Thiên La

Chương 380: Lý Nguyệt Thần



Lý Đồng vội bước lên mở lời.

- Lão phu đã chuẩn bị phòng cho các vị, mời vào bên trong.

Một nữ tử từ bên trong đám người Lý gia bước ra dẫn đường, Lý Đồng nhìn đám người Lâm Phong rời đi lập tức quay lại nhìn mấy tên thanh niên phía sau, ánh mắt âm trầm.

- Nhìn đủ chưa?

Lý Quang không để ý đến thái độ của lão, vẻ mặt bất mãn.

- Chỉ là một đám người ở nhờ chỗ chúng ta, ra vẻ gì chứ.

- BỐP…

- Cửu thúc… ngươi…

- Hừ.

Lý Đồng lạnh lùng nhìn đám thiếu niên trước mặt.

- Trước khi đến đây lão phu đã nói như thế nào, các ngươi quên hết rồi sao?

- Cửu thúc căn dặn chỉ được im lặng quan sát, nhưng đám người đó rõ ràng không xem chúng ta ra gì.

- Đúng đó, nhị ca đã chủ động chào hỏi vậy mà nữ nhân đó lại làm như không nghe thấy.

- Không có chỉ thị của đại tiểu thư thì còn lâu đám người đó mới vào được Lý gia.

- Im lặng.

Vẻ mặt Lý Đồng tràn đầy phẫn nộ.

- Các ngươi còn biết đó là khách của đại tiểu thư sao, đừng tưởng lão phu không biết đám tiểu tử các ngươi đang nghĩ gì, nữ nhân bên trong Tây Phong Thành còn chưa đủ thỏa mãn các ngươi sao?

- Cửu thúc, bọn ta không có ý đó.

- Xem ra các ngươi sống sung sướng quá lâu nên không còn xem lão phu ra gì, không biết chữ chết viết như thế nào, tốt nhất các ngươi nên cầu nguyện cho chuyện hôm nay đừng truyền đến chỗ đại tiểu thư, một khi tiểu thư nổi giận thì không ai cứu được các ngươi đâu.

Lý Quang vừa nghe đến đại tiểu thư chợt rùng mình một cái, hắn nhận ra lần này có lẽ đã phạm một sai lầm nghiêm trọng.

- Cửu thúc, chuyện lần này là do ta không đúng, ta đảm bảo không có lần sau.

- Các ngươi nghĩ sẽ còn có lần sau?

Lý Đồng cười lạnh.

- Từ bây giờ phạt các ngươi diện bích bên trong hỏa động, trong vòng ba tháng nếu đại tiểu thư không có chỉ thị thì lão phu sẽ tha cho các ngươi.

- Cửu thúc…

- Cút.

Mấy thanh niên nhìn Lý Đồng rời đi sau đó chuyển ánh mắt tức giận lên người Lý Quang, tất cả đều tại tên này liên lụy bọn họ.

Đám người Lâm Phong được an bài bên trong một cái biệt viện, mỗi người một phòng, trước khi rời đi, Lý Tiểu Âm đã đưa cho bọn họ mấy cái ngọc bài ghi rõ quy tắc bên trong Lý phủ, ngoài ra thứ này còn có thể dùng làm lệnh bài thông hành.

Lâm Phong nhìn căn phòng vài lần, nơi này vừa rộng lớn vừa sang trọng, tiện nghi đầy đủ, có cả nơi luyện đan và một vài trận pháp bảo vệ.

- Đại tộc đúng là có khác.

- Nơi này có thể là phòng dành cho khách quý.

- Làm sao lão biết được?

- Là do trận pháp.

Vừa bước vào biệt viện, lão đầu lập tức cảm nhận được linh khí nơi này so bên ngoài nồng đậm hơn vài phần, nhất định là có Tụ Linh Trận, nơi đám người Lâm Phong ở nằm ngay vị trí trận nhãn.

Lâm Phong hít một hơi, linh khí ở đây đúng là quá nồng đậm.

- Xem ra địa vị của nữ nhân đó thật không đơn giản.

Từ Cự Thiên Bang đến Lý gia đều đối với Lâm Phong như thượng khách, không phải vì hắn là đệ nhất thiên tài đan đạo Nam Hoang, càng không phải vì khí chất nhân trung long phượng, phong độ ngút trời của hắn mà chỉ vì một cái tín vật của Lý Nguyệt Thần.

Lâm Phong cảm giác nữ nhân này càng lúc càng thần bí và nguy hiểm, tốt nhất không nên dính vào.

- Tiểu Phong tử, mau ra đây.

Đúng lúc này, giọng nói của Phi Dao từ bên ngoài truyền đến, Lâm Phong mở cửa phòng, ánh mắt kinh ngạc nhìn tiểu sư tỷ.

- Có chuyện gì sao?

- Đi thôi.

Lãnh Phi Dao vừa nhìn thấy tên sư đệ liền kéo hắn đi.

- Tỷ tỷ đang chờ chúng ta bên ngoài.

Khi Lâm Phong đến nơi thì đã có vài thân ảnh đứng đó, không chỉ Hàn Băng mà cả Huân Vũ, Thanh Thanh và Linh Mộng đều có đủ.

Lâm Phong mờ mịt nhìn tiểu sư tỷ bên cạnh, nhỏ giọng hỏi.

- Không phải tỷ nói chỉ có Hàn Băng sư tỷ thôi sao?

- Làm sao ta biết được.

Lãnh Phi Dao bĩu môi, vẻ mặt buồn bực, từ bao giờ yêu nữ lại thích ngắm hoa rồi, lúc này lại có thêm một nữ tử xuất hiện, Lý Tiểu Âm mỉm cười nhìn mọi người.

- Chúng ta đi thôi.

Lâm Phong nhìn một đám mỹ nữ lượn lờ trước mặt nhưng lại không có tâm trạng thưởng thức, theo kế hoạch thì khi đến dược viên hắn sẽ tìm cách đá tiểu sư tỷ đi sau đó sẽ có một khoảng thời gian lãng mạn cùng lão bà.

Bây giờ lại có thêm yêu nữ và bạo nữ, muốn đá cũng không dám, xem ra phải thay đổi kế hoạch.

Vừa rời khỏi Lý Phủ, Lâm Phong chợt lao về hướng ngược lại với chúng nữ, hắn vừa chạy vừa hét.

- Mọi người đi chơi vui vẻ, đệ có chuyện quan trọng cần giải quyết, cáo từ.

- Muội cũng có…

Lãnh Phi Dao nhìn tiểu sư đệ bỏ chạy lập tức đuổi theo nhưng vừa đi được vài bước đã bị tóm lại, vẻ mặt ủy khuất nhìn tỷ tỷ.

- Tỷ tỷ, muội chợt nhớ ra có chuyện cần giải quyết.

- Nếu muội không muốn đi cùng thì có thể trở về phòng.

- Thật ra chuyện của muội cũng không gấp, đợi hôm khác giải quyết cũng được.

Lãnh Hàn Băng nhìn thân ảnh Lâm Phong dần biến mất rồi xoay người rời đi, ngọc thủ vẫn không quên nắm chặt tiểu muội.

Sau khi lượn vài vòng bên trong thành, Lâm Phong tiến vào Vạn Bảo Các, trước tiên là lấy ra mười mấy bình đan dược giao dịch, sau đó bắt đầu thăm ngàn, hi vọng có thể tìm thấy vài món bảo vật.

- Tìm thấy rồi.

Lâm Phong ở bên trong khu giao dịch linh dược tìm được vài gốc Phi Ưng Thảo, còn có hai gốc hồn dược, năm gốc nguyên dược trong đó có ba gốc hỏa nguyên dược.

Đan Thành, bên trong một căn phòng thanh tịnh có một nữ tử ngồi đọc thư tịch, mỗi góc phòng đều có bảo thạch lấp lánh chiếu sáng không gian nhưng vẫn phai mờ trước dung nhan diễm lệ của nàng.

Đào hoa ngọc diện, mi mục như họa, tóc dài như thác, dáng người thướt tha, mỗi cử chỉ đều toát lên khí chất ung dung cao quý.

Bên cạnh nàng là một cái hương đỉnh tỏa khói, bên trong đỉnh là Tử Đàn Hương có tác dụng tịnh hồn, mỗi cân có giá không dưới trăm vạn trung phẩm linh thạch.

Lúc sau, nữ tử đặt thư tịch lên bàn, đôi môi anh đào hé mở.

- Tiểu Vân.

Cửa phòng khẽ mở, một nữ tử từ bên ngoài bước vào hành lễ.

- Tiểu thư.

- Đám người Lâm Phong đến đâu rồi?

- Bọn họ vừa đến Tây Phong Thành.

- Những chuyện còn lại thì sao?

Tiểu Vân lấy ra một cái ngọc giản cung kính đưa lên.

- Tất cả đều ở trong này.

Lý Nguyệt Thần nhận lấy ngọc giản, thần thức lướt qua vài lần, ánh mắt suy tư.

- Đám huynh đệ tỷ muội của ta gần đây có chút nhàn hạ, xem ra phải tìm vài chuyện để bọn họ đi làm.

- Tiểu thư, hai tên sa tặc kia phải xử lý như thế nào?

- Những chuyện cần biết đã biết, giữ lại cũng vô dụng.

- Nô tỳ sẽ lập tức đi giải quyết.

Lý Vân xoay người rời đi, nàng ở Lý gia từ nhỏ nên hiểu rõ tính tình của tiểu thư, một khi đã hạ lệnh thì phải lập tức thi hành.

Lý Nguyệt Thần nhìn cửa phòng đóng kín, đôi môi khẽ cong lên.

- Ngay cả thượng cổ Thi Độc cũng có thể áp chế, ta rất muốn biết ngươi còn có thể làm được chuyện gì.