Một canh giờ trôi qua, vòng đấu giá thứ hai chính thức bắt đầu, tất cả vật phẩm sẽ có giá khởi điểm ít nhất là 50 vạn trung phẩm linh thạch.
Ngoại trừ Lâm Phong thì Huân Vũ và Phi Dao cũng đã thành công đấu giá được vật phẩm, những người còn lại thì vẫn chưa có động tĩnh gì.
- Vật phẩm tiếp theo là một tờ nguyên chỉ được luyện chế từ da của thiên cấp sơ giai yêu thú Thiết Dực Băng Xà, giá khởi điểm 50 vạn trung phẩm linh thạch.
Một tờ lam sắc nguyên chỉ trống không vừa được mang lên sàn đấu, nhiệt độ bên trong khán phòng liền hạ xuống, tuy chỉ còn một lớp da nhưng vẫn tỏa ra uy áp hùng mạnh của thiên thú làm cho đám tu sĩ phải trầm trồ.
- Ngay cả Thiết Dực Băng Xà cũng bắt được, thật là lợi hại.
- Thứ này đã là gì, thứ lợi hại thật sự vẫn còn ở phía sau.
- 60 vạn trung phẩm linh thạch…
Qua vài lần đấu giá, giá trị của nguyên chỉ đã vượt quá trăm vạn trung phẩm linh thạch nhưng vẫn còn không ít tu sĩ tranh giành.
- 120 vạn.
- 125 vạn…
Bên trong kim phòng, Lãnh Hàn Băng nhìn giá trị vật phẩm đã tiếp cận 130 vạn trung phẩm linh thạch, ánh mắt thoáng do dự, tuy Thiết Dực Băng Xà hiếm có nhưng cái giá này đã vượt xa mức bình thường.
- 135 vạn lần thứ nhất… lần thứ hai…
- 140 vạn.
Giọng nói bên trong kim phòng lần nữa vang lên, lần này không phải của Hàn Băng mà là Lâm Phong, vật phẩm lão bà hắn muốn sao có thể dễ dàng để người khác lấy được.
Hàn Băng xoay người nhìn lưu manh ngồi phía sau.
- Không cần phải tiêu tốn nhiều linh thạch như vậy.
- Chỉ cần là thứ tỷ muốn, dù là sao trên trời thì đệ cũng sẽ tìm cách hái xuống.
Lâm Phong mỉm cười, ánh mắt chân thành nhìn nữ tử đối diện, so với tình cảm của nàng dành cho hắn thì mấy trăm vạn linh thạch đã là gì.
Lãnh Hàn Băng do dự một lúc rồi khẽ gật đầu, gương mặt xinh đẹp thoáng qua tiếu ý, trong lòng dâng lên một cảm giác ngọt ngào khó tả.
- Oa… không ngờ tỷ phu của muội lại hào phóng như vậy.
Lãnh Phi Dao dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn tỷ tỷ, nàng cũng muốn có một phu quân như vậy.
- Tỷ phu có thể nói cho muội biết trong túi của huynh còn bao nhiêu linh thạch không?
- Ta cũng không biết.
Lâm Phong nhìn thấy vẻ mặt sùng bái của tiểu sư tỷ, nhịn không được mà đắc ý.
- Còn phải xem đám người kia có bao nhiêu.
- Là sao?
- Hừ.
Giọng nói lạnh lùng của Linh Mộng truyền đến.
- Hỏa Vân Chi là của ngươi?
- Thánh Nữ anh minh.
Từ lúc nhìn thấy Hỏa Vân Chi bên trong danh sách đấu giá thì Linh Mộng đã bắt đầu nghi ngờ, với bản tính tham tài của Lâm Phong chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội như thế này.
Sau một hồi đấu giá cuối cùng Lâm Phong dùng 150 vạn trung phẩm linh thạch thành công lấy được tờ nguyên chỉ.
Liên tiếp những vật phẩm được đưa lên sàn đấu, vô số linh thạch được ném ra làm không khí trở nên cuồng nhiệt.
- Vật phẩm tiếp theo là một gốc thiên cấp linh dược Ngọc Hỏa U Lan, giá khởi điểm 300 vạn trung phẩm linh thạch.
- 310 vạn.
- 320 vạn…
Ngọc Hỏa U Lan tuy không phải thiên địa kỳ dược nhưng cũng thuộc loại cao cấp trong nhóm linh dược hệ hỏa, có thể dùng làm nguyên liệu luyện chế nhiều loại thiên cấp đan dược như Hỏa Nguyên Đan, Ngọc Hỏa Đan, Tam Hỏa Linh Đan…
Vì có quá nhiều công dụng nên Ngọc Hỏa U Lan rất được đan sư săn đón dẫn đến số lượng ngày càng khan hiếm, giá cả đắt đỏ.
Nghe nói Ngọc Hỏa U Lan chỉ còn xuất hiện ở hai nơi, một nơi là Thiên Hỏa Sơn, nơi còn lại là Hỏa Nguyên.
Lâm Phong nhìn số lượng linh thạch không ngừng tăng lên, trong lòng bắt đầu lo lắng, hắn đã đánh giá thấp sự giàu có của tu sĩ bên trong Đan Thành.
- 400 vạn.
- 450 vạn.
- 500 vạn…
Giá trị của một gốc thiên cấp linh dược bình thường tuyệt đối không vượt quá 1000 vạn trung phẩm linh thạch, ngoại trừ một số loại thiên địa kỳ dược như Cửu Sắc Băng Liên.
Tuy Ngọc Hỏa U Lan không thể so được với Cửu Sắc Băng Liên nhưng lúc này giá cả đã tiếp cận 700 vạn trung phẩm linh thạch mà vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.
Lâm Phong do dự một lúc quyết định từ bỏ, bây giờ đấu giá thành công thì sau này có luyện thành đan dược cũng không kiếm được bao nhiêu, hơn nữa hắn không quá cần gốc linh dược này.
Phi Dao đợi một lúc vẫn không nghe được tiểu sư đệ kêu giá, không nhịn được hỏi.
- Tiểu Phong tử, có phải đệ thiếu linh thạch rồi không?
- Đệ không ngờ tu sĩ ở đây lại giàu có như vậy.
- Đệ còn thiếu bao nhiêu?
- Hắn không thiếu linh thạch.
Linh Mộng liếc nhìn Lâm Phong, giọng nói mỉa mai.
- Hắn cảm thấy không có lời nên không mua.
- Ta có mua hay không liên quan gì đến ngươi.
Lâm Phong bất mãn nhìn Linh Mộng, thiếu chút nữa là hắn đã có thể lấy lại được một ít linh thạch từ chỗ tiểu sư tỷ, vậy mà lại bị yêu nữ phá hỏng.
Linh Mộng không để ý đến hắn, vẻ mặt mỉm cười nhìn Phi Dao.
- Muội phải nhớ cho kỹ, nam nhân trên đời không có mấy tên thành thật, đừng để bị lừa.
- Muội biết rồi.
Phi Dao khẽ gật đầu sau đó quay lại trừng mắt nhìn tên sư đệ của nàng, cảnh cáo hắn không được có ý đồ xấu.
- 720 vạn trung phẩm linh thạch, thành giao.
Ngọc Hỏa U Lan vừa được đưa xuống, vật phẩm tiếp theo lập tức được mang lên, lần này là một khối cửu sắc thạch.
- Đây là một khối kỳ thạch tìm được bên trong cổ di tích, đao thương bất nhập, thủy hỏa bất xâm, dù là tôn giả cũng không thể phá vỡ, đáng tiếc đến giờ vẫn chưa tìm ra được lai lịch của thứ này, giá khởi điểm 100 vạn trung phẩm linh thạch.
- Bất Diệt Chi Thạch, không ngờ lại gặp thứ này ở đây.
Trong lúc Lâm Phong ngắm nhìn khối đá có chín màu bên dưới chợt nghe được giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Lão biết lai lịch thứ này?
- Không biết.
- Vậy sao lão biết thứ đó gọi là Bất Diệt Chi Thạch?
- Bởi vì thứ đó không thể bị phá vỡ.
Mấy đời chủ nhân của lão đầu thỉnh thoảng sẽ tìm thấy được vài khối Bất Diệt Chi Thạch, cho dù đã tìm hiểu rất lâu nhưng vẫn không biết đây là thứ gì, bên trong cổ thư cũng chỉ ghi lại một cái tên là Bất Diệt Chi Thạch.
Lâm Phong nghe lão nói, vẻ mặt tràn đầy hứng thú.
- Ngay cả thánh nhân cũng không thể phá?
- Không thể.
- Như vậy chắc chắn là bảo vật rồi.
- Bảo vật không dùng được thì cũng chỉ là phế vật.
Không chỉ lão đầu mà phần lớn tu sĩ có mặt tại buổi đấu giá đều có suy nghĩ tương tự, cửu sắc thạch đã xuất hiện một lúc mà giá cả chỉ tăng được vài chục vạn linh thạch.
Lâm Phong nhìn khối cửu sắc thạch bên dưới, trong lòng chợt nhớ đến Diệt Thần Tiễn, không biết thứ nào sẽ lợi hại hơn.
- Lão đoán xem Diệt Thần Tiễn có xuyên qua được khối cửu sắc thạch này không?
- Tiểu tử ngươi muốn thử?
- Biết đâu bên trong khối đá đó ẩn giấu huyền cơ thì sao.
Trên đời này có được bao nhiêu thứ mà thánh nhân không thể phá vỡ, ngoài thần khí ra thì hình như chẳng còn thứ gì.
Tuy thập đại thần khí không có thứ nào có hình dáng như cửu sắc thạch nhưng thiên hạ rộng lớn biết đâu có một món thần khí vô danh nào đó được một vị anh hùng tên là Lâm Phong phát hiện, từ đó nổi danh đại lục.
Sau một hồi y y, Lâm Phong quyết định thử nhân phẩm nhưng phải trong tầm kiểm soát.
- 150 vạn.
- 160 vạn.
- 200 vạn…
Lâm Phong chưa kịp hét giá thì giọng nói của Linh Mộng đã vang lên, theo quy định thì mỗi phòng khách quý chỉ có một người được tham gia đấu giá, trường hợp không còn ai ra giá thì cửu sắc thạch sẽ thuộc về yêu nữ.
Lâm Phong bất mãn nhìn Linh Mộng.
- Ngươi muốn làm gì?
- Đấu giá.
- Có người ra giá kiểu đó sao?
- Chẳng phải ra giá cao là được sao?
Linh Mộng nhìn vẻ mặt kiềm nén của Lâm Phong, khóe môi khẽ cong, bây giờ nàng rất nhàm chán nên muốn tiêu một ít linh thạch để tìm niềm vui.