Lâm Phong đổ đầy linh thạch lên giường, hôm nay hắn sẽ qua đêm cùng với đám bảo bối này.
- Hình như cảm giác không được tốt cho lắm.
- Tiểu tử ngươi định ngủ trên đám linh thạch này thật đó hả?
- Tất nhiên.
- Cẩn thận bạo thể.
Với nhiêu đây linh thạch chỉ cần vận công là đăng xuất ngay và luôn, Lâm Phong ném cho lão đầu một ánh mắt khinh bỉ.
- Nhìn mặt ta ngu lắm hả?
- Cuối cùng tiểu tử ngươi cũng nói được một câu ra hồn.
- Ta biết lão đố kỵ với tài trí của ta nên mới nói như vậy.
- Vậy tiểu tử ngươi nói xem vì sao nha đầu đó lại mang một đống linh thạch tới tặng ngươi.
Lâm Phong tất nhiên đoán được yêu nữ nhất định có âm mưu, chỉ là nàng tài không bằng người nên không bắt được gà còn mất thêm cả linh thạch.
- Lão tử chính là nhân trung chi long, sao có thể so với gà đất chó sành được.
- Nha đầu đó đột nhiên có thể luyện đan, tiểu tử ngươi không thấy lạ sao?
- Đúng là có chút kỳ lạ.
Lão đầu từng nói tâm ma của Linh Mộng không dễ giải quyết cho nên mới đưa ra chủ ý để Lâm Phong làm khó dễ nàng, từ đó làm cho nàng bỏ đi ý định trở thành đan sư.
- Có khi nào lão đoán sai rồi không?
- Thật ra lão phu làm như vậy là còn có một dụng ý khác.
Nếu đã không thể giải quyết tâm ma thì lão đầu quyết định tạo ra thêm một cái tâm ma để bọn chúng tự giải quyết, đây gọi là lấy độc trị độc.
Bước đầu tiên là nâng cao địa vị của Lâm Phong trong lòng Linh Mộng, biến hắn trở thành kẻ thù số một của nàng, một khi thành công thì hình ảnh của tên phụ bạc kia sẽ tự động biến mất.
Lâm Phong ngồi một bên nghe diệu kế của lão đầu mà cứ như nghe chuyện kinh dị, hai chân lạnh toát.
- Vậy cái kế hoạch đó của lão có thành công không?
- Tiểu tử ngươi đoán xem.
Tuy vừa rồi Linh Mộng chưa thành đan nhưng Lâm Phong đoán khả năng yêu nữ có thể luyện thành đan dược là rất lớn, đại sự không ổn rồi.
- Hình như gần đây ta đâu có đắc tội với lão thì phải.
- Đúng là không có.
- Vậy lão đào cho ta cái hố to như vậy làm gì?
- Tiểu tử ngươi không cần lo, mọi chuyện đều nằm trong tính toán của lão phu.
Trước khi lấy được thánh dược thì Linh Mộng tuyệt đối sẽ không ra tay với Lâm Phong, cùng lắm thì đánh hắn một trận mà thôi.
Với lại thời gian gần đây thái độ tu luyện của tên ngốc này không được nghiêm túc nên lão đầu sẵn tiện tìm cho hắn một cái động lực, đúng là nhất cữ lưỡng tiện.
- Vì giúp tiểu tử ngươi mà lão phu đã tốn không ít công sức.
- Lão…
- Không cần phải nói lời đa tạ, chỉ cần nhìn thấy tiểu tử ngươi nỗ lực tu luyện thì lão phu đã mãn nguyện.
- Lão nhớ mặt ta đó.
Hai ngày sau, đại thuyền thuận lợi cập bến, Lâm Phong đứng trên mũi thuyền, ánh mắt nhìn dải lục địa phía trước, từ nơi này hắn có thể cảm nhận được hơi nóng thổi đến.
Tây Hoang là nơi duy nhất trên đại lục vẫn còn tồn tại hỏa linh mạch cũng vì thế mà có sự chênh lệch nhiệt độ so với các hoang vực khác.
Tuy khí hậu khắc nghiệt nhưng lại có vô số tu sĩ tìm đến, bởi vì bên trên mảnh lục địa nóng bỏng này có một nơi gọi là Đan Thành, danh xưng thánh địa đan đạo.
Gần một nửa đan sư của Thiên La đại lục đều tập trung ở Đan Thành, trong số thập đại thiên kiêu đan đạo thì có đến tám cái tên xuất thân từ nơi này.
- Tiểu Phong tử, tiếp theo chúng ta nên đi đâu đây?
Vừa bước xuống đại thuyền, Lãnh Phi Dao liền quay qua hỏi tên tiểu sư đệ bên cạnh.
- Tất nhiên là Tây Sa Thành.
Trước khi đến Tây Hoang, Lâm Phong và lão đầu đã tìm hiểu rất kỹ về nơi này, cả hai cũng đã vạch ra tuyến đường và kế hoạch cho tương lai.
Đây chính là tác phong làm việc trước giờ của hắn, trước khi bắt đầu làm chuyện gì cũng phải chuẩn bị cho thật tốt.
Tây Sa Thành tương tự như Lạc Dương Thành, cả hai đều là nơi tập kết của các thế lực bên trong Loạn Vực Chi Địa, vừa đi được một lúc, Lãnh Hàn Băng cảm giác có chút khó chịu, nơi này thật sự quá nóng.
Những người xung quanh cũng có cảm giác tương tự, chỉ có ba người là khác biệt, Linh Mộng và Phi Dao như cá gặp nước, hỏa linh thể ưa nóng, đối với nhị nữ thì Tây Hoang chính là thiên đường.
Còn lại là Lâm Phong, từ lúc rời khỏi đại thuyền đến giờ thì tâm tình của hắn vô cùng tốt, một đường liên tục nói cười.
Lãnh Phi Dao liếc nhìn tên sư đệ bên cạnh, hai người ở chung một thời gian cho nên nàng ít nhiều đoán được vài thứ.
- Tiểu Phong tử, có phải đệ vừa kiếm được linh thạch không?
- Làm sao tỷ biết?
- Nó ghi hết lên mặt đệ rồi kìa.
- Hắc hắc…
Sau một đêm nằm trên đống linh thạch, Lâm Phong đã suy nghĩ thông suốt, mối thù giữa hắn và yêu nữ đã kết từ lâu, có lo lắng cũng vô dụng, không bằng cứ tận hưởng khoảng thời gian còn lại.
- Mấy hôm trước đột nhiên có người chạy tới tặng cho đệ mấy vạn linh thạch.
- Là tên ngốc nào hào phóng vậy, giới thiệu cho ta với, ưm…
Lãnh Phi Dao còn chưa kịp dứt lời đã bị Lâm Phong bịt miệng, ánh mắt liếc nhìn yêu nữ phía trước.
Linh Mộng chợt dừng bước, nhiệt độ xung quanh đột nhiên bạo tăng.
- Rồi xong.
Lúc này Phi Dao cũng biết bản thân lỡ lời, ánh mắt tức giận nhìn tên sư đệ bên cạnh, tất cả đều là tại tên ngốc này hại nàng.
Lãnh Hàn Băng đột nhiên xen vào.
- Có phải Linh Mộng đưa cho ngươi 10 vạn thượng phẩm linh thạch không?
- Làm sao tỷ biết?
- Số linh thạch đó là Thánh Cung bang thưởng cho ngươi làm lộ phí.
Trong 10 vạn thượng phẩm linh thạch thì có một phần là của Linh Mộng, phần còn lại là của Thánh Mẫu và Thánh Cung.
Tuy Linh Mộng hận không thể đánh Lâm Phong một trận nhưng chuyện hắn cứu sư phụ không thể nào phủ nhận, nàng lại không muốn thiếu ân tình của hắn nên quyết định dùng linh thạch để trả ân.
Số còn lại là lộ phí của Thánh Cung và Thánh Mẫu tặng cho đám người Lâm Phong.
Lâm Phong nghe lão bà nói xong, bao nhiêu hưng phấn không cánh mà bay, số linh thạch này vốn dĩ là của hắn, thắng được linh thạch của mình thì có gì mà vui.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Lâm Phong tức giận nhìn yêu nữ phía trước.
- Mau trả linh thạch cho ta.
- Có bản lĩnh thì đến lấy.
Linh Mộng giơ túi trữ vật trong tay, bây giờ tâm trạng của nàng rất không tốt, cần phải tìm ai đó để trút giận.
Lâm Phong chuẩn bị đại chiến ba trăm hiệp với yêu nữ thì một đám người từ xa đi tới, dẫn đầu là Trần Minh, phía sau còn có hơn mười thanh niên.
Ánh mắt Trần Minh liếc qua đám người Lâm Phong vài lần cuối cùng dừng lại trên người của Phi Dao.
- Cuối cùng cũng tìm được các ngươi.
Lãnh Phi Dao vừa nhìn thấy Trần Minh liền hét lớn.
- Tiểu Phong tử, chính là cái tên đó đã ức hiếp ta, mau đánh hắn.
- Có chuyện gì sao?
Lâm Phong nhìn đám thanh niên đối diện, vẻ mặt mờ mịt, hắn dám khẳng định mình chưa bao giờ gặp đám người này.
Mọi chuyện bắt đầu ở Lạc Dương Thành, khi đó Phi Dao đang hưng phấn lựa chọn nữ y thì bị một đám thanh niên làm phiền, dẫn đầu chính là Trần Minh.
- Hắn nói bộ dáng của ta không tệ, chỉ cần hầu hạ hắn thật tốt thì tương lai không phải lo.
- Đúng vậy, chỉ là ngươi không biết điều lại dám từ chối bản thiếu, hôm nay để xem tiểu nương tử ngươi chạy đi đâu.
Trần Minh nhìn thanh niên to cao bên cạnh sau đó chỉ vào Lãnh Phi Dao và Phong Thanh Thanh.
- Đệ chỉ cần nha đầu đó cùng với nữ nhân ngực lớn kia, còn lại sẽ tặng cho Chu đại ca và các huynh đệ.
- Vậy thì Chu mỗ xin đa tạ.
Chu Kỳ nhìn đám nữ tử đối diện, lúc trước hắn còn cho là tên thiếu chủ này nói quá, không ngờ đúng là mỹ nhân khó gặp.