Sau khi tiếp xúc với Lâm Phong một thời gian, Lâm Tử Tinh có cảm giác con người này không phải là loại thích ở yên một chỗ để tu luyện.
Lâm Hi nghe đại ca nói, trong lòng yên tâm hơn một chút nhưng vẻ mặt vẫn do dự.
- Lỡ gia gia quyết tâm muốn thu nhận Lâm Phong thì sao, dù sao hắn cũng họ Lâm.
- Nếu muội chịu cùng gia gia đánh cờ vài ngày thì không có gì phải lo.
- Sao lại là muội, không phải ca ca thích chơi cờ với gia gia hơn sao?
- Bởi vì ta cảm thấy con người Lâm Phong không tệ.
Lâm Hi bĩu môi, ánh mắt kiên định, chỉ cần không nhìn thấy cái tên đáng hận kia cho dù có trải qua vài ngày nhàm chán bên cạnh gia gia thì nàng cũng không sợ.
Đấu giá sư cầm búa trong tay, lão đợi thêm một lúc đến khi chắc chắn không còn giọng nói nào vang lên thì gõ xuống chốt giá.
- 1200 vạn trung phẩm linh thạch, thành giao.
Lâm Phong thở phào nhẹ nhõm, dùng 1200 vạn trung phẩm linh thạch đổi lấy một kiện thiên cấp trung phẩm binh khí cũng không tính là quá đắt, nếu không nhờ mấy lời của lão thành chủ e là còn phải tốn nhiều hơn.
Sau khi lấy được vật phẩm, Lâm Phong bắt đầu phàn nàn với lão đầu, dù sao kế hoạch là do lão đưa ra cho nên lão cũng phải chịu một phần trách nhiệm.
- Lão đầu, đây chính là diệu kế của lão đó hả?
- Như vậy còn không diệu?
- Lão có biết tình hình vừa rồi nguy hiểm cỡ nào không, chút nữa là ta bị lão hại chết rồi.
- Tiểu tử ngươi chết không được.
Từ lúc đám người Lâm Phong còn ở Cửu Huyền thì lão đầu đã bắt đầu tìm hiểu về Tây Hoang, không chỉ địa hình mà ngay cả thế lực lớn nhỏ lão đều nắm rõ.
Chuyện của tộc trưởng Lâm gia lão cũng biết vài phần nên mới đưa ra kế hoạch cho Lâm Phong, dù thất bại cũng có thể giữ lại được cái mạng nhỏ của hắn.
Còn vì sao lão đầu biết vị đại lão họ Lâm kia là gia chủ Lâm gia, chuyện này cũng không khó đoán, trừ lão ta thì còn ai có thể ngồi ngang hàng với lão Thánh Chủ.
Lâm Phong nghe lão đầu nói mà ngẩn người, bây giờ hắn đã hiểu vì sao trước khi hành động thì lão luôn bảo hắn chạy đi tìm hiểu tin tức.
- Biết người biết ta trăm trận trăm thắng là như thế này sao?
- Trên đời này không có thứ gì là tuyệt đối, tiểu tử ngươi chỉ có thể làm thật tốt mọi thứ, còn lại phải xem vào ý trời.
- Dù kế hoạch của lão rất tốt nhưng đã tốn của ta không ít linh thạch, mau đền đi.
Cặp cánh đó Lâm Phong đã định sẵn sẽ tặng cho bạo nữ, một khi đã tặng quà cho nữ nhân rồi có muốn lấy lại cũng không được.
Lão đầu lại không đồng ý, lão cho rằng Phong Thanh Thanh sớm muộn cũng bước vào Lâm gia, lúc đó tất cả bảo vật của nàng không phải sẽ mang họ Lâm sao, lời ngập nước còn gì.
Trong lúc Lâm Phong và lão đầu tranh luận, Huân Vũ ngồi bên cạnh khẽ kéo lấy y phục của Thanh Thanh, ánh mắt ẩn ý.
Phong Thanh Thanh cúi đầu, đôi gò má thoáng ửng hồng, với trí tuệ của nàng tất nhiên đoán được lý do dâm tặc đấu giá Thanh Phong Dực nhưng không ngờ hắn lại chấp nhận mạo hiểm như vậy.
- Tiếp theo chính là vật phẩm áp trục ngày hôm nay, xin mời các vị đạo hữu thưởng thức.
Đấu giá sư vừa dứt lời, năm món vật phẩm lập tức được mang lên sàn đấu.
Vật phẩm đầu tiên là một chi của Kim Tằm Thánh Thụ, dài hơn ba thước, ẩn hiện kim vân mờ ảo, giá khởi điểm 10 vạn thượng phẩm linh thạch.
Vật phẩm thứ hai là một kiện phi hành pháp bảo, tốc độ sánh ngang với thiên cấp yêu cầm, có thể chở tối đa ngàn tu sĩ, giá khởi điểm 10 vạn thượng phẩm linh thạch.
Vật phẩm thứ ba là một tờ pháp chỉ được luyện chế từ da của thánh thú Tam Nhãn Cự Viên, giá khởi điểm 10 vạn thượng phẩm linh thạch.
Vật phẩm thứ tư là một bình 3 viên thiên cấp thượng phẩm Duyên Thọ Đan, mỗi viên kéo dài ít nhất trăm năm thọ nguyên, giá khởi điểm 10 vạn thượng phẩm linh thạch.
Vật phẩm cuối cùng là một quyển thiên cấp trung phẩm công pháp Toái Sơn Quyền, giá khởi điểm 10 vạn thượng phẩm linh thạch.
- Thật là nhiều linh thạch a.
Lâm Phong mở to mắt nhìn năm vật phẩm bên dưới sàn đấu, đặc biệt là chi thánh thụ và kiện phi hành pháp bảo, nếu hắn có đủ linh thạch nhất định sẽ tham gia đấu giá.
Tất cả vật phẩm áp trục đều được đấu giá công khai, nơi này là Đan Thành, không thiếu linh thạch cũng không sợ những người có ý đồ bất chính.
Ánh mắt của tất cả tu sĩ đều hướng về năm món bảo vật cuối cùng trên sàn đấu, bộ dáng kích động, chỉ cần nhìn thấy những thứ này đã không uổng phí chuyến đi ngày hôm nay.
Các vị đại lão lần lượt hét giá, mỗi lần đều không thấp hơn năm ngàn khối thượng phẩm linh thạch làm cho đám tiểu bối được mở rộng tầm mắt, chỉ biết ao ước mà nhìn.
Nửa giờ trôi qua, buổi đấu giá chính thức kết thúc, tất cả vật phẩm áp trục đều tìm được chủ, không có món nào thấp hơn 30 vạn thượng phẩm linh thạch.
Tu sĩ lần lượt rời đi, Lâm Phong được một nữ tử dẫn vào căn phòng sang trọng để kết toán, vốn dĩ có thể kiếm được hơn ngàn vạn linh thạch, cuối cùng chỉ còn lại vài trăm vạn nên tâm tình của hắn có chút không tốt, chỉ nói vài câu với lão quản lý rồi rời đi.
Đêm xuống, bên trong một căn phòng sang trọng của Tây Hương Lâu, Phong Thanh Thanh ngồi trên giường, ngọc thủ cẩn thận vuốt ve Thanh Phong Dực, trong lòng chất chứa cảm xúc khó tả.
Vừa rời khỏi Vạn Bảo Các, đám người Lâm Phong liền trở về Tây Hương Lâu để ăn uống, trước khi trở về nội thành hắn đã đưa Thanh Phong Dực cho nàng.
Phong Thanh Thanh nhớ rõ vẻ mặt của dâm tặc lúc đó rất vi diệu, muốn cười cũng không được mà muốn khóc cũng không xong, nàng chỉ có thể mở lời.
- Ngươi yên tâm, ta sẽ trả đủ linh thạch cho ngươi.
- Không cần.
Lâm Phong lắc đầu, ánh mắt không nỡ nhìn cặp cánh trị giá 1200 vạn trung phẩm linh thạch trong tay.
- Ngươi nhất định phải đối xử tốt với nó.
- Chuyện này ngươi không cần lo.
- Ta nói trước, thứ này ta chỉ cho ngươi mượn, đợi khi thời hạn kết thúc nhất định phải trả lại cho ta đó.
- Nếu ta không trả thì sao?
Phong Thanh Thanh nhìn tên nam nhân đối diện, ánh mắt ẩn giấu chờ mong, nàng rất muốn biết trong lòng hắn thì Thanh Phong Dực quan trọng hay là nàng quan trọng hơn.
Lâm Phong đối diện với ánh mắt của Thanh Thanh, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, giọng nói tràn đầy kiên định.
- Nếu ngươi không trả thì cho dù có lật tung cái đại lục này lên ta cũng phải tìm được ngươi.
- Tìm ta làm gì, ngươi đánh lại ta sao?
Thanh Thanh biết rất rõ bản lĩnh của dâm tặc, thiên phú đan đạo của hắn cao tuyệt nhưng về khả năng chiến đấu lại không bằng ai, dù tu luyện cả đời cũng không phải là đối thủ của nàng.
Lâm Phong nhìn vẻ mặt có chút đắc ý của bạo nữ, đột nhiên có xúc động muốn dạy dỗ nàng một trận, chỉ hận không đánh lại đối phương.
- Ai nói ta muốn đánh ngươi.
- Vậy ngươi muốn làm gì ta?
- Ta sẽ nói cho tu sĩ trong thiên hạ biết chuyện ngươi đem lòng yêu thích ta nhưng không thành, cuối cùng vì yêu sinh hận nên đã cướp bảo vật của ta.
- Ngươi cho rằng tu sĩ trong thiên hạ đều là kẻ ngốc sao?
Phong Thanh Thanh dùng ánh mắt khinh thường nhìn tên nam nhân đối diện, với tài sắc của nàng chỉ cần một câu nói cũng có thể khiến cho đám tu sĩ ngoài kia xếp thành hàng chờ đợi, cần gì phải treo chết trên một cái cây.
Lâm Phong mỉm cười nhìn bạo nữ.
- Vậy người giải thích chuyện Thanh Phong Dực thế nào đây?
- Đó là chuyện của ta.
- Chẳng lẽ ngươi nói với bọn họ là ta mang 1200 vạn trung phẩm linh thạch đi làm từ thiện, ngươi cho rằng tu sĩ trong thiên hạ đều là kẻ ngốc sao?
- Ngươi…
Người khác còn có thể nhưng Lâm Phong thì không, cho dù hắn thật sự nổi lòng tốt thì cũng chẳng có ai tin, cái danh ôn thần không phải chỉ để cho có.
Lúc đó Phong Thanh Thanh muốn rửa oan không chỉ phải trả lại Thanh Phong Dực mà còn có một đống bảo vật hư cấu do dâm tặc bịa ra, với bản tính của hắn thì nàng có bán thân cũng không trả nổi.
Lâm Phong nhìn vẻ mặt tức giận của bạo nữ, trong lòng vô cùng thỏa mãn, hắn xoay người tiêu soái rời đi.