Mấy ngày kế tiếp, Lâm Phong vẫn ở trong phòng tu luyện, cho dù Phi Dao có dụ dỗ thế nào thì hắn cũng không rời phòng.
Sau khi dùng một canh giờ hấp thu hỏa nguyên chi khí, Lâm Phong tiếp tục luyện tập đan thuật, nhờ có Vô Cực Thánh Thụ và lão đầu chỉ điểm mà trình độ đan đạo của hắn không ngừng tăng lên, tất nhiên quan trọng nhất vẫn là thiên phú tuyệt thế vạn người chưa chắc đã có một.
Trong lúc Lâm Phong điều khiển hỏa khí thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Có biến.
Lâm Phong lập tức thu công, ánh mắt hắn lén nhìn qua khe cửa chợt thấy một nữ tử bước vào biệt viện.
- Là nàng.
Lần trước chính là nữ nhân này đi chung với tên hắc bào nam tử kia, không biết bọn họ làm gì trong phòng đến cả canh giờ, khóe miệng Lâm Phong khẽ nhếch, trong đầu chợt xuất hiện một vài hình ảnh không tốt cho hài tử.
Bên trong căn phòng bên cạnh, nữ tử vừa bước vào phòng liền mở lời.
- Tìm ta có chuyện gì?
- Ba ngày nữa hắn sẽ đến Đan Thành.
- Người đó có đến không?
- Ta không biết.
Hắc bào nam tử lắc đầu, hành tung của người đó không ai có thể nắm bắt, không chừng bây giờ đã ở bên trong Đan Thành.
- Sau khi thiên kiêu đại hội kết thúc, hắn sẽ chờ chúng ta ở Phong Minh Viên.
- Ta hiểu rồi.
Nữ tử khẽ gật đầu, ánh mắt xinh đẹp nhìn nam nhân đối diện.
- Lời đề nghị của ta lúc trước ngươi suy nghĩ thế nào rồi?
- Ngươi thật sự có thể giúp ta đoạt lấy Nam Cung Như Mộng?
- Chỉ cần kế hoạch thành công, không gì là không thể.
- Được, ta đáp ứng.
Sau khi trao đổi thêm vài câu, nữ tử rời đi, trong phòng chỉ còn lại hắc bào nam tử, giọng nói âm trầm.
- Như Mộng, thiên hạ này chỉ có ta mới xứng với nàng.
Lâm Phong ngồi trong phòng, vẻ mặt trầm ngâm, trong đầu hắn chợt xuất hiện hình ảnh của một tên nam tử đã lâu không gặp.
- Chẳng lẽ là cái tên đó.
Thiên tài đan đạo, có thù với hắn, ngưỡng mộ Nam Cung Như Mộng, trong số những người Lâm Phong quen biết chỉ có một cái tên đáp ứng đủ ba điều kiện.
Nếu đúng là tên đó thì Lâm Phong không cần phải quá lo, vì đối phương cũng giống như hắn đều không có thiên phú chiến đấu.
Vấn đề là nữ tử còn lại, từ những lời nói của nàng có thể thấy được lai lịch của đối phương không đơn giản, địa vị của nàng ở Đan Thành chắc chắn không thấp.
Nam Cung Như Mộng có quan hệ rất tốt với Lý Nguyệt Thần, động đến nàng chẳng khác gì động vào Lý gia.
- Nếu nữ nhân đó thật sự không sợ Lý gia, vậy thì đại sự không ổn rồi.
- Tiểu tử ngươi muốn chạy?
- Đợi tìm yêu nữ thương lượng rồi tính tiếp.
Bây giờ mà bỏ trốn thì Linh Mộng nhất định không tha cho Lâm Phong, trước tiên phải thông báo tình hình cho yêu nữ biết, đợi nàng hiểu rõ nguy cơ sau đó sẽ cùng nhau tìm cách bỏ trốn.
Nghĩ là làm, Lâm Phong lập tức xuất phát nhưng hắn vừa bước ra khỏi phòng thì nhìn thấy một nữ tử xinh đẹp đang đi về phía này.
- Tham kiến Lâm công tử.
Nữ tử bước tới đối diện Lâm Phong hành lễ sau đó lấy ra một cái thư mời đưa cho hắn.
- Ba ngày sau Lâm gia sẽ tổ chức thiên kiêu đại hội, hi vọng công tử có thể đến tham dự.
- Tại hạ nhất định sẽ đến.
- Tiểu nữ xin cáo từ.
Nữ tử khẽ gật đầu sau đó xoay người đi đến căn phòng bên cạnh gõ cửa.
Lâm Phong trở vào phòng, hắn lấy thư mời ra xem, bên trong ghi rõ ba ngày nữa Lâm gia sẽ tổ chức đại hội tại Bạch Vân Lâu để chào đón thiên tài từ các nơi đến tham gia thi đấu.
Bạch Vân Lâu cũng giống như Tây Hương Lâu, nơi này là một trong những sản nghiệp của Lâm gia chuyên dùng để chiêu đãi khách nhân, người bình thường không dễ tiến vào.
Trên thư mời ghi rõ, trừ người được mời có thể dẫn thêm hai người đi cùng, như vậy một thiệp có thể dùng cho tối đa ba người.
- Hình như vừa rồi tên kia có nhắc đến thiên kiêu đại hội.
Nếu hai tên đó cũng tham gia đại hội thì Lâm Phong có thể mượn cơ hội lần này tìm hiểu rõ lai lịch của đối phương, nhất là nữ nhân kia.
Mười năm một lần, Đan Thành sẽ tổ chức đại hội thi đấu để chọn ra thập đại thiên kiêu từ đó xác định danh ngạch tiến vào Thiên Hỏa Sơn và Hỏa Nguyên.
Trước khi trận đấu diễn ra, một trong tam đại gia tộc sẽ đứng ra tổ chức thiên kiêu đại hội để đám thiên tài giao lưu với nhau.
Lần này đến lượt Lâm gia cho nên thiên kiêu đại hội sẽ được tổ chức tại Bạch Vân Lâu, một trong số sản nghiệp của Lâm gia đại tộc.
Trời vừa sáng, hàng ngàn tu sĩ đã tụ tập phía trước Bạch Vân Lâu, hôm nay bọn họ không đến để ăn uống mà là để chiêm ngưỡng dung mạo của thiên kiêu các vực.
- Các ngươi mau nhìn, Lâm gia đến rồi.
Đột nhiên có vài tiếng hét truyền đến, đám tu sĩ nhìn qua thì thấy có một đoàn ngân xa xuất hiện, trên mỗi chiếc đều cắm đại kỳ của Lâm gia.
Ngân xa dừng phía trước Bạch Vân Lâu, từng người lần lượt bước xuống, trên y phục của mỗi người đều có ký hiệu Đan Thành, bên dưới ký hiệu là một chữ Lâm tràn đầy khí thế.
Đám tu sĩ xung quanh vừa nhìn liền nhận ra lai lịch của thanh niên dẫn đầu, nhất là nữ tu, ánh mắt ẩn hiện phong tình.
Dẫn đầu đoàn người là Lâm Tử Tinh, đệ nhất thiên tài Lâm gia, khí tức trầm ổn, phong thái bất phàm, dù đối mặt với hàng ngàn tu sĩ vẫn không chút biến sắc.
Lâm Tử Tinh không chỉ là đệ nhị thiên kiêu trên Đan Bảng mà còn là đệ nhất nam thần trong lòng vô số thiếu nữ của Đan Thành, danh tiếng chỉ xếp phía sau Lý Nguyệt Thần.
- Lâm gia chi tử thật là danh bất hư truyền.
- Không chỉ tiêu soái mà còn tài giỏi, đúng là nhân ngoại hữu nhân.
- Thôi đi, ngươi mà cũng muốn so với người ta.
Thanh niên đứng bên cạnh dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn tên huynh đệ, vô danh tiểu tốt như bọn họ mà đòi so với thiên chi kiêu tử.
- Người đó có phải Tử Anh tiên tử không?
- Tiên tử nơi nào?
- Chính là mỹ nữ đi bên cạnh Lâm Tử Tinh.
- Thật là một mỹ nhân lạnh lùng.
Lâm Tử Anh là đại tiểu thư Lâm gia, thiêu kiêu đứng thứ năm trên Đan Bảng nhưng bình thường nàng rất ít lộ diện nên không có nhiều người thấy qua dung mạo.
Lâm Hi đi bên cạnh nhị ca, vẻ mặt buồn bực, nàng cũng là nữ tử tài sắc song toàn nhưng sao không nghe ai nhắc đến.
Thiên kiêu đại hội lần này là do Lâm gia phụ trách, bọn họ phải đến sớm để chuẩn bị chào đón khách nhân cho nên đám tu sĩ bên ngoài đứng đợi suốt nửa canh giờ thì đám người tiếp theo mới xuất hiện.
Lần này đến lượt Trang gia, một trong tam đại gia tộc Đan Thành, dẫn đầu là huynh đệ Phi Phàm và Bất Phàm.
Đám tu sĩ đang nhàm chán lại có chuyện bàn tán.
- Các người nói xem tên ôn thần Nam Hoang kia có dám đến không?
- Cái tên đó có còn chưa biết có được mời hay không.
- Nếu là ta nhất định sẽ không đến.
Trang gia có tới mười mấy tộc nhân tham gia đại hội, thanh thế to lớn, một khi Lâm Phong xuất hiện sẽ bị ép đến không ngốc đầu lên nổi.
Thanh niên bên cạnh khẽ lắc đầu.
- Các ngươi đừng quên tên ôn thần đó không chỉ ham tài mà còn háo sắc.
- Ta nghe nói tất cả mỹ nhân trên Đan Bảng đều tham gia đại hội.
- Ta còn nghe nói Lâm gia sẽ dùng linh quả thượng hạng để chiêu đãi.
- Mau nhìn, lại có người đến.
Thêm vài chiếc ngân xa dừng trước đại môn Bạch Vân Lâu, mười mấy thanh niên, thiếu nữ lần lượt xuất hiện nhưng y phục trên người lại không đồng nhất, vừa nhìn đã biết không cùng một thế lực.