Vừa bước vào phòng, giọng nói của lão đầu liền truyền đến.
- Tiểu tử ngươi làm phục vụ không tệ, có muốn đổi nghề không?
- Thật ra ta làm sư phụ cũng rất tốt, lão có muốn thử không?
Lâm Phong vừa nói vừa dịch dung, thoáng cái đã trở lại bộ dáng ban đầu, hắn đá tên phục vụ đang nằm bên cạnh vài cái, để tên này ngủ thêm một lúc không chừng sẽ bị nghi ngờ.
- Nè, dậy đi.
Tên phục vụ mơ màng tỉnh lại, ánh mắt liếc nhìn xung quanh.
- Đây là đâu, ta là ai?
- Đây là phòng của lão tử.
Lâm Phong trừng mắt nhìn tên phục vụ.
- Còn ngẩn người làm gì, mau đi lấy thêm vài món ăn cho lão tử.
- Dạ, tiểu nhân lập tức đi ngay.
Tên phục vụ nhìn thấy bộ dáng hung thần của Lâm Phong liền hoảng sợ bỏ chạy, vẻ mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra.
Lâm Phong lấy ra Đồng Âm Lệnh kích hoạt, vài giọng nói lần lượt truyền đến, trong có một tên đã từng là đồng môn của hắn, cựu đệ nhất thiên tài Cửu Huyền Đan Cung, Vương Lăng.
Bên trong căn phòng, sau khi nghe Lý Mộng Kỳ kể sơ qua mọi chuyện, quỷ diện nhân mỉm cười.
- Có cần ta giúp ngươi giải quyết tên đó không?
- Không cần.
Giết người bên trong Đan Thành không phải là chuyện nhỏ, nếu tạo ra động tĩnh quá lớn thì hành tung của bọn họ có thể sẽ bại lộ.
Lý Mộng Kỳ lấy ra một cái đan huy đưa cho đối phương, bên trên có đính tám viên bảo thạch tương tự như cái của Lâm Phong.
- Cầm thứ này trong tay thì ngươi có thể tự do ra vào nội thành.
- Ngươi thật không đơn giản, ngay cả đan huy cũng lấy được.
- Vì lấy được thứ này, ta đã tốn không ít công sức.
- Chỉ cần kế hoạch thành công thì bao nhiêu công sức ngươi bỏ ra đều đáng giá.
Quỷ diện nhân cầm đan huy trong tay, ánh mắt hài lòng, có được thứ này xem như kế hoạch đã thành công một nửa.
Hắn nhìn về phía thanh niên ngồi cạnh.
- Chuyện còn lại phải nhờ vào Vương đạo hữu.
- Không thành vấn đề.
Vương Lăng gật đầu, giọng nói tràn đầy tự tin.
- Trừ khi có mười tên luyện thành cửu đan nếu không thập đại thiên kiêu chắc chắn có một vị trí của ta.
- Rất tốt.
- Còn chuyện Lý tiên tử đã hứa với tại hạ thì sao?
- Vương đạo hữu yên tâm, Mộng Kỳ nói được làm được.
Quỷ diện nhân đột nhiên xen vào.
- Là tên Lâm Phong gì đó đúng không?
- Chính là hắn.
- Có cần ta giải quyết tên đó giúp ngươi không?
- Không cần.
Vương Lăng lắc đầu.
- Ta muốn chính tay đánh bại Lâm Phong, để hắn hiểu rõ ai mới là đệ nhất thiên tài đan đạo Nam Hoang.
- Vậy tạm thời để hắn sống thêm vài ngày.
Quỷ diện nhân mỉm cười, giọng nói thản nhiên cứ như lấy mạng người đối với hắn chỉ là một chuyện tùy ý.
Lâm Phong ngồi trong phòng, sắc mặt liên tục biến đổi, từ những gì hắn nghe được thì đám người này đang mưu tính một kế hoạch gì đó rất lớn, còn hắn chỉ là vô tình dính vào.
- Tội nghiệp thằng nhỏ.
Lão đầu cảm thán, chuyện lần này quả thật không liên quan gì đến Lâm Phong, có trách thì trách nhân phẩm của hắn quá nhọ.
Lâm Phong nhíu mày, giọng nói vô cùng nghiêm túc.
- Lão đầu, hình như ta ngửi được mùi ma khí trên người Vương Lăng và cái tên đeo mặt nạ kia.
- Nói nghe thử.
Giọng điệu của thanh niên đeo mặt nạ rất tùy ý, hoàn toàn không để Đan Thành vào mắt, có thể sau lưng hắn cũng có một thế lực to lớn.
Một thế lực có thể xem thường Đan Thành cùng với hành động giả thần giả quỷ, trên người lại mặc hắc y thì chỉ có thể là Ma Giáo.
Từ sau khi ngũ cung đại hội kết thúc, chuyện xấu của Vương Lăng đã truyền khắp Nam Hoang, sẽ không có một thế lực chính đạo nào dám thu nhận hắn.
Nhưng từ lời nói của Vương Lăng cho thấy đan đạo của hắn đã đạt đến trình độ có thể tranh giành một vị trí bên trong thập đại thiên kiêu, tốc độ phát triển nhanh như vậy nhất định phải có thế lực ủng hộ.
Thế lực dám đối đầu với Thánh Cung chỉ có Ma Giáo, từ đó Lâm Phong càng thêm khẳng định với suy đoán của mình.
Lão đầu im lặng một lúc, giọng nói hài lòng.
- Cũng không tệ.
- Lão đừng có lúc nào cũng xem thường ta.
- Vậy ngươi nói xem tiếp theo nên làm gì?
- Cái này thì đơn giản.
Biết người biết ta trăm trận trăm thắng, một khi đã biết rõ lai lịch của đối phương thì không có gì phải sợ, Lâm Phong mỉm cười tự tin.
- Xin tiền bối chỉ giáo.
- Hài…
Lão đầu thở dài, còn tưởng cái tên ngốc này nghĩ ra được chủ ý gì đó.
- Tiểu tử ngươi thật sự không nghĩ được gì sao?
- Có một chút.
- Nói nghe xem.
- Suy nghĩ của tiểu bối chính là phải làm theo chỉ dẫn của tiền bối.
Nói về mưu kế thì thiên hạ có mấy ai qua được lão đầu, cao nhân bên cạnh mà không học hỏi thì đúng là quá ngốc.
- Nơi này không thể ở lâu, trở về rồi nói.
- Tuân lệnh.
Đan Đài là một trong những nơi nổi danh của Đan Thành, đây là một trong số ít nơi tu sĩ có thể nhìn thấy đan thuật huyền diệu mà không cần phải trả phí.
Cứ cách một khoảng thời gian sẽ có vài vị đan sư đến Đan Đài diễn đan, bọn họ sẽ lựa chọn linh dược của một vị tu sĩ bất kỳ để luyện chế, tất cả đan dược luyện thành đều thuộc về chủ nhân sở hữu linh dược.
Cho nên mỗi lần có đan sư luyện đan sẽ có rất nhiều tu sĩ đến xem, một phần là để học hỏi kinh nghiệm, chín mươi chín phần còn lại đều hi vọng mình sẽ là người được chọn.
Ngoài ra Đan Đài còn là nơi đan sư giải quyết ân oán, một khi không thể thương lượng thì bọn họ sẽ đến nơi này quyết đấu.
Mười năm một lần, Đan Thành sẽ tổ chức đại hội thi đấu để chọn ra 10 vị đan sư ưu tú nhất đại lục, địa điểm thi đấu chính là Đan Đài.
Thập đại thiên kiêu sẽ có cơ hội tiến vào Thiên Hỏa Sơn, một trong tam đại thánh địa của Tây Hoang và nhận được danh ngạch Hỏa Nguyên.
Tuy còn vài giờ nữa mới bắt đầu thi đấu nhưng khán đài đã chật kín tu sĩ, thanh âm bàn tán, hò hét vang vọng khắp nơi.
Xung quanh Đan Đài có bốn khán đài rộng lớn đủ chỗ cho hàng chục vạn tu sĩ nhưng lúc này toàn bộ chỗ ngồi đã được lấp đầy, ngay cả một chỗ trống cũng không còn.
So với những trận thi đấu trước đó thì trận đấu lần này được các tu sĩ quan tâm nhiều hơn, bởi vì ngoài chuyện lựa chọn ra thập đại thiên kiêu thì hôm nay còn diễn ra hai trận quyết đấu.
Trận thứ nhất là cuộc so tài giữa đệ nhất thiên tài Trang gia Trang Phi Phàm và đệ nhất thiên tài đan đạo Nam Hoang Lâm Phong.
Trận thứ hai vẫn là Lâm Phong nhưng đối thủ của hắn là một trong hai đóa kiều hoa nổi danh Nam Hoang, Nam Cung Như Mộng.
- Các ngươi nói xem lần này cái tên ôn thần đó có thắng được không?
- Thắng thế nào được, ngay cả thập đại thiên kiêu còn không biết có tiến vào được không.
Một thanh niên phản đối.
- Ngươi đừng quên Lâm Phong từng đánh bại Trang Bất Phàm.
- Lần đó là hắn dùng thủ đoạn, không tính.
Chuyện Lâm Phong bạo đỉnh đánh bại Trang Bất Phàm không chỉ lưu truyền rộng rãi ở Nam Hoang mà ở Tây Hoang cũng có không ít tu sĩ biết được.
Vì lý do này mà phần lớn tu sĩ đều cho rằng thiên phú đan đạo của Lâm Phong không bằng Trang Bất Phàm, có thể đánh thắng thì cần gì phải dùng đến thủ đoạn.
Thiên phú đan đạo của Trang Phi Phàm còn cao hơn Trang Bất Phàm một bậc, từ đó cho thấy khả năng Lâm Phong bị đánh bại là rất cao.