Thiên La

Chương 386: Uỷ Thác



Lâm Phong an ủi một lúc vẫn không có hiệu quả, đến khi hắn hứa sẽ tài trợ cho vài món nữ trang thì tâm tình của tiểu sư tỷ mới tốt hơn một chút.

Cả hai đợi thêm một canh giờ thì đan huy được đưa đến, bề ngoài hai cái đan huy giống y như nhau nhưng của Lâm Phong có tám viên bảo thạch còn Phi Dao thì chỉ có sáu viên.

Lãnh Phi Dao vừa nhìn thấy bảo thạch, trên gương mặt lại hiện ra nụ cười xinh đẹp, thứ này hình như rất có giá trị.

- Không còn sớm nữa, chúng ta mau đến Vạn Bảo Các thôi.

Vạn Bảo Các cũng giống như Đan Hội đều tọa lạc bên cạnh Đan Lộ, hai nơi này tương đối gần nhau, thời gian qua lại cũng không tốn quá nhiều.

Hai người Lâm Phong dừng lại trước một tòa nhà cao lớn lộng lẫy, đại môn chạm khắc kim vân lấp lánh, phía trước có hai đầu kim sư uy vũ, ngay cả bảng hiệu cũng đúc từ kim tinh.

Đây chính là tác phong xưa nay của Vạn Bảo Các, cho dù là nơi nào thì cũng phải nổi bật nhất, hoành tráng nhất, lộng lẫy nhất.

Bên trong Vạn Bảo Các luôn chật kín người nhưng chưa bao giờ xảy ra tình trạng quá tải, lúc nào cũng có nhân viên sẵn sàng phục vụ.

Hai người Lâm Phong vừa bước vào liền có một nữ tử tiếp đón, khi nhìn thấy đan huy trên ngực của đối phương thì nụ cười trên gương mặt nữ tử lại ẩn chứa thêm vài phần phong tình.

- Không biết hai vị khách quan có yêu cầu gì?

- Làm phiền đạo hữu đưa sư tỷ của ta đến chỗ giao dịch nữ y.

- Mời đi theo tiểu nữ.

Lãnh Phi Dao nhìn nữ tử phía trước lắc người rời đi, kiều đồn căng tròn uốn lượn, vẻ mặt không tốt.

- Không cần, ta có thể tự đi.

Lâm Phong nhìn bóng lưng tiểu sư tỷ biến mất, hắn cũng bắt đầu hành động, đầu tiên vẫn là khu giao dịch linh dược.

- Kỳ lạ…

Nửa giờ trôi qua, Lâm Phong đã lượn được vài vòng bên trong Vạn Bảo Các nhưng lại không tìm thấy thứ nào ưng ý, chỉ thấy vài gốc địa cấp linh dược không tệ, thu hoạch lần này còn không bằng lúc ở Tây Phong Thành.

Lão đầu trầm ngâm một lúc rồi nói.

- Có khi nào bọn chúng mang bảo vật đi giấu rồi không?

- Chẳng lẽ Vạn Bảo Các sắp đóng cửa nên không muốn bán nữa?

- Không phải là không muốn bán mà là chưa tới lúc bán.

Lâm Phong suy nghĩ một lúc cuối cùng cũng hiểu được lời nói của lão đầu.

- Ý của lão là Vạn Bảo Các sắp mở đấu giá hội.

- Nó đó.

Sắp tới Đan Thành sẽ tổ chức đại hội thi đấu mười năm một lần, lúc đó không chỉ có thiên kiêu của tứ đại hoang vực mà còn có vô số tu sĩ kéo đến quan sát, đây đúng là một cơ hội tốt để tổ chức đấu giá.

Vừa nghĩ đến đây, Lâm Phong không còn hứng thú đi tìm bảo vật, mấy thứ tốt nhất chắc là đã được Vạn Bảo Các chuẩn bị cho buổi đấu giá sắp tới, hắn đi tới chỗ giao dịch mỉm cười nhìn thanh niên đối diện.

- Có phải sắp tới Vạn Bảo Các sẽ tổ chức đấu giá hội không?

- Đúng vậy, mười ngày nữa buổi đấu giá sẽ bắt đầu.

- Ta có vài vật phẩm muốn ủy thác đấu giá.

- Mời khách quan đi theo tiểu nhân.

Nếu là người bình thường muốn ủy thác đấu giá thì phải đưa ra vật phẩm để kiểm tra, đủ điều kiện sẽ được đưa đến chỗ quản lý thương lượng.

Lâm Phong thì khác, chỉ dựa vào cái đan huy bát tinh trên ngực đã đủ đảm bảo cho những lời hắn nói.

Thanh niên dẫn Lâm Phong đến trước một căn phòng thì dừng lại.

- Mời khách quan vào trong, tiểu nhân sẽ lập tức đi thông báo cho quản lý.

- Được.

Đây là lần thứ hai Lâm Phong được vào phòng chờ, nơi này so với Đan Hội có vẻ tốt hơn một chút, trên bàn có sẵn linh quả và linh tửu.

Từ khi đến Tây Hoang, Lâm Phong mua nhiều bán ít, vì giá cả đan dược, linh dược nơi này thấp hơn vài phần, càng bán nhiều thì càng lỗ nhiều.

Nhưng đấu giá hội thì khác, mỗi vật phẩm chỉ có giá khởi đầu, giá kết thúc là do tu sĩ quyết định, càng nhiều người tranh giành thì giá sẽ càng cao.

Lâm Phong và lão đầu đã sớm thương lượng xong những vật phẩm sẽ mang ra đấu giá, chủ yếu vẫn là linh dược và đan dược.

Lúc sau, bên ngoài truyền đến tiếng động, một lão đầu đẩy cửa bước vào, vẻ mặt mỉm cười hòa ái.

- Lão phu Thẩm Thanh là quản lý của Vạn Bảo Các, không biết vị đạo hữu đây xưng hô thế nào?

- Tại hạ Lâm Phong.

- Nghe nói Lâm đạo hữu có vật phẩm muốn nhờ Vạn Bảo Các đấu giá?

- Đúng là như vậy.

Lâm Phong lấy ra một cái bình ngọc đặt lên bàn.

- Đây là địa cấp Dưỡng Hồn Đan, mời Thẩm quản lý xem qua.

Thẩm Thanh cầm lấy bình ngọc xem vài lần, vẻ mặt hài lòng gật đầu.

- Toàn bộ đều là đan dược thượng phẩm, có thể đưa vào danh sách đấu giá.

Hồn đan thuộc loại đan dược cao cấp, giá cả cao hơn đan dược cùng cấp đến vài phần, hoàn toàn đủ điều kiện để đưa vào đấu giá.

Nhưng lần này không phải là buổi đấu giá bình thường, sắp tới sẽ có vô số tu sĩ đến Đan Thành để xem thiên kiêu các hoang vực thi đấu, có thể nói buổi đấu giá lần này mười năm mới có một lần.

- Bình đan dược này của đạo hữu chỉ có thể đấu giá ở vòng ngoài.

- Vậy thứ này thì sao?

- Đây là…

Lâm Phong lấy ra một cái hộp ngọc đặt lên bàn, Thẩm Thanh vừa chạm vào liền cảm giác được một luồng hỏa khí truyền đến, vẻ mặt thoáng qua chút kinh ngạc.

- Thiên cấp Hỏa Vân Chi.

Hộp ngọc mở ra, bên trong là một gốc thiên cấp Hỏa Vân Chi, tinh khiết như ngọc, ẩn hiện hỏa quang.

Gốc Hỏa Vân Chi này được Lâm Phong tìm thấy bên trong Cửu Huyền bí cảnh, lần đó Linh Mộng cũng vì thứ này mà dẫn theo mấy vị trưởng lão quyết chiến với Liệt Diễm Điêu.

Hỏa Vân Chi thuộc loại nguyên dược hiếm có khó tìm, có thể dùng để luyện chế Hỏa Vân Đan tinh thuần linh thể, đợi khi Lâm Phong đột phá vương giả cũng sẽ bắt đầu luyện chế loại đan dược này.

Thẩm Thanh liên tục gật đầu, Đan Thành là địa bàn của đan sư, muốn trở thành đan sư thì phải có hỏa linh thể, một khi Hỏa Vân Chi xuất hiện nhất định sẽ bán được giá tốt.

Vẻ mặt Thẩm Thanh nhìn thanh niên đối diện so với lúc trước có thêm vài phần nhiệt tình.

- Lâm đạo hữu còn vật phẩm nào muốn đấu giá không?

- Đúng là ta còn một thứ.

Lâm Phong lấy ra thêm một cái hộp ngọc đặt lên bàn, Thẩm Thanh vội đến kiểm tra, lần này không còn cảm giác nóng bỏng truyền đến mà là một cảm giác thoải mái, dễ chịu.

- Bạch Hồn Quả.

Giọng nói kinh ngạc của Thẩm Thanh vang vọng khắp căn phòng, bên trong hộp ngọc có một linh quả màu trắng sữa tỏa ra bạch vụ mờ ảo, lão vội đóng hộp ngọc để tránh dược lực tiêu tán.

- Thật sự là Bạch Hồn Quả?

- Đúng là Bạch Hồn Quả.

Lâm Phong gật đầu khẳng định, nếu không phải hội đấu giá lớn thì hắn cũng không muốn lấy thứ này ra làm gì.

Gốc Bạch Hồn Thụ này là Lâm Phong đào được bên trong U Minh dược viên, đã nuốt không biết bao nhiêu linh thạch của hắn nhưng chỉ kết được có năm quả mà thôi.

Thẩm Thanh thu lại hộp ngọc, ánh mắt nhìn Lâm Phong như nhìn thấy tuyệt thế mỹ nhân.

- Lâm đạo hữu…

- Hết rồi, tại hạ chỉ có nhiêu đó thôi.

- Đạo hữu yên tâm, lão phu nhất định sẽ giúp đạo hữu lấy được cái giá tốt nhất.

- Vậy tại hạ hạ xin đa tạ Thẩm quản lý.

Hai người nói thêm vài câu thì Lâm Phong rời đi, đích thân Thẩm Thanh đưa tiễn hắn ra tới đại môn.