Lâm Phong lấy ra một tờ pháp chỉ kích hoạt, hỏa quang lóe lên, cơ thể hắn bị một đạo hỏa ảnh bao trùm.
- Lão đầu nhất định phải phù hộ cho ta đó.
Trong tay Lâm Phong là một tờ địa cấp pháp chỉ, nhìn qua không có gì khác thường nhưng hắn có thể đảm bảo trong thiên hạ tuyệt đối không thể tìm ra được tờ thứ hai.
Loại pháp văn được vẽ trên pháp chỉ thuộc về một loại ngụy linh văn do lão đầu sáng tạo, sở dĩ gọi là ngụy linh văn vì thứ này không dùng huyết nhục của yêu thú luyện chế mà là dùng thánh dịch của Vô Cực Thánh Thụ.
Theo lời của lão đầu thì Địa Mẫu Thánh Liên và Vô Cực Thánh Thụ đều là thánh dược, bọn chúng miễn cưỡng có thể xem là đồng loại.
Khí tức của thánh dược tuy không giống nhau nhưng về bản chất là tương đồng nên lão đầu đã nghĩ ra ý tưởng dùng khí tức của Vô Cực Thánh Thụ để che giấu khí tức của Lâm Phong.
Lâm Phong lấy ra một viên Phi Ưng Đan nuốt vào sau đó kích hoạt Thông Thiên Lệnh để loại bỏ ảnh hưởng của Cấm Không Đại Trận lên cơ thể, chân hắn giẫm xuống khối cự thạch bên dưới, cơ thể lăng không bay về phía nham hồ.
Phía trước là hỏa vụ nồng đậm cùng với thanh âm sôi sục của dung nham từ bên dưới truyền đến làm cho Lâm Phong có chút rợn người nhưng khi nghĩ tới lời nói của Linh Mộng, vẻ mặt của hắn lại trở nên kiên định.
- Chỉ cần ngươi lấy được thánh dược thì ta không chỉ trả lại linh thạch cho ngươi mà toàn bộ ân oán trước đây giữa ta và ngươi sẽ hoàn toàn xóa bỏ.
Đó là nguyên văn những lời mà Linh Mộng đã nói trước khi Lâm Phong bước vào Thiên Hỏa Sơn, ánh mắt của yêu nữ nhìn hắn lúc đó rất khác lạ, không phải là ánh mắt khinh bỉ như ngày thường mà là một ánh mắt chờ mong cùng với một chút cầu khẩn.
- 10 vạn thượng phẩm linh thạch, lão tử đến đây.
Lâm Phong phi hành được một lúc thì dừng, hắn có thể cảm giác được bản thân đã ở bên trên nham hồ, hỏa khí mãnh liệt từ bên dưới tỏa ra làm cho hắn cảm thấy khó thở.
Phía dưới vẫn là hỏa vụ nồng đậm, tầm nhìn còn lại chưa tới một trượng, Lâm Phong lại không thể mạo hiểm dùng thần thức để dò la vì hắn không biết được pháp chỉ có thể che giấu thần thức của tu sĩ hay không.
Lâm Phong bắt đầu lao xuống nham hồ, cơ thể hắn bị hỏa khí thiêu đốt đến đỏ người, lúc này Hàn Nguyên Đan đã gần như vô dụng, thậm chí hắn còn ngửi được mùi vị y phục bị đốt cháy.
- Xem ra phải dùng đến tuyệt chiêu rồi.
Lâm Phong lấy ra một mảnh Hộ Thần Giáp kích hoạt, hắc quang xuất hiện bảo vệ cơ thể hắn, nhiệt độ xung quanh lập tức giảm xuống.
Tu sĩ tiến vào Thiên Hỏa Sơn không thể mang theo không gian trữ vật nên Lâm Phong chỉ có thể giấu được mười mấy mảnh Hộ Thần Giáp trên người, mỗi mảnh đều đã được hắn nạp đầy linh khí.
Trước khi linh khí bên trong mảnh Hộ Thần Giáp tiêu hao hết, Lâm Phong phải tìm được Địa Mẫu Thánh Liên nếu không chuyến đi lần này xem như thất bại.
Trong lúc Lâm Phong đang lao xuống nham hồ chợt nhìn thấy thứ gì đó bay đến, hắn vội lách người tránh né.
- Là dung nham.
Thứ vừa bay qua người Lâm Phong là một khối dung nham đỏ rực từ bên dưới phun lên, chứng tỏ vị trí của hắn chỉ cách mặt hồ vài trượng.
Lâm Phong bắt đầu bay xung quanh để tìm kiếm, tuy bán kính của nham hồ chỉ có vài dặm nhưng tầm nhìn lại vô cùng hạn chế, phương hướng cũng không thể xác định cho nên hắn chỉ có thể dựa vào nhân phẩm để tìm kiếm.
Vài canh giờ trôi qua, hắc quang bên ngoài Lâm Phong dần trở nên trong suốt, đây là dấu hiệu Hộ Thần Giáp đã cạn linh khí, hắn vội lấy ra một mảnh khác kích hoạt.
Thời gian dần trôi, Thiên Hỏa Sơn mở ra đã được năm ngày, phần lớn thiên kiêu đều đã chọn được linh dược, tiếp theo bọn họ sẽ tìm một nơi tu luyện cho đến khi đại trận đóng lại.
Bên dưới một gốc đại thụ, Lâm Tử Tinh đang vận công tu luyện, cơ thể ẩn hiện hỏa quang, xung quanh cấm vài chục cái trận kỳ, phía trên có một vòng thất sắc linh luân chuyển động.
Một đạo hỏa nguyên chi khí bị thất sắc linh luân hút vào sau đó được Lâm Tử Tinh hấp thu, đây đã là đạo nguyên khí thứ tám hắn thu thập được trong ngày hôm nay.
Tam đại gia tộc chiếm cứ Thiên Hỏa Sơn gần vạn năm, bọn họ không chỉ bố trí trận pháp bảo vệ linh dược mà còn tìm được những nơi tụ nguyên, tu luyện ở nơi này một ngày có thể thu được lượng nguyên khí gấp nhiều lần những nơi khác.
Dù Thiên Hỏa Sơn là một trong tam đại thánh địa Tây Hoang nhưng số lượng tụ nguyên chi địa cũng không nhiều, không phải tộc nhân nào của tam đại gia tộc cũng có thể tu luyện, ngay cả đại tộc như Lâm gia cũng chỉ có hai cái.
Nếu không tìm được tụ nguyên chi địa thì tu sĩ có thể tìm một nơi có hỏa linh khí nồng đậm để tu luyện, hiệu quả so với tu luyện ở nội thành vẫn tốt hơn vài phần.
Bên trong một cái hang động, Lý Nguyệt Thần vừa luyện hóa xong một đạo hỏa nguyên chi khí, hỏa quang đang thịnh đột nhiên trở nên hỗn loạn, mày liễu khẽ nhíu, ngọc thủ bắt ấn, hỏa ảnh dần tán đi.
- Đây là…
Lý Nguyệt Thần ngẩng đầu nhìn lên phía trên, vẻ mặt suy tư, lúc sau khóe môi nàng khẽ cong lên, ánh mắt điềm tĩnh thoáng qua chút kích động.
Trong lúc đám thiên kiêu tìm kiếm một nơi thích hợp để tu luyện thì có một tên vẫn đang lượn lờ bên trên nham hồ, gần ba ngày trôi qua, bóng dáng của Địa Mẫu Thánh Liên vẫn chưa thấy đâu nhưng Lâm Phong đã có cảm giác cơ thể sắp không chịu nổi.
Y phục trên người Lâm Phong đã bị hỏa khí thiêu đốt gần hết chỉ còn lại nội giáp bên trong, cơ thể hắn đỏ rực, da thịt khô héo vì bị hỏa khí thiêu đốt nhiều ngày.
Nhưng đó vẫn chưa phải là vấn đề lớn nhất, linh lực bên trong cơ thể Lâm Phong đã bắt đầu trở nên hỗn loạn, trong vòng ba ngày hắn đã dùng chín viên Phi Ưng Đan, lượng đan độc tích tụ đã vượt quá giới hạn chịu đựng của tu sĩ, nếu còn tiếp tục sử dụng sẽ dẫn đến hậu quả khôn lường.
Lâm Phong đang phi hành chợt dừng lại, vẻ mặt do dự dần trở nên kiên định, hắn lấy ra một cái hộp gỗ cầm trong tay.
- Lần này lão tử chơi khô máu với ngươi.
Bên trong hộp gỗ có chứa một chút dược phấn, thứ này không phải Âm Thi Phấn mà là thánh dược Lâm Phong đã tinh luyện được lúc ở Tây Sa Thành, tuy chỉ có một chút nhưng giá trị tuyệt đối không ít hơn 10 vạn thượng phẩm linh thạch.
Đây chính là tuyệt chiêu cuối cùng của Lâm Phong, theo lời của lão đầu thì linh dược một khi thông linh sẽ sinh ra bản năng lãnh thổ, cho nên hắn muốn dùng khí tức của thánh dược để dẫn dụ Địa Mẫu Thánh Liên.
Lâm Phong cầm lấy một ít dược phấn bên trong hộp gỗ sau đó đưa lên mũi hít vài hơi để ghi nhớ hương vị trị giá 10 vạn thượng phẩm linh thạch, nếu không phải Vô Cực Thánh Thụ chưa đột phá thánh cấp thì hắn cũng không nỡ dùng đến thứ này.
- Sau này ngươi có chuyển kiếp thì nhớ đến Cửu Huyền, ta sẽ chăm sóc tốt cho ngươi.
Lời vừa dứt, Lâm Phong cẩn thận rải số dược phấn xuống bên dưới, dược phấn chưa kịp chạm vào dung nham đã bị hỏa khí thiêu đốt, một mùi hương thanh mát tỏa ra khắp nham hồ.
Bên dưới bề mặt nham hồ khoảng vài trượng có một gốc hồng liên cao gần ba thước (một thước là 33,33 cm), toàn thân tỏa ra linh quang mờ ảo, liên hoa nở rộ, mỗi cánh tinh khiết như bảo thạch, lung linh rực rỡ.
Bên trên liên đài có chín đốm lửa nhỏ nhảy múa, bọn chúng chính là liên tử, tuy kích thước mỗi hạt chỉ như đầu ngón tay nhưng đều có giá trị liên thành, tuyệt đối không thua kém thánh quả.