dễ ăn như vậy.

Lâm Phong cũng hiểu chuyện này, đừng nói là vài tháng cho dù là vài năm nữa mà hắn có thể đột phá vương giả cũng là chuyện đại hỷ.

Nhớ lúc ở Thương Vân Thành, tu vi của Hàn Băng đã là lục cấp linh giả còn Lâm Phong chỉ là một tên vô danh tiểu tốt, đến khi hắn trở thành đệ nhất thiên tài đan đạo thì nàng vẫn chưa đột phá vương giả.

- Lão đầu, Khống Thi Thuật của lão cải tiến đến đâu rồi?

- Tạm ổn.

Trong thời gian Lâm Phong dưỡng thương, lão đầu đã đề nghị với hắn cải tiến Khống Thi Thuật để khống chế ngoại vực dị thú.

Sau khi Khống Thi Thuật được cải tiến thì Lâm Phong không cần phải tu luyện thi khí vẫn có thể khống chế được thi thể của ngoại vực dị thú nhưng sẽ bị hạn chế ở nhiều mặt.

Vấn đề của ngoại vực dị thú cũng được giải quyết, lão đầu đã dùng gần như tất cả Tỏa Thiên Thạch để phong ấn một phần sức mạnh của dị thú.

Bây giờ ngoại trừ thể phách khủng bố thì ngoại vực dị thú chẳng có gì đáng sợ, toàn bộ uy áp sánh ngang với thánh nhân đều mất sạch.

Lâm Phong nhìn khối Tỏa Thiên Thạch to như đầu móng tay trước mặt mà tiết hùi hụi, vậy là Tỏa Thiên Đại Trận của hắn sẽ không bao giờ xuất hiện.

Lão đầu nói có thể dùng phần còn lại của Tỏa Thiên Thạch để luyện chế một món binh khí, tuy không bá đạo như lúc đầu nhưng vẫn có thể phong ấn vài phần thực lực của tôn giả.

- Nên luyện thứ gì đây nhỉ?

Lâm Phong nhíu mày, tạm thời vẫn chưa nghĩ ra nên luyện chế thứ gì, hắn cũng không quen biết vị luyện khí đại sư nào, lỡ như trong lúc luyện chế đối phương nổi lòng tham thì toang.

- Chuyện đó cứ giao cho lão phu, tiểu tử ngươi nên giải quyết vấn đề của mình trước.

- Vấn đề gì?

Lâm Phong vừa dứt lời thì bên ngoài phòng liền truyền đến tiếng gõ cửa, hắn không cần nhìn cũng biết người đến là ai.

Cửa phòng mở ra, Lãnh Phi Dao hiên ngang bước vào cứ như nơi này chính là phòng của nàng, bên cạnh còn có Hàn Băng và Huân Vũ.

- Tiểu Phong tử, thương thế sao rồi?

- Đã ổn, đa tạ sư tỷ quan tâm.

- Ý… chẳng phải đệ bị thương sao, sao lại đột phá rồi?

Lãnh Phi Dao mở to mắt nhìn tên sư đệ đối diện, vẻ mặt kinh ngạc không thôi, khi Linh Mộng mang Lâm Phong trở về thì hắn vẫn đang trong tình trạng hấp hối, bây giờ thương thế không chỉ khỏi mà còn đột phá, quá vô lý.

Hàn Băng và Huân Vũ khẽ mỉm cười, từ lúc Lâm Phong bị thương đến giờ, hai nàng luôn ở bên cạnh chăm sóc nên đã sớm đoán được chuyện hắn sẽ đột phá.

Lâm Phong nhìn hai vị lão bà, mỗi người đều là tuyệt sắc giai nhân, lúc mỉm cười như muôn hoa khoe sắc làm cho lòng người say đắm.

Đáng tiếc là bên cạnh vẫn còn một cái bóng đèn không biết thời thế, Lâm Phong dùng ánh mắt bất thiện nhìn tiểu sư tỷ.

- Sư tỷ tìm đệ có chuyện gì sao?

- Ta đến quan tâm đệ không được sao?

Lãnh Phi Dao bĩu môi, vẻ mặt mờ mịt, rõ ràng là nàng có ý tốt đến thăm hỏi sao ánh mắt của tên sư đệ này nhìn nàng lại dọa người như vậy.

Liễu Huân Vũ đứng bên cạnh mỉm cười.

- Chúng ta đến thông báo cho đạo hữu biết hôm sau sẽ tiếp tục lên đường.

- Mọi người yên tâm, đệ không có vấn đề.

Thương thế của Lâm Phong đã hoàn toàn khôi phục, vấn đề bây giờ của hắn chính là ổn định linh lực sau khi đột phá, có đan dược hỗ trợ thì chỉ cần một đêm là xong.

Sau khi cùng mọi người trò chuyện một lúc thì Lâm Phong biết được thêm một tin tức, Lý lão đầu sẽ không cùng bọn họ đến Tây Hoang.

Địa vị của Lý Nguyên Sinh đặc thù, một khi tiến vào Tây Hoang nhất định sẽ bị các thế lực khác chú ý, tuy Ngũ Hành Bang thế lớn nhưng chỉ là ở Nam Hoang, dù là Cửu Huyền Thánh Cung khi đến Tây Hoang cũng không dám phô trương thanh thế.

Đám người Hàn Băng ở lại một lúc rồi rời đi, các nàng muốn tranh thủ thời gian để Lâm Phong ổn định linh lực.

- Xem ra đoạn đường phía trước lại không dễ đi.

Lâm Phong thở dài chán nản, nhờ có uy danh của Ngũ Hành Bang mà bọn họ mới có thể thuận lợi đi đến nơi này, nếu không bây giờ bọn họ vẫn còn lang thang bên trong Hoang Nguyên làm bạn với đám yêu thú vào đạo tặc.

- Tiểu tử ngươi thở dài cái gì, dựa vào người khác khó mà thành đạo.

- Cái này ta cũng nói được.

Muốn tự chủ thì phải có thực lực, vấn đề là làm sao để có thực lực, nghĩ đến đây Lâm Phong chợt nhớ đến lão tôn giả vừa bị hắn đánh giết.

Lâm Phong lấy ra một cái giới chỉ, thần thức quét qua vài lần, vẻ mặt tràn đầy hưng phấn.

- Đúng là tôn giả có khác.