Lâm Phong nhảy lên Thiên Ảnh Ma Điêu, ánh mắt nhìn về phía bạo nữ.
- Phong chấp sự có muốn cùng tại hạ đi dạo một lúc không?
Phong Thanh Thanh lăng không hạ xuống Ảnh Điêu, giọng nói lạnh lùng của nàng truyền đến.
- Ta chỉ tuân thủ lời hứa với ngươi.
- Ta biết, tiểu Ảnh đi…
- RỐNG…
Thiên Ảnh Ma Điêu vỗ cánh bay lên, thoáng cái đã biến mất giữa đêm.
Cách đó không xa, một đám người từ trong bóng tối bước ra, ánh mắt nhìn về chỗ Thiên Ảnh Ma Điêu biến mất.
- Ngươi có nhìn thấy đầu yêu cầm vừa rồi không?
- Tốc độ thật khủng khiếp.
- Đó là Thiên Ảnh Ma Điêu.
- Ngươi chắc chắn?
Thanh niên được hỏi gật đầu khẳng định, tuy đầu Thiên Ảnh Ma Điêu này có chút khác biệt nhưng loại tốc độ kinh khủng đó không phải loại yêu cầm nào cũng có thể đạt đến.
- Ngươi ở lại theo dõi bọn họ, ta sẽ trở về thông báo.
- Nhưng bên cạnh bọn họ là người của Cự Thiên Bang.
- Ngươi chỉ cần theo dõi, hành động như thế nào sẽ do thủ lĩnh quyết định.
- Được.
Vài ngày tiếp theo, đám người Lâm Phong vẫn tiếp tục hành trình vượt qua Sa Nguyên, một đường thuận lợi, tiếp tục như thế này thì thời gian đến được Tây Phong Thành có thể sớm hơn vài ngày.
Lâm Phong vẫn cưỡi Đà La Yêu Cầm, tuy cưỡi Thiên Ảnh Ma Điêu sướng hơn, tốc độ nhanh hơn nhưng làm người không nên thể hiện, cây cao thì gió cả, hơn nữa Ảnh Điêu cũng không thích hợp với Sa Nguyên.
Nhưng không phải ai cũng biết an phận như Lâm Phong, Lãnh Phi Dao điều khiển yêu cầm bay tới bên cạnh tên sư đệ, vẻ mặt không tốt.
- Tiểu Phong tử, cho ta mượn tiểu Ảnh một chút có được không?
- Đêm qua sư tỷ đã cưỡi vài canh giờ còn chưa đủ sao?
- Không đủ.
Lâm Phong thở dài, từ khi biết được Thiên Ảnh Ma Điêu đột phá, đêm nào cũng bị tiểu sư tỷ hành hạ mấy canh giờ, mỗi lần Ảnh Điêu nhìn thấy nàng còn hoảng sợ hơn nhìn thấy chủ nhân như hắn.
- Tiểu Ảnh trúng gió, bệnh rồi.
- Yêu cầm cũng bị trúng gió sao?
Lãnh Phi Dao dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn tên sư đệ.
- Có phải đệ lừa ta không?
- Quân tử nhất ngôn, đệ mà lừa tỷ thì sẽ gặp phải Sa Bạo.
Lâm Phong chỉ tay thề, vẻ mặt nghiêm túc, Lý Tiểu Âm từng nói nơi này chỉ là bên ngoài của Sa Nguyên, khả năng gặp phải Sa Bạo gần như là không thể.
- ÉC…
- ÉC…
Đám Đà La Yêu Cầm đang bay đột nhiên dừng lại, bọn chúng liên tục hét lên cảnh báo, phía trước đám người Lâm Phong mấy chục dặm đột nhiên xuất hiện dị biến, phong vân nổi lên.
Lãnh Phi Dao há miệng chỉ tên tên sư đệ bên cạnh.
- Đệ… đệ đúng là miệng quạ đen.
- Đùa nhau à…
Ngay cả Lâm Phong cũng trợn mắt há miệng, biết vậy hắn đã để Thiên Ảnh Ma Điêu lượn thêm vài vòng cho thiên hạ yên bình.
Lý Tiểu Âm nhìn bụi cát kéo đến, vẻ mặt vẫn không đổi.
- Mọi người không cần lo, thứ này không phải Sa Bạo.
Từ bên trong phong sa (gió cát), vài chục thân ảnh lần lượt xuất hiện, mỗi tên đều mặc trường bào che mặt, dẫn đầu là hai tên tu sĩ, một tên cầm đao, một tên cầm pháp trượng, bọn chúng vừa tới gần liền tản ra bao vây đám người Lâm Phong, tên cầm đao lớn giọng hét.
- Cướp đây.
- Thật là vô nghĩa.
Lâm Phong nhìn đám người xung quanh, mỗi tên đều mang theo binh khí, bộ dáng manh động, không cần nghỉ cũng biết là sa tặc.
Lý Tiểu Âm lạnh lùng nhìn hai tên cầm đầu.
- Các người không biết bọn ta là ai sao?
- Cự Thiên Bang nổi danh khắp Sa Nguyên, bọn ta sao có thể không biết.
- Nếu đã biết còn không mau cút đi.
- Bọn ta cũng không muốn xung đột với các ngươi.
Tên cầm đao chỉ về phía Lâm Phong.
- Chỉ cần để tên đó ở lại, những người còn lại có thể rời đi.
- Chuyện đó là không…
- Đợi đã.
Lâm Phong nghe đối phương nói liền xen vào.
- Các vị đạo hữu chỉ cần một mình tại hạ thôi sao?
- Đúng vậy.
- Tốt.
Lý Tiểu Âm nhìn thấy Lâm Phong thỏa hiệp còn tưởng hắn bị đối phương dọa sợ liền lên tiếng ngăn cản.
- Lâm đạo hữu yên tâm, mấy tên này sẽ không dám động thủ.
- Lỡ như bọn chúng đánh thật thì sao?
Lâm Phong đã tính sơ qua, hai tên cầm đầu của đối phương đều là tôn giả, số còn lại là vương giả, một khi giao chiến khó mà nói trước, hắn mỉm cười nhìn đám sa tặc đối diện.
- Các vị đại ca có thể cho tiểu đệ chút thời gian để lại di ngôn không?
- Bọn ta không có nhiều thời gian, có gì thì nói mau.
- Đa tạ.
Lâm Phong đi tới chỗ hai vị lão bà nói vài câu rồi quay trở lại.
- Xong rồi.
Tên thủ lĩnh giơ lên đại đao, đám sa tặc lập tức mở ra một con đường.
- Không tiễn.
Lãnh Hàn Băng cưỡi Đà La Yêu Cầm bay đến bên cạnh lưu manh.
- Cẩn thận.
- Sư tỷ yên tâm, chỉ là mấy tên tiểu tặc, đệ lo được.
Lý Tiểu Âm nhìn từng người lần lượt rời đi, dù nàng tự nhận thông minh cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Lý lão đầu bên cạnh cũng rời đi.
- Tiểu Âm, mau đi thôi.
- Lý lão, còn hắn…
- Không cần lo.
Lý Tiểu Âm do dự một lúc cũng rời đi, nơi này chỉ còn lại Lâm Phong và mấy chục tên sa tặc vây quanh.
Tên thủ lĩnh cầm đao cười lớn.
- Đám nữ nhân đó đúng là xinh đẹp, đáng tiếc tiểu tử ngươi không có phúc hưởng.
Nếu không phải e ngại Cự Thiên Bang thì bọn họ tuyệt đối sẽ không bỏ qua con hàng cực phẩm như vậy.
Lâm Phong nhìn thấy mọi người đã thuận lợi rời đi, hắn xoay người nhìn tên đầu lĩnh đối diện.
- Vị đại ca này, hình như đây là lần đầu chúng ta gặp nhau có đúng không?
- Không sai.
- Nói như vậy tại hạ chắc là không có đắc tội với mọi người.
- Cũng không sai.
Tên thủ lĩnh gật đầu.
- Có phải ngươi muốn biết vì sao bọn ta lại nhắm vào ngươi không?
- Xin các vị chỉ giáo.
- Thất phu vô tội hoài bích có tội, đạo lý này chắc là ngươi từng nghe qua.
- Đúng là đã nghe qua.
Lâm Phong nhíu mày, thì ra mấy tên này là nhắm vào bảo vật trên người hắn nhưng không biết là món nào.
- Không biết các vị đại ca có hứng thú với thứ gì?
- Nghe nói ngươi có một đầu yêu cầm, đúng lúc ta cũng đang cần một đầu yêu sủng.
- Là thế à.
Cuối cùng cũng biết được mục tiêu của đám người này, còn tưởng là một đám nam nhân có ham muốn đặc biệt, làm hết cả hồn.
- Các vị thứ lỗi, đầu yêu cầm đó rất quan trọng với tại hạ, không thể giao ra.
- Chuyện này không phải do ngươi quyết.
Bọn chúng có vài chục người, tùy tiện chọn một tên cũng có thể giết chết Lâm Phong, cần gì quan tâm hắn có muốn hay không.
Lâm Phong nhìn đối phương chuẩn bị động thủ chợt chấp hai tay sau lưng, vẻ mặt cao thâm.
- Đây là các người ép ta, đừng hối hận.
- Bắt tên tiểu tử nhiều chuyện này lại cho ta.
- Thiên cấp thượng phẩm cấm thuật, bạo thiên diệt địa...
- ẦM…
Đám sa tặc chuẩn bị xông lên chợt nghe thấy thiên cấp cấm thuật liền dừng lại, sau đó là một tiếng nổ lớn, tiếp theo là không còn tiếp theo nữa.
Hai tên thủ lĩnh dùng thần thức kiểm tra xung quanh một lúc vẫn không phát hiện được tung tích của Lâm Phong, vẻ mặt tràn đầy phẫn nộ.
- Khốn kiếp.
- Thủ lĩnh, bây giờ phải làm sao?
- Nhất định là tên khốn đó đã đuổi theo đám người kia, mau đuổi theo.
Cách đó vài chục dặm, Lâm Phong vừa xuất hiện liền cưỡi Đà La Yêu Cầm bay đi, vẻ mặt vô cùng đắc ý.
- Chỉ có hai tên tôn giả, mười mấy tên vương giả mà muốn bắt lão tử, đúng là không biết lượng sức.
Trước khi mọi người rời đi, Lâm Phong đã bí mật đưa một cái Âm Dương Ma Trận cho Hàn Băng, đợi khi khoảng cách đủ xa thì nàng sẽ tìm một chỗ giấu ma trận, lúc đó hắn chỉ cần kích hoạt là có thể rời đi.