Lâm Phong ngẩn người, từ bao giờ tiểu sư tỷ lại thông minh như vậy, có thể nhìn ra được kế hoạch hoàn hảo của hắn.
- Chuyện này nói ra rất dài dòng, vừa rồi đệ gặp được…
- Có phải đệ gặp được một cô nương nào đó xinh đẹp nên muốn dùng thứ này để tiếp cận người ta đúng không?
- Hả?
- Hả cái gì?
Lãnh Phi Dao trừng mắt nhìn tên sư đệ, bắt đầu buông lời đe dọa.
- Nếu đệ dám làm tỷ tỷ tổn thương thì ta sẽ liều mạng với đệ.
- Với thực lực của đệ sao có thể tổn thương được Hàn Băng sư tỷ.
- Đệ đừng có mà giả ngốc, coi chừng ta đó.
Lâm Phong nhìn tiểu sư tỷ xoay người rời đi, trong lòng thở phào, xem ra kế hoạch của hắn vẫn chưa bị phát hiện.
Vừa tiến vào biệt viện, ánh mắt Lâm Phong liền nhìn về phía căn phòng của nam tử mặt hắc bào, linh khí nơi đó liên tục chuyển động tạo thành một vòng xoáy có bán kính khoảng vài trượng.
- Vẫn đang tu luyện sao?
Từ lúc Lâm Phong rời đi đến khi trở về đã trôi qua mấy canh giờ, tính thời gian thì tên đó phải kết thúc tu luyện từ lâu rồi mới đúng.
Lâm Phong chợt nhớ trước khi rời đi có nhìn thấy một nữ tử cùng bước vào phòng với tên hắc y nhân, chẳng lẽ cả hai cùng bàn luận suốt mấy canh giờ.
- Thật là lợi hại.
Tuy Lâm Phong chưa trải qua nhân sinh rực rỡ nhưng hắn từng nghe thiên hạ đồn cho dù là mãnh nam cũng chỉ hoạt động nhiều nhất một canh giờ mà thôi, đối mặt với đối thủ trâu bò như vậy nhất định phải cẩn thận, tuyệt đối không thể khinh xuất.
Ngày tiếp theo, Lâm Phong vẫn tiếp tục ở trong phòng tu luyện, trước khi vận công cần phải chuẩn bị một số thứ.
- Lão đầu, nhìn xem thế này đã được chưa?
- Được rồi.
Dưới chân Lâm Phong là một cái trận đồ hoàng cấp, nhìn thì đơn giản nhưng để bố trí được như thế này đã tiêu tốn của hắn nửa canh giờ.
Thứ này gọi là Tụ Nguyên Trận phiên bản đơn giản nhất, cơ bản nhất, dễ hiểu nhất, có thể thu thập nguyên khí trong vòng mười dặm xung quanh.
Nếu như không phải thiên phú trận pháp của Lâm Phong tệ ngoài dự kiến của lão đầu thì có thể bố trí được loại trận pháp tốt hơn.
Lâm Phong lấy ra mấy cái trận kỳ cấm vào những nơi được đánh dấu bên trên trận đồ, cuối cùng hắn lấy ra một khối Hỏa Nguyên Thạch đặt vào vị trí tâm trận.
- Lão đầu, có chắc là ổn không?
- Chỉ là một cái tiểu trận, lão phu lo được.
Tụ Nguyên Trận cần một khối nguyên thạch làm vật dẫn, lỡ như trận pháp xảy ra vấn đề thì khối Hỏa Nguyên Thạch sẽ tan vỡ, nguyên khí sẽ trở về với thiên địa.
Lâm Phong nhìn khối Hỏa Nguyên Thạch lần cuối rồi nhắm mắt tu luyện, trong lòng thầm cầu nguyện cho thanh niên này đừng xảy ra vấn đề nếu không hắn sẽ lỗ nặng.
Bên ngoài căn phòng, linh khí chuyển động, vòng xoáy hiện ra, Hỏa Nguyên Thạch dần tỏa sáng.
Nửa canh giờ trôi qua, một đạo linh khí nóng bỏng tiến vào bên trong cơ thể Lâm Phong, hỏa ảnh trên người hắn lóe lên, uy lực lại tăng thêm một chút, màu sắc cũng trở nên tinh thuần thêm một chút.
Thêm nửa canh giờ trôi qua, hỏa quang tan biến, căn phòng trở lại bình thường.
Lâm Phong vừa kết thúc tu luyện liền chạy tới kiểm tra khối Hỏa Nguyên Thạch, màu sắc và kích cỡ vẫn giống như lúc đầu.
- Tốt quá, vẫn còn y nguyên.
Giọng nói lão đầu truyền đến.
- Nhân phẩm của tiểu tử ngươi hôm nay không tệ.
- Tất nhiên, cổ nhân có câu ở hiền sẽ gặp lành.
- Bớt nhảm, mau thu lại đại trận.
Lâm Phong vừa nghe lão đầu nói liền hành động, đột nhiên hắn dừng lại, bây giờ mà thu lại thì hôm sau lại phải bày ra cái mới, chẳng phải sẽ tốn của hắn thêm nửa canh giờ sao.
- Ta thấy để thế này cũng được mà.
- Có người đến.
- Làm liền.
Nếu để đám người bên ngoài biết Lâm Phong dùng Tụ Nguyên Trận để gian lận không chừng sẽ bị đuổi khỏi nội thành, không tu luyện được cũng không sao nhưng lỡ như bị cấm thi đấu thì thảm, lúc đó hắn cũng không dám trở về gặp yêu nữ.
Lâm Phong vừa thu dọn xong đại trận thì bên ngoài liền truyền đến tiếng gõ cửa, hắn kiểm tra vài lần đến khi chắc chắn không để lại dấu vết mới bước ra mở cửa.
Vừa nhìn thấy người bên ngoài, vẻ mặt Lâm Phong thoáng hiện kinh ngạc, trong đầu chợt nghĩ tới câu nói vừa rồi của lão đầu.
- Hôm nay nhân phẩm của lão tử đúng là rất tốt.
Nửa canh giờ trước, Nam Cung Như Mộng đã đứng trước cửa phòng Lâm Phong nhưng lúc đó hắn đang tu luyện nên nàng không muốn làm phiền.
Đợi khi linh khí xung quanh căn phòng ổn định trở lại thì nàng bước tới gõ cửa, đợi thêm một lúc thì đối phương mới chịu xuất hiện.
Như Mộng nhìn tên nam nhân đối diện, lúc thì tự lẩm bẩm, lúc thì cười đắc ý, hoàn toàn không quan tâm đến một đại mỹ nữ đứng ngay trước mặt, giọng nói có chút tủi thân.
- Lâm đạo hữu, có chuyện gì vui sao?
- Đúng vậy.
Lâm Phong vội gật đầu.
- Phượng hoàng chỉ đậu ngô đồng, không ngờ hôm nay lại đến nhà tại hạ, thật là hiếm thấy.
- Nếu tiểu nữ là phượng hoàng thì đạo hữu chính là chân long.
- Tại hạ sao dám so với chân long.
Như Mộng khẽ mỉm cười.
- Như Mộng có vài vấn đề muốn thỉnh giáo, không biết đạo hữu có thời gian không?
- Mời vào.
Lâm Phong chuẩn bị đóng cửa phòng thì nhìn thấy cánh cửa căn phòng của tên nam tử mặt hắc bào khẽ mở, một ánh mắt đang nhìn chằm chằm về phía hắn.
- Sao ta có cảm giác như gặp tên này ở đâu rồi nhỉ?
Lần trước chỉ nhìn thoáng qua nên Lâm Phong không quá để ý, lần này thì nhìn trực diện, đôi mắt tràn đầy thù hận đó nhất định hắn đã từng gặp qua.
Như Mộng ngắm nhìn căn phòng một lúc vẫn không thấy Lâm Phong bước vào, nàng nhìn ra thì thấy hắn còn đứng ở cửa phòng, tâm tình vừa tốt lên lại chuyển xấu.
- Nếu Lâm đạo hữu không có thời gian thì Như Mộng xin cáo từ.
- Đạo hữu xin dừng bước.
Lâm Phong nhất thời quên mất trong phòng còn có mỹ nhân, hắn vội lấy ra một bình linh trà, vẻ mặt tươi cười nhìn đối phương.
- Không biết Nam Cung đạo hữu tìm tại hạ có chuyện gì?
Vừa dứt lời, Lâm Phong chợt ngửi được một hương thơm nhẹ nhàng truyền đến, ánh mắt nhìn nữ tử đối diện trở nên say mê, hình bóng tuyệt thế kia dần lấp đầy linh hồn của hắn.
- Tiểu tử cẩn thận.
- Ui…
Lâm Phong cảm giác thần thức chấn động, vẻ mặt mờ mịt.
- Lão đầu, có phải lão vừa đánh ta không?
- Không đánh cho tiểu tử ngươi tỉnh thì cái nịt cũng không còn.
- Có chuyện gì hả?
- Ngươi vừa trúng phải mị thuật của nha đầu đó.
Như Mộng nhìn vẻ mặt mất hồn của Lâm Phong, đôi môi xinh đẹp khẽ cong, sóng mắt lưu chuyển, giọng nói mềm mại như mật ngọt.
- Chuyện lần trước Lâm đạo hữu đã hứa với Như Mộng, đạo hữu còn nhớ không?
Lâm Phong còn chưa nhớ là chuyện gì thì giọng nói lão đầu truyền đến.
- Tương kế tựu kế.
- Hiểu rồi.
Lâm Phong lắc đầu.
- Không biết Nam Cung đạo hữu muốn nói đến chuyện gì?
- Lâm đạo hữu từng nói, nếu như có thể tiến vào thập đại thiên kiêu thì sẽ ưu tiên cho Như Mộng một nửa danh ngạch Hỏa Nguyên.
- Tại hạ thật sự đã nói như vậy sao?
- Chẳng lẽ đạo hữu nghi ngờ lời nói của Như Mộng?
Gương mặt xinh đẹp của Nam Cung Như Mộng thoáng qua chút hờn dỗi.
- Nếu Lâm đạo hữu đã không tin vậy thì xem như tiểu nữ chưa từng nói.
- Như vậy sao được.
Lâm Phong nghiêm giọng, vẻ mặt tràn đầy chính khí.
- Tại hạ nhất ngôn cửu đỉnh, đã nói là làm.
- Thật sao?
Ánh mắt Như Mộng ẩn hiện tiếu ý, không ngờ mọi chuyện lại đơn giản như vậy.
- Như Mộng xin thay mặt Trường Hà Thánh Cung đa tạ đạo hữu.