Đúng lúc này, một đạo thân ảnh xuất hiện giúp Lâm Phong ngăn lại kim quang.
- ẦM…
Phong Thanh Thanh nhìn thấy dâm tặc bị ám toán lập tức xông tới, khi đạo kim quang thứ hai xuất hiện thì nàng đã che trước người Lâm Phong.
Trường thương đâm về phía kim quang, Phong Thanh Thanh cảm giác ngọc thủ tê dại, cơ thể bị đánh bay đi, ngay lập tức nàng nhận ra người tập kích là một vị tôn giả.
Phong Thanh Thanh nhìn về phía Lâm Phong hét lớn.
- Chạy mau…
Phong Thanh Thanh chưa nói hết câu thì ngây người, nàng nhìn thấy dâm tặc đang chạy về phía đối thủ, kim quang lần nữa đánh tới, mục tiêu vẫn là Lâm Phong, rõ ràng đối phương muốn giết bằng được hắn.
Lâm Phong lấy ra một khối bạch cốt, hắn chuẩn bị kích hoạt thì một đạo hỏa ảnh xuất hiện đánh bay kim quang.
Giọng nói hùng hồn vang vọng khắp thiên địa.
- To gan, ai cho phép ngươi động thủ bên trong cứ điểm.
- Hừ.
Chỉ nghe một tiếng hừ lạnh vang lên sau đó không gian lại trở nên yên tĩnh, Lâm Phong thu lại thánh cốt, hắn lập tức lấy ra mấy viên đan dược nuốt vào rồi bắt đầu vận công.
Lúc sau, từng đạo thân ảnh xuất hiện, giao đấu bên trong cứ điểm là điều cấm kỵ, một khi bị phát hiện sẽ lập tức bị mọi người trấn áp.
- Lâm Phong.
Hai thanh âm cùng lúc truyền đến, Hàn Băng và Huân Vũ xuất hiện bên cạnh Lâm Phong, nhìn vẻ mặt tái nhợt của hắn, ánh mắt tràn đầy lo lắng.
Linh Mộng cũng xuất hiện, ánh mắt lạnh lùng tràn đầy phẫn nộ, hỏa ảnh rực cháy, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất thủ.
Đám người bên trong cứ điểm vừa tới nơi thì nhìn thấy Lâm Phong và Phong Thanh Thanh đều bị trọng thương, một lục bào lão đầu trầm giọng nói.
- Là hai ngươi động thủ ở đây sao?
- Đạo hữu đừng hiểu lầm.
Lúc này một bóng người từ xa bay tới.
- Vừa rồi có một tên tôn giả tập kích hai tên tiểu bối này, đáng tiếc lão phu không đuổi kịp.
Lục bào lão đầu nhìn thấy ký hiệu Cự Thiên Bang trên người đối phương, sắc mặt thả lỏng một chút, lão dùng thần thức cảm nhận xung quanh.
- Đúng là vẫn còn khí tức giao chiến của tôn giả.
- Kẻ tập kích đã bỏ chạy, các vị không cần lo lắng.
Mọi người nghe Lý lão đầu nói thì lần lượt rời đi, Lý Tiểu Âm nhìn bộ dáng bất ổn của Lâm Phong, ngọc thủ nắm chặt, trong lòng vừa giận vừa lo.
Nàng giận đám khốn kiếp kia lại dám tập kích đối tượng bảo vệ của Cự Thiên Bang, lo vì người bị tập kích chính là khách nhân của đại tiểu thư.
Với tính cách kiêu ngạo của đại tiểu thư một khi biết được Lâm Phong xảy ra vấn đề thì nàng và tam thúc đều sẽ bị trách phạt.
- Lý lão, mau đến kiểm tra tình hình của Lâm đạo hữu.
- Yên tâm, nhân phẩm của tiểu tử này rất tốt.
- Ý của lão là Lâm đạo hữu không sao?
- Linh lực tán loạn, trọng thương không nhẹ.
Lý Tiểu Âm còn tưởng Lâm Phong chỉ bị thương nhẹ không ngờ lại nghiêm trọng như vậy.
- Lý lão, chẳng phải lão vừa nói…
- Một tên linh giả trúng một đòn của tôn giả mà vẫn còn sống, nhân phẩm như vậy còn chưa đủ tốt sao.
Đừng nói là linh giả cho dù là loại vương giả bình thường thì cũng có thể bị tôn giả đập một phát chết tươi.
- Phụt…
Lâm Phong lại phun thêm một ngụm máu, linh lực trong người vẫn không cách nào tụ lại, xem ra vết thương lần này thật sự không nhẹ.
- Lâm Phong…
- Đệ không sao, chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày là khỏi.
- Ta đưa chàng trở về.
Hàn Băng vừa dứt lời liền ôm Lâm Phong bay về chỗ ở của nàng, Lâm Phong vội nhìn qua Huân Vũ bên cạnh.
- Huân Vũ tỷ tỷ, làm phiền tỷ đưa Phong chấp sự trở về.
- Thanh tỷ cứ giao cho ta.
Bên trong một căn phòng nhỏ, Lãnh Phi Dao ngồi trên giường, vẻ mặt lo lắng, tỷ tỷ của nàng đột nhiên rời đi còn dặn nàng tuyệt đối không được rời phòng.
- Chẳng lẽ bên ngoài xảy ra chuyện, tức chết đi được…
Lãnh Phi Dao bước đến cửa phòng lại quay trở về, nàng rất muốn biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì nhưng lại sợ bị tỷ tỷ đóng băng.
- Chỉ nhìn một cái chắc là không sao đâu.
Nghĩ là làm, Phi Dao nhẹ nhàng bước đến cửa lều, ngọc thủ khẽ đẩy ra, đôi mắt nhỏ vừa nhìn ra ngoài thì thấy được một gương mặt quen thuộc.
- Á…
Lãnh Phi Dao vội nhảy lên giường, nàng còn chưa kịp nằm xuống thì Hàn Băng đã mang theo Lâm Phong bước vào.
- Phi Dao xuống giường.
- À, được…
Lãnh Hàn Băng đặt Lâm Phong ngồi lên giường, ánh mắt ôn nhu như nước.
- Cảm giác thế nào?
- Rất mềm, còn có chút hương thơm vô cùng dễ chịu.
- Chàng…
- Đệ không sao, chỉ một tên tôn giả còn không giết được đệ.
- Cái gì?
Lãnh Phi Dao đứng bên cạnh hét lên, vẻ mặt tràn đầy sợ hãi.
- Đệ bị tôn giả tập kích?
- Là do đệ bất cẩn.
Lâm Phong cũng không ngờ đối phương dám tập kích bên trong cứ điểm, bây giờ hắn đã hiểu vì sao mọi người nói Tây Hoang khó đi, ở đây chẳng có nơi nào là an toàn.
Lãnh Phi Dao kinh sợ một lúc, đến khi nàng phản ứng lại thì vội lấy tất cả đan dược bên trong giới chỉ đặt lên giường.
- Đệ đừng sợ, ta có rất nhiều đan dược trị thương, chỉ cần nuốt vào thì hôm sau sẽ khỏe lại.
Lâm Phong nhìn mấy bình đan dược bên cạnh, trên bình ngoại trừ tên đan dược còn có ghi thêm giá cả, trong lòng cảm giác ấm áp.
Hắn biết tiểu sư tỷ mỗi lần luyện xong một lô đan dược đều niêm yết giá của đan dược lên bình, đợi khi đủ số linh thạch sẽ mang đi bán để mua mấy thứ nàng thích.
Lâm Phong cầm lấy một bình đan dược, khóe môi khẽ cong lên.
- Thứ này có cần trả linh thạch không?
- Không cần.
- Vẫn là tiểu sư tỷ tốt với đệ nhất.
- Đợi khi đệ bình phục rồi trả cũng được.
Hai mắt Phi Dao ửng đỏ nhưng nàng vẫn trừng mắt nhìn tên sư đệ.
- Nếu đệ không trả linh thạch thì ta sẽ đánh đến khi đệ trả hết thì thôi.
Lãnh Hàn Băng đứng bên cạnh mở lời.
- Đừng nói nữa, ngươi mau nghỉ ngơi đi.
- Ở chỗ này sao?
- Ta sẽ ra bên ngoài canh chừng giúp ngươi.
- Đợi đã.
Lâm Phong nhìn Hàn Băng rời đi lập tức ngăn lại, cơ hội tốt như thế này sao có thể để nàng chạy thoát.
- Sư tỷ đừng đi, đệ… đệ sợ ở một mình.
Hàn Băng nhìn vẻ mặt chờ mong của lưu manh, lại nhớ tới bộ dáng trọng thương của hắn, nhất thời mềm lòng mà gật đầu.
Lâm Phong vội di chuyển vào một góc giường, để lộ ra một khoảng trống lớn.
- Sư tỷ cứ yên tâm nghỉ ngơi, đệ hứa sẽ không làm gì đâu.
Lãnh Hàn Băng đi tới một góc lều, nàng lấy ra một cái giường khác tương tự như cái giường của Lâm Phong.
Lãnh Phi Dao thấy vậy liền phóng lên giường của tỷ tỷ, vẻ mặt đắc ý nhìn tên sư đệ.
- Tiểu Phong tử, có muốn đổi chỗ với ta không?
- Muốn a.
- 10 vạn thượng phẩm linh thạch, không thương lượng.
- Thương binh cũng không được giảm giá sao?
Lâm Phong nhìn lão bà trên giường, dù hắn rất muốn đồng ý nhưng 10 vạn thượng phẩm linh thạch là quá nhiều, hơn nữa hắn lên giường lão bà của mình tại sao lại phải trả linh thạch.
Lãnh Phi Dao tức giận.
- Chẳng lẽ ngươi cho rằng tỷ tỷ không đáng giá 10 vạn thượng phẩm linh thạch?
- Đệ không có ý đó.
- Ngươi đúng là ngu ngốc, bây giờ ngươi trèo lên giường đợi đến khi tỷ tỷ ngủ rồi chẳng phải muốn làm gì cũng được sao.
- Cũng đúng.
Trong đầu Lâm Phong chợt xuất hiện hình ảnh một vài chiêu thức mà chỉ có hai người mới có thể tu luyện, máu huyết trong cơ thể bắt đầu sôi trào.
- Được, đệ đồng ý.
- …
Lúc này Phi Dao vẫn nằm trên giường, miệng há to nhưng không thể phát ra âm thanh, ánh mắt đáng thương cầu cứu tên sư đệ.
Lâm Phong nhắm mắt nằm im, miệng không nói tâm không phiền, mặc kệ sự đời trôi nổi, ta cứ lặng im mà ngủ.