Lâm Tử Tinh đi tới vỗ vai ngũ đệ.
- Trung Vân, đây là chuyện giữa Trang gia và Lâm huynh, đệ không nên xen vào.
- Vâng, nhị ca.
Lý Nguyệt Thần nhìn hai bên đã đánh cược xong, nàng nhỏ giọng nói với nữ tử bên cạnh.
- Tiểu Vân, nói bọn họ mang thức ăn vào đây.
- Vâng.
Lâm Tử Tinh mỉm cười bước tới bên cạnh Lâm Phong.
- Lâm huynh, để ta giới thiệu cho huynh vài vị đạo hữu.
- Tốt.
Hai canh giờ trôi qua, tiệc tàn người tan, đám người Lâm Phong được an bài bên trên tầng cao nhất của Tây Hương Lâu.
Lâm Phong còn chưa kịp nghỉ ngơi thì bên ngoài lại truyền đến tiếng gõ cửa.
- Tử Tinh huynh, tìm ta có chuyện gì sao?
- Có thể vào bên trong nói chuyện không?
- Mời vào.
Lâm Tử Tinh vừa bước vào phòng liền mở lời.
- Nghe nói Lâm huynh xuất thân từ một thành trì phụ thuộc Vô Cực Thánh Cung có đúng không?
- Không sai, tại hạ là tán tu ở Thương Vân Thành.
- Phụ mẫu của Lâm huynh cũng là người bản địa sao?
- Tử Tinh huynh có chuyện gì xin nói thẳng, nếu như tại hạ biết nhất định sẽ trả lời.
Lâm Phong cũng không rõ phụ mẫu hắn là người nơi nào, hắn chỉ nhớ lúc năm tuổi phụ mẫu đã tiến vào Hoang Nguyên, sau đó thì không trở lại nữa.
Từ khi Lâm Phong bắt đầu tu luyện vẫn thường xuyên đi tìm tung tích phụ mẫu, tất cả con đường xung quanh Thương Vân Thành hắn đều nắm rõ trong lòng bàn tay, đáng tiếc là không tìm được gì.
Lâm Tử Tinh lấy ra một viên huyết châu cầm trong tay.
- Lúc trước Lâm gia có một vị chấp sự tiến vào Nam Hoang sau đó biệt vô âm tín, vị tiền bối đó cũng là kỳ tài đan đạo cho nên Tử Tinh nghi ngờ giữa hai người có mối liên hệ nào đó.
- Còn có chuyện như vậy?
- Ở đây ta có một viên Huyết Lưu Châu, có hay không chỉ cần thử là biết.
Lâm Phong từng nghe nói về Huyết Lưu Châu, thứ này chuyên dùng để kiểm tra huyết mạch nhưng chỉ giới hạn trong vòng ba đời, hắn nhìn viên huyết châu trước mặt, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả, lỡ như hắn và Lâm gia có mối quan hệ gì đó thì sao.
- Như vậy chẳng phải rất tốt sao, ít ra ta sẽ không còn lẻ loi trên cái đại lục rộng lớn này.
Hơn nữa Lâm gia là một trong tam đại gia tộc Đan Thành, nhất định sẽ có rất nhiều tài nguyên và linh thạch.
Lâm Phong cắn vào đầu ngón tay, từng giọt máu nhỏ lên Huyết Lưu Châu, căn phòng trở nên yên tĩnh, hai thanh niên lặng lẽ nhìn nhau, trong ánh mắt đều có hình ảnh của đối phương.
Lúc sau, giọng nói của Lâm Phong vang lên xóa tan bầu không khí tĩnh lặng.
- Có cần thêm tí huyết không?
- Không cần.
- Có khi nào thứ này hết hạn sử dụng rồi không?
- Chắc là không.
Lâm Tử Tinh thu lại Huyết Lưu Châu, vẻ mặt áy náy.
- Đã làm phiền Lâm huynh.
- Không sao, ta ổn.
- Tại hạ xin cáo từ.
Lâm Phong nhìn đối phương rời đi, vẻ mặt chán nản, còn tưởng cá chép hóa rồng, hóa ra chỉ là nhầm lẫn.
- Tiểu tử ngươi than thở cái gì, những thứ không thuộc về ngươi thì sẽ thuộc về người khác thôi.
- Lão an ủi ta đó hả?
- Ngay từ đầu lão phu đã biết ngươi không có liên quan gì đến bọn họ.
Tam đại gia tộc Đan Thành mỗi đời đều xuất hiện kỳ tài đan đạo, trải qua bao nhiêu năm vẫn không thay đổi, chuyện này vừa nghe đã thấy có vấn đề.
Thiên hạ đều biết đan sư khó thành, trong vạn người chưa chắc đã có một nhưng tam đại gia tộc liên tục xuất hiện kỳ tài đan đạo, trừ khi số lượng tộc nhân mỗi tộc đều vượt qua trăm vạn.
- Lão nói cũng đúng.
- Lão phu đoán chuyện này có liên quan đến huyết mạch truyền thừa.
- Kiểu như Huân Vũ tỷ đó hả?
- Gần như vậy.
Lâm Phong gật đầu, bây giờ hắn đã hiểu vì sao lão đầu nói hắn không có quan hệ với Lâm gia, bởi vì hắn không có hỏa linh thể.
Nhắc đến hỏa linh thể Lâm Phong lại nhớ đến Liệt Hỏa Phần Thiên, lão đầu từng nói càng tu luyện về sau thì linh thể của hắn sẽ càng tinh thuần nhưng đến bây giờ vẫn là một mớ hỗn tạp.
- Lão đầu, có phải bộ công pháp lão cho ta có vấn đề không?
- Không có.
- Vậy sao hỏa linh thể của ta vẫn không thay đổi.
- Không biết.
Lâm Phong tất nhiên không tin, bộ công pháp này là lão truyền cho hắn sao có thể không biết, nhất định là có vấn đề.
- Có phải lão nhớ nhầm pháp quyết không?
- …
- Lão đầu, alo…
Bên ngoài Tây Hương Lâu, Lâm Tử Tinh vừa bước ra liền bị Lâm Hi và Lâm Trung Vân chặn lại.
- Nhị ca, kết quả thế nào rồi?
- Lâm Phong hoàn toàn không liên quan đến Lâm gia.
- Thật sao?
Vẻ mặt Lâm Hi tràn đầy hưng phấn.
- Bây giờ muội đi đánh hắn.
- Đứng lại.
- Nhị ca cũng muốn đi chung sao?
- Lâm Phong không phải loại người đơn giản, tốt nhất đừng chọc vào hắn.
Lâm Tử Tinh nhìn ngũ đệ đứng bên cạnh.
- Trung Vân cũng như vậy.
- Đệ biết rồi.
- Hai ngươi mau theo ta trở về.
Bên bờ Tây Phong Hà, có một lam y nữ tử đứng nhìn chiếc lá rơi vào dòng nước chảy, ánh mắt suy tư, phía sau nàng là một nam tử mặc hắc y, bộ dáng cung kính.
Lúc sau, giọng nói của nữ tử truyền đến.
- Lâm Phong đã đến Đan Thành.
Cơ thể tên hắc y nhân khẽ run lên, khí tức có chút hỗn loạn nhưng thoáng cái đã trở lại như thường.
- Lần này thuộc hạ sẽ đánh bại hắn.
- Ta không quan tâm ân oán giữa các ngươi.
Nữ tử dừng lại một chút vì nàng đã nhìn thấy chiếc lá kia bị đại hà nhấn chìm, nàng im lặng một lúc rồi nói.
- Kế hoạch lần này tuyệt đối không thể có sai sót.
- Thuộc hạ nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ.
- Đi đi.
Sau khi nam tử áo đen rời đi lại có thêm một tên hắc y nhân xuất hiện, lần này là một nữ tử.
- Chủ nhân, thuộc hạ đã điều tra được tất cả thông tin liên quan đến Lâm Phong.
- Rất tốt.
- Chủ nhân, thuộc hạ có một chuyện muốn hỏi.
- Chuyện gì?
Nữ tử mặt hắc bào do dự một lúc, nàng biết không nên tò mò chuyện của chủ nhân nhưng nàng lại không nhịn được.
- Thuộc hạ cảm giác tên Lâm Phong này chỉ có chút thiên phú về đan đạo, chủ nhân sao lại để ý đến hắn như vậy?
- Vì trên người hắn có thứ ta cần.
- Là thứ gì?
- Một thứ rất quan trọng có thể ảnh hưởng đến đại nghiệp sau này.
Lam y nữ tử ngắm nhìn dòng đại hà một lúc rồi xoay người rời đi, nàng tuyệt đối sẽ không để bản thân giống như chiếc lá kia, bị đại hà nhấn chìm.
Hôm sau, đám người Lâm Phong cùng kéo xuống tầng thứ nhất của Tây Hương Lâu dùng bữa, sẵn tiện dò la tin tức về trận thi đấu sắp tới.
Vừa bước xuống lầu, Lãnh Phi Dao liền nhanh chân chạy đến một cái bàn trống sau đó bắt đầu gọi món, hôm qua nàng đã được nếm thử thức ăn bên trong Tây Hương Lâu, mùi vị còn tốt hơn một chút so với Thực Vi Hiên.
Lâm Phong đợi mọi người chuẩn bị vào vị trí, hắn nhanh chân chen vào giữa Hàn Băng và Huân Vũ, vẻ mặt hớn hở.
- Mọi người tự nhiên chọn món, thế giới cứ để tại hạ lo.
- Có thật không?
Lãnh Phi Dao mở to đôi mắt lấp lánh nhìn tiểu sư đệ.
- Muốn ăn thứ gì cũng được sao?
- Quân tử nhất ngôn.
- Đây là đệ nói đó, tuyệt đối không được hối hận.
Huân Vũ mỉm cười.
- Phi Dao đừng ăn nhiều quá, cẩn thận người nào đó không đủ tiền thua cược.
- Huân Vũ tỷ tỷ không cần lo.
Vẻ mặt Lâm Phong tràn đầy tự tin, chỉ cần không gặp phải ba tên thiên kiêu đứng đầu Đan Bảng thì hắn có lòng tin tất thắng, hơn nữa bữa ăn này cũng không liên quan gì đến hắn.