Thiên La

Chương 389: Tâm Sự



Trong lúc Lâm Phong bối rối thì có một thanh âm tức giận cùng với tiếng hít thở dồn dập truyền đến.

- Tiểu Phong tử, có phải đệ chán sống rồi không?

- Hả?

Lâm Phong ngẩn người, giọng nói này rất quen thuộc nhưng không phải của lão bà của hắn mà là của muội muội của lão bà.

- Phi Dao sư tỷ, sao lại là tỷ?

- Là ta thì sao?

- Hàn Băng sư tỷ đâu?

- Làm sao ta biết được.

Hai người trò chuyện được một lúc thì Lâm Phong cơ bản đã hiểu được tình hình, Hàn Băng lo lắng Phi Dao gặp chuyện nên đã đưa Đồng Âm Lệnh cho tiểu muội.

Lúc rời đi, Hàn Băng đã căn dặn khi gặp vấn đề có thể dùng thứ này để liên lạc với Lâm Phong.

Phi Dao tu luyện được một canh giờ thì linh khí biến mất, trong lúc nhàm chán không hiểu sao tín vật của tỷ tỷ đưa đột nhiên rung lên, sau đó là giọng nói kinh tởm của tên sư đệ truyền đến.

Không ngờ tên sư đệ ngốc này lại dám ăn trong bát nhìn trong nồi, có được tỷ tỷ rồi còn muốn ôm luôn cả muội muội.

- Sắc tâm của đệ đúng là không nhỏ há, để xem lần này tỷ tỷ sẽ xử đệ như thế nào.

- Hiểu lầm, sư tỷ nghe đệ giải thích…

- Ta mặc kệ, đợi khi trở về ta sẽ nói với tỷ tỷ là đệ khi dễ ta à không phải, là dụ dỗ ta.

- Đệ còn chưa làm được gì mà…

Lâm Phong còn chưa kịp dứt lời thì nghe được tiếng cười nguy hiểm của tiểu sư tỷ truyền đến, trong lòng chợt có dự cảm không lành.

- Hì hì, đệ muốn làm gì ta hả?

- Đệ… ý của đệ là cái gì đệ cũng chưa làm.

- Chính vì đệ chưa làm nên ta mới tố cáo với tỷ tỷ, đợi đệ làm được gì đó thì chẳng phải đã muộn rồi sao.

Lãnh Phi Dao vừa dứt lời liền thu lại linh lực, Đồng Âm Lệnh trở lại như thường, ngọc thủ vuốt ve tấm lệnh bài trong tay.

- Thì ra hai người bọn họ dùng thứ này để làm chuyện mờ ám.

Lần này vô tình nắm được cái đuôi của tên sư đệ, nửa đời còn lại không cần phải đau đầu vì chuyện thiếu linh thạch, thích thứ gì có thể mua thứ đó.

Nghĩ đến vô số món nữ trang và nữ y lấp lánh sắp vào tay, đôi môi nhỏ của Phi Dao khẽ cong lên, gương mặt xinh đẹp không nhịn được mà nở nụ cười tươi như hoa.

- Tốt nhất trên đời chỉ có tỷ tỷ mà thôi...

Tây Hương Lâu, bên trong một căn phòng sang trọng, Lãnh Hàn Băng lặng lẽ nhìn bình ngọc trong tay, vẻ mặt lạnh lùng ẩn hiện chút ôn nhu hiếm thấy.

Bên trong bình ngọc là một viên đan dược đen sì, gần như là phế phẩm nhưng được nàng cẩn thận gìn giữ không khác gì bảo vật.

Mỗi lần nhìn thấy viên đan dược này, Hàn Băng lại nhớ đến những chuyện giữa nàng và hắn, thời gian hai người cùng lưu lạc Hoang Nguyên, cùng trải qua vô số nguy hiểm, thời khắc rơi xuống vực thẳm, thứ cảm giác tê dại đó nàng sẽ không bao giờ quên.

- Không biết hắn và Phi Dao thế nào rồi.

Nhắc đến Phi Dao, ánh mắt Hàn Băng ẩn hiện chút lo lắng, Đan Thành không phải Cửu Huyền, nơi này long xà hỗn tạp, tiểu muội và lưu manh lại không ở cùng một nơi, hi vọng sẽ không có chuyện gì xảy ra.

Không khí tĩnh lặng bên trong căn phòng kéo dài thêm một lúc thì bị thanh âm gõ cửa cắt ngang, giọng nói của Huân Vũ từ bên ngoài truyền vào.

- Hàn Băng tỷ, muội đến rồi.

- Mời vào.

Cửa phòng mở ra, Huân Vũ từ bên ngoài bước vào, phía sau còn có Phong Thanh Thanh.

Lãnh Hàn Băng lạnh lùng nhìn đối phương.

- Mời ngồi.

Phong Thanh Thanh tìm một chỗ ngồi xuống, vẻ mặt không đổi.

- Tìm ta có chuyện gì?

- Sau khi hoàn thành nhiệm vụ ở Tây Hoang, bọn ta sẽ không trở về Cửu Huyền mà tiếp tục đến Bắc Hoang.

Lãnh Hàn Băng nhìn nữ tử đối diện, giọng nói kiên định.

- Ta không muốn ngươi đi theo.

- Giao dịch giữa ta và hắn không phải ngươi không biết.

- Giao dịch đến đây là kết thúc.

- Muốn kết thúc cũng phải do hắn quyết định.

Lúc đầu là Phong Thanh Thanh và Lâm Phong cùng giao dịch, cho dù có là đạo lữ của hắn cũng không có quyền phá hủy, chưa nói đến chuyện Hàn Băng chỉ là hôn thê, vẫn chưa bước vào đại môn Lâm gia.

Lãnh Hàn Băng khẽ lắc đầu.

- Không cần phiền phức như vậy, ta có thể thay hắn quyết định.

- Trừ khi chính miệng hắn hủy bỏ giao dịch, nếu không ta sẽ không rời đi.

- Nếu ngươi không rời đi thì ta sẽ rời đi, ngươi đoán xem hắn sẽ chọn ai.

Tuy Huân Vũ là nữ nhân đầu tiên có tình cảm với Lâm Phong nhưng Hàn Băng lại là người có thời gian ở bên cạnh hắn dài nhất, quan tâm lo lắng cho hắn nhiều nhất, tình cảm cũng sâu nặng nhất.

Nếu thật sự đưa ra lựa chọn thì cơ hội Phong Thanh Thanh ở lại gần như là con số không.

Phong Thanh Thanh đột nhiên đứng dậy, ánh mắt nhìn thẳng vào Hàn Băng, vẻ mặt tức giận che giấu sự hoảng loạn trong lòng.

- Ngươi nên nhớ nơi đây là Đan Thành chứ không phải là Cửu Huyền, lúc nào hắn cũng có thể gặp nguy hiểm, có thêm một người bảo vệ chẳng phải sẽ tốt hơn sao?

- Chỉ cần ta còn một hơi thở sẽ không để bất kỳ ai động đến hắn, ngươi có làm được không?

- Ta…

- Để ngươi rời đi cũng là tốt cho hắn.

Trên người Lâm Phong có không ít bí mật, chỉ là kỳ ngộ đan đạo của hắn đã làm cho không ít người để ý, nếu lại xuất hiện thêm vài thứ thì ngay cả Lãnh gia cũng chưa chắc bảo vệ được.

Cho nên Hàn Băng không muốn có quá nhiều người tiếp xúc thân cận với Lâm Phong, càng để lộ nhiều bí mật thì càng khiến hắn rơi vào tình cảnh nguy hiểm.

Phong Thanh Thanh nghe đến đây thì đã hiểu được lý do, nữ nhân trước mặt nàng làm tất cả mọi chuyện đều là vì tên dâm tặc kia.

- Phong Thanh Thanh ta xin dùng đạo tâm thề, tuyệt đối sẽ không tiết lộ bất cứ chuyện gì liên quan đến Lâm Phong.

- Nếu có người dùng mẫu thân của ngươi để uy hiếp thì sao?

Hàn Băng nhìn ánh mắt do dự của đối phương, giọng nói dịu đi vài phần.

- Ta làm như vậy chỉ là muốn tốt cho ngươi.

Phong Thanh Thanh im lặng một lúc, nàng chợt ngẩng đầu nhìn về phía nữ tử đối diện.

- Nếu là ngươi thì sao?

- Từ lúc ta nhận sính lễ của hắn thì đã là người của Lâm gia.

Nếu một ngày Hàn Băng rơi vào tình cảnh đó thì nàng sẽ không do dự mà lựa chọn Lâm Phong sau đó sẽ tìm mọi cách trả thù cho người thân, cuối cùng dùng sinh mệnh của mình để tạ lỗi với phụ mẫu.

Phong Thanh Thanh ngẫn người, không ngờ trên đời lại có nữ nhân si tình đến như vậy, đổi lại là nàng thì sao?

Không khí trong phòng trở nên tĩnh lặng, tuy tâm trạng của mỗi người mỗi khác nhưng trong lòng đều xuất hiện hình bóng của một tên nam nhân.

Lúc sau, một giọng nói yếu ớt nhưng kiên định khẽ vang lên.

- Ta có thể…

Phong Thanh Thanh nhìn nữ tử lạnh lùng đối diện, ánh mắt ửng đỏ, ngọc thủ nắm chặt, cơ thể khẽ rung, linh lực hỗn loạn, chứng tỏ nội tâm của nàng vừa trải qua một cuộc chiến khóc liệt.

- Những gì ngươi làm được thì ta cũng có thể làm được.

Huân Vũ đứng bên cạnh chợt động, nàng bước tới nắm lấy ngọc thủ của Thanh Thanh, khóe môi khẽ cong lên, giọng nói như vừa trút được gánh nặng.

- Vậy là từ nay chúng ta lại có thêm một vị tỷ muội.

Hàn Băng khẽ gật đầu xem như là đồng ý với lời nói của Huân Vũ.